Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

“Theo Mẹ Tái Giá Vào Đại Viện, Cô Gái Nhà Quê Khiến Cả Quân Khu Phải Nhìn Lại” > Chương 28

Chương 28

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 28 có bản audio.

Chương 28: Cô, giỏi lắm

 

"Trời ơi, bác sĩ Chu! Cái này... cái này phải làm sao đây?" Ông bảo vệ sợ đến luống cuống tay chân, chỉ thẳng vào Giang Lâm Hạ mà giậm chân liên tục, "Cô xong đời rồi, xong đời thật rồi..."

 

Vừa hét vừa định chạy tới đỡ người.

 

"Đừng động vào anh ta!" Giang Lâm Hạ quát lớn, sải một bước tới trước, đá văng chiếc xe đạp, vừa cởi áo khoác của mình lót dưới đầu anh ta, vừa nhanh chóng lấy kim bạc mang theo trong người ra, chuẩn xác đâm vào các huyệt Nhân Trung, Nội Quan của Chu Vệ Hoa.

 

Thấy anh ta nghiến chặt răng, toàn thân co giật, ông bảo vệ sốt ruột quay sang đám học sinh xung quanh hét lên: "Các cậu còn đứng ngây ra đó làm gì, chẳng phải đều là học y sao? Mau cứu người đi chứ?"

 

Trong đám đông có mấy học sinh bước lên định giúp, muốn giữ chặt thân thể đang co giật của Chu Vệ Hoa, vừa đưa tay ra đã bị Giang Lâm Hạ quát: "Đừng giữ! Co giật do động kinh là phản ứng bình thường, cưỡng chế đè giữ sẽ khiến bệnh nhân bị tổn thương thêm một lần nữa, đến chút kiến thức y học thường thức này cũng không có sao?"

 

Mấy người vốn định giúp vừa nghe vậy liền rụt tay lại. Bọn họ đều chỉ là học sinh, chưa từng thực sự cứu người, hơn nữa người này là do cô chọc tức ngã, lại là cô ra tay cứu, nếu thật có xảy ra chuyện gì thì cũng chẳng liên quan đến họ. Thôi thì đừng xen vào chuyện bao đồng vẫn hơn.

 

Có người chạy đi tìm ở phòng hiệu trưởng. Đợi đến khi Chu viện trưởng và mấy vị chủ nhiệm vội vã chạy tới, Chu Vệ Hoa đã được đỡ dựa lưng vào ghế trong phòng bảo vệ mà ngồi nghỉ.

 

"Vệ Hoa, giờ cháu cảm thấy thế nào?" Chu viện trưởng sốt ruột đến trắng cả mặt, nắm lấy cổ tay cháu trai bắt mạch, giọng nói run rẩy không kiềm chế được.

 

Chu Vệ Hoa yếu ớt mở mắt, giọng khàn khàn: "Không sao đâu ông, ông đừng lo."

 

"Sao lại thế này? Căn bệnh này mấy năm rồi không tái phát, sao đột nhiên..." Chu viện trưởng vừa sốt ruột vừa xót xa, nóng lòng muốn biết nguyên nhân khiến cháu trai phát bệnh.

 

Chứng động kinh của Chu Vệ Hoa không phải bẩm sinh, mà là di chứng để lại sau trận sốt cao năm anh lên năm tuổi. Qua nhiều năm ông chăm sóc chu đáo, đã mấy năm không tái phát. Ông không tin tự dưng không có gì lại phát bệnh, chắc chắn là đột ngột bị kích thích gì đó mới dẫn đến tái phát.

 

Ánh mắt ông đầy lo lắng đảo khắp căn phòng, nhìn thấy Giang Lâm Hạ cúi đầu cụp mắt đứng ở góc tường, bèn lên tiếng chào: "Tiểu Giang đến rồi à."

 

Giang Lâm Hạ "ừ" một tiếng coi như đáp lại. Trong lòng lại thầm nghĩ phen này coi như xong rồi, chọc cho đứa cháu trai cưng của người ta tức đến tái phát bệnh cũ, chuyện nhập học này e là tiêu tan mất.

 

Chu Vệ Hoa nghe ông mình chào cô ta thì hiểu ra, cô nàng độc miệng này không nói dối, đúng là cô ta có hẹn gặp ông.

 

Anh thở ra một hơi dài, chậm rãi ngồi thẳng dậy, cầm cặp kính gọng vàng trên bàn đeo lên. Tuy sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt đã trở lại trong sáng, thể lực cũng hồi phục phần nào.

 

Thấy cháu trai ngồi dậy, Chu viện trưởng căng thẳng hỏi: "Vệ Hoa, cháu thấy thế nào? Có cần về nghỉ ngơi không?"

 

Chu Vệ Hoa chậm rãi lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm vào Giang Lâm Hạ, giọng điệu lạnh lẽo như lưỡi rắn độc, thanh âm không vững: "Cô, giỏi lắm."

 

Chu viện trưởng vẻ mặt khó hiểu, không biết câu nói không đầu không đuôi của cháu trai là có ý gì.

 

Giang Lâm Hạ cười áy náy, không nói gì. Đây thật sự là chuyện ngoài ý muốn, cô cũng không ngờ Chu Vệ Hoa lại nóng nảy đến thế, cãi nhau có mấy câu mà đã tức đến phát lại bệnh cũ.

 

Chu viện trưởng còn muốn hỏi tiếp, nhưng Chu Vệ Hoa đã đổi chủ đề: "Ông, khách của ông đến rồi, cháu về lớp trước đây." Nói xong liền đứng dậy, chậm rãi rời đi.

 

Lúc sắp ra khỏi cửa, anh lại quay đầu nhìn Giang Lâm Hạ một cái. Lần này trong mắt không còn vẻ chế giễu và coi thường như trước, mà ngược lại có thêm vài phần tò mò dò xét. Tuy bị cô chọc tức đến phát bệnh khiến anh vô cùng bực bội, nhưng anh cũng không thể không thừa nhận, cách sơ cứu vừa kịp thời vừa chuẩn xác lúc nãy, cùng sự bình tĩnh không hề luống cuống trước nguy hiểm, chính là tố chất nghề nghiệp mà một bác sĩ ưu tú cần có.

 

Cô ta hình như không hề vô dụng như lời Tố Chi và Quách Tiểu Mai nói. Hơn nữa ông mình hẹn gặp cô ta, ắt hẳn cô ta phải có điểm hơn người. Chuyện này cũng không hoàn toàn là lỗi của cô ta, là anh đã thành kiến sẵn mà hiểu lầm cô. Anh cũng không định làm khó cô.

 

Chu viện trưởng lo lắng nhìn cháu trai rời đi, vẻ mặt đầy ưu tư, nói với Giang Lâm Hạ: "Đi, theo tôi vào phòng làm việc nói chuyện."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi