Chương 13: Mất trí nhớ
Trong lớp, các học sinh bàn tán sôi nổi về những tin tức nghe được từ các anh chị khóa trên.
Tiết thực hành sẽ được tiếp xúc với vũ khí thật, tự tay lắp ráp và sử dụng.
Nghĩ thôi đã thấy kích thích!
Ninh Nghiên Thư cũng rất vui vì cuối cùng cũng có thể đường hoàng lắp ráp súng ống rồi.
Ôn Thần lặng lẽ lật sách.
May mà nội dung không nhiều, hai tối là đọc xong. Tiết sau là ngày mốt, vẫn kịp.
Tan học, một nam sinh đeo kính đến tìm Ninh Nghiên Thư. Thấy Ôn Thần ngồi cạnh, cậu ta đẩy kính: "Cậu là Ôn Thần?"
Ôn Thần gật đầu, trong đầu nghĩ đến thông tin từ Liêu Hành Xuyên. Trong danh sách lớp này, người quen cũng không ít.
Liêu Hành Xuyên nói: "Chào cậu, tôi là Liêu Hành Xuyên, lớp trưởng lớp mình. Hai đứa mình kết bạn đi, tôi kéo cậu vào nhóm. Tôi quét mã của cậu."
Vừa nãy cậu ta nhận được thông báo từ cố vấn, nói lớp có thêm sinh viên mới, ở cùng phòng với Ninh Nghiên Thư. Bảo cậu ta giới thiệu với mọi người, nên tan học liền vội vàng đến tìm người.
Ôn Thần lấy điện thoại, mở mã QR. Ninh Nghiên Thư cũng lấy điện thoại ra, nhanh tay quét trước Liêu Hành Xuyên.
Liêu Hành Xuyên: "Hai cậu chẳng phải bạn cùng phòng à?"
Ninh Nghiên Thư: "Ừ, nên mới kết bạn."
Liêu Hành Xuyên: … Thế mà ở với nhau cả ngày chưa kết bạn.
Sau khi Ôn Thần vào nhóm, Liêu Hành Xuyên giới thiệu, Ôn Thần gửi: "Chào mọi người."
Mãi đến khi về ký túc, trong nhóm mới lác đác vài lời chào. Đa số đều thắc mắc.
Đã hơn một tháng khai giảng, đại học mà còn có sinh viên chuyển trường? Lại còn là trường Đại học Trung Châu danh giá?
[Liêu Hành Xuyên]: Sau này đều là bạn học, mọi người hòa thuận nhé.
Trong nhóm không ai nói gì thêm.
Lớp đại học, vốn dĩ là tập hợp lỏng lẻo.
Ôn Thần cảm thấy nhiệm vụ tìm đồng đội trong trường đại học này hơi khó khăn.
Cô bỏ điện thoại xuống, thấy Ninh Nghiên Thư đang trồng cây chuối một tay.
Ôn Thần khiêm tốn hỏi: "Cậu làm gì vậy?"
Ninh Nghiên Thư: "Rèn luyện thân thể," rồi mời cô, "Cậu muốn cùng không?"
Ôn Thần đi đến bàn học ngồi xuống: "Thôi, tớ đọc sách vậy."
Cô phải tranh thủ đọc xong cuốn sách này.
——————————————
Bệnh viện.
Nghe tin Hoắc Yến gặp chuyện, Tô Linh Vận, Triệu Gia Nhu và Mạnh Hàn Ngọc đến thăm.
Mạnh Hàn Ngọc cũng là một trong năm người từng xông vào lãnh địa yêu tộc.
Khi họ đến, Hoắc Yến đã tỉnh, ngồi trên giường bệnh với cánh tay bó bột. Mẹ Hoắc đang hỏi cậu ta chuyện gì đã xảy ra.
Ba người bước vào, nghe Hoắc Yến hỏi: "Con bị sao vậy? Con vừa thi xong mà?"
Mẹ Hoắc không hiểu: "Thi gì cơ?" Quay sang hỏi Mạnh Hàn Ngọc: "Hôm nay các con có thi không?"
Hai người họ hiện đều là sinh viên năm cuối ngành Kinh tế và Quản lý, cùng một lớp.
Mạnh Hàn Ngọc: "Dạ không, sáng nay chỉ có một tiết, bọn con không sắp xếp gì thêm." Nhà gọi cậu về, cậu về trước một chuyến, không đi cùng Hoắc Yến, nên cũng lỡ gặp Ôn Thần.
Hoắc Yến nhìn Mạnh Hàn Ngọc: "Không sắp xếp gì? Chẳng phải chúng ta đã hẹn sau khi thi cuối kỳ thì đi Tây Châu chơi sao?"
Mạnh Hàn Ngọc cau mày: "Tụi mình về từ Tây Châu đã bốn tháng rồi."
Còn nữa, là về nằm, nằm viện ba tháng, đến trước khai giảng mới xuất viện.
