Chương 31: Tôi chưa bao giờ là kẻ thứ yếu
Giờ học chiều của Ôn Thần kết thúc lúc bốn giờ. Cô vừa ra đến cửa lớp đã bị chặn lại. Lần này không phải Mạnh Hàn Ngọc, mà là Tô Lăng Vũ.
Trong lớp có vài người liếc nhìn họ, vài người thì thì thầm với nhau.
“Đổi người rồi à?”
“Phải đấy, người này cũng đẹp trai!”
“Ôn Thần cũng đẹp mà! Đứng cạnh nhau trông hợp mắt phết.”
Ôn Thần lờ đi mấy lời bàn tán, cũng chẳng để tâm ánh mắt dò xét đổ dồn về phía mình, cô vòng qua Tô Lăng Vũ đi thẳng.
Tô Lăng Vũ theo sau cô: “Tìm chỗ nói chuyện một lát đi.”
Ôn Thần: “Mấy người phiền thật đấy.”
Tô Lăng Vũ gật đầu: “Phiền thật, nói xong lần này anh nhất định không làm phiền em nữa, cũng sẽ cố để nhà họ Tô không làm phiền em.”
Một doanh nhân thành đạt biết nắm bắt tâm lý đối phương và đưa ra phương án thích hợp.
Ôn Thần không nói gì thêm, như thể đang cân nhắc lời anh ta có giá trị bao nhiêu. Tô Lăng Vũ cũng không nói thêm, đi sát bên cạnh cô. Ninh Nghiên Thư ở phía bên kia.
Tạ Kiều Kiều đứng phía sau nhìn theo họ cho đến lúc không thấy bóng nữa. Trước là nhà họ Mạnh, giờ lại tới nhà họ Tô. Ôn Thần này, rốt cuộc là lai lịch gì?
Mấy người đi thẳng tới cổng trường.
Văn Thương Chỉ thấy họ ra, ấp úng: “Chị Ôn... Ôn Thần.”
Ninh Nghiên Thư: Tên của chị Ôn Thần khó đọc à?
Có người ngoài, Văn Thương Chỉ không dám gọi là “chủ nhiệm Ôn”, liền hỏi: “Đi bây giờ ạ?”
Ôn Thần: “Sao anh lại tới?”
Cô vốn định gọi xe, vì thấy phiền khi kêu xe riêng.
Văn Thương Chỉ: “Em mới lấy xe mới, tiện đường.”
Ôn Thần gật đầu, nói với Ninh Nghiên Thư: “Cậu ra xe đợi tôi trước đi.”
Ninh Nghiên Thư gật đầu. Văn Thương Chỉ liếc nhìn Tô Lăng Vũ bên cạnh Ôn Thần, nói: “Chị từ từ nói chuyện.” Rồi đưa Ninh Nghiên Thư về xe.
Ôn Thần chỉ vào quán cà phê bên cạnh: “Vào đó nói.”
Tô Lăng Vũ nhìn chiếc xe, đi theo Ôn Thần vào quán cà phê: “Người đó là ai thế?”
Ôn Thần tiện tay gọi hai cốc cà phê: “Bạn. Muốn nói gì thì nói đi.”
Tô Lăng Vũ lại liếc nhìn chiếc xe bên ngoài.
Xe mới ra, đang hot, giá trị cả chục triệu. Sáng nay chiếc xe kia cũng không hề rẻ. Những người bạn này của Ôn Thần, chẳng ai đơn giản.
Tô Lăng Vũ lăn lộn trong thương trường bấy lâu, đương nhiên không mù quáng như Tô Linh Vận mà cho rằng Ôn Thần dựa vào đại gia gì đó. Thái độ của những người này với Ôn Thần, nói là bạn bè, nhưng giống cấp dưới hơn... Nhà đại gia nào lại rước một ông tổ về nhà chứ?
Kìm nén nghi hoặc trong lòng, Tô Lăng Vũ nói thẳng: “Ngày mồng một tháng sau, Tô Linh Vận và Lục Đình Phong sẽ đính hôn. Cần em tham dự, để mọi người biết rằng nhà họ Tô không bạc đãi con gái ruột.”
“Ông nội bảo anh đưa em về nhà họ Tô, tìm thầy dạy lễ nghi.”
Phục vụ vừa lúc mang hai cốc cà phê lên. Ôn Thần nhận lấy, uống một ngụm, nhìn anh ta: “Tiếp đi.”
Tô Lăng Vũ bị giọng ra lệnh của cô làm nghẹn họng, kìm nén chút bất đắc dĩ, tiếp tục: “Anh biết em không muốn về, nhưng mẹ vẫn rất nhớ em. Lễ đính hôn cũng cần em xuất hiện.”
“Anh biết nhà họ Tô có lỗi với em. Em về với anh, anh sẽ để em nhận được ba phần trăm cổ phần của nhà họ Tô.”
“Coi như giao dịch, được không?”
Đây là lợi ích lớn nhất hiện tại anh ta có thể tranh thủ cho Ôn Thần.
Ôn Thần làm lại con gái nhà họ Tô, ở bên mẹ Tô, học lễ nghi, không giành hôn