Ai mà ngờ vừa vào núi Vân Vụ liền lạc, gặp hổ, gấu đen, sau đó là… nói chung suýt chết ở đó.
Đáng lẽ cậu không nên vì muốn kết thân với Hoắc Yến mà đi theo.
Hoắc Yến bực bội: "Cậu nói nhăng gì vậy? Bây giờ mới tháng năm mà? Rõ ràng vừa thi xong, chúng ta hẹn tháng sáu đi Tây Châu."
Mẹ Hoắc vội bước tới sờ trán Hoắc Yến, lo lắng: "Tiểu Yến, con sao vậy? Đừng làm mẹ sợ!"
Triệu Gia Nhu hốt hoảng: "Anh Yến, bây giờ là tháng chín mà!"
Mẹ Hoắc: "Bác sĩ, gọi bác sĩ mau!"
Hoắc Yến được đẩy đi kiểm tra toàn thân. Kết quả đương nhiên là bình thường.
Mẹ Hoắc cuống cuồng: "Sao thế này được? Tự nhiên bị mất trí nhớ?"
Bác sĩ: "Các chị có thể nghĩ xem hôm nay có chuyện gì xảy ra không? Va vào đầu chẳng hạn?"
Tô Linh Vận nhớ lại: "Hôm qua chúng cháu định đi chơi cùng nhau, đang nói chuyện với ai đó trong trường thì anh Yến đột nhiên bỏ đi."
Nghe cô nói, Triệu Gia Nhu chợt nhớ ra: "Tụi mình gặp cái đứa nhà quê mà nhà họ Tô mới nhận về. Anh Yến đuổi theo nó."
"Chắc chắn là nó làm gì đó!"
Hoắc Yến: "Nhà quê nào?"
Mẹ Hoắc nghe cô nói, trong mắt thoáng qua một tia u ám.
Mấy người bận nói chuyện, không để ý đến vẻ mặt của bà.
Mạnh Hàn Ngọc ngạc nhiên: "Các cậu nói Ôn Thần? Cô ấy ở Đại học Trung Châu?"
Vừa nãy cậu về nhà chính vì chuyện của Ôn Thần. Mẹ Tô là cô của cậu. Cô nói Ôn Thần mới tìm về đã tự ý bỏ đi, không có tin tức gì, nhờ nhà họ Mạnh để ý giúp. Không ngờ Ôn Thần lại ở Đại học Trung Châu.
Nói ra, Ôn Thần mới là em họ có cùng huyết thống với cậu.
Triệu Gia Nhu: "Ừ, không biết nó vào bằng cách nào. Bảo vệ trường toàn cho linh tinh vào."
Tô Linh Vận: "Có lẽ đến gặp bạn thôi."
Mạnh Hàn Ngọc vội hỏi: "Vậy sau đó cô ấy đi đâu? Còn trong trường không?"
Triệu Gia Nhu: "Không biết. Bác gái, chuyện này nhất định có liên quan đến cái Ôn Thần đó."
Mạnh Hàn Ngọc phản bác: "Cô ấy vừa đến Trung Châu, sao có thể hại Hoắc Yến được." Cậu vô thức bênh vực.
Hoắc Yến bối rối: "Rốt cuộc mọi người đang nói về ai thế? Tôi không biết!"
Mẹ Hoắc cười: "Thôi nào, cũng chỉ là một cô bé thôi. Tiểu Yến cần nghỉ ngơi rồi."
— Ôn Thần à? Có vẻ nhà họ Tô không coi trọng đứa con gái ruột này lắm. Vậy thì dễ xử lý rồi.
Ba người hiểu ý, chào mẹ Hoắc rồi cùng nhau rời đi. Đương nhiên họ không ở nội trú, có tài xế đưa đón mỗi ngày. Mạnh Hàn Ngọc và Tô Linh Vận cùng về nhà họ Tô, xem như cũng có đầu mối tìm Ôn Thần.
Khi họ đi rồi, mẹ Hoắc lập tức ra ngoài gọi điện: "Điều tra con nhỏ Ôn Thần đó, tìm được thì đưa đến biệt thự ngoại ô."
Nhà họ Tô.
Từ tin tức của Tô Linh Vận và Mạnh Hàn Ngọc, Tô Lăng Duệ lập tức liên lạc với thư ký của Hiệu trưởng Trương.
Ba đứa con nhà họ Tô đều học ở Đại học Trung Châu, nhà họ Tô từng tặng một tòa nhà cho trường nên có nhiều tiện ích.
Thư ký của Hiệu trưởng Trương không dám tùy tiện tiết lộ thông tin cá nhân và cách liên lạc của Ôn Thần, chỉ nói: "Bạn học Ôn Thần là tân sinh viên ngành vũ khí. Nếu các anh có việc gì, hãy đến trường nói chuyện trực tiếp."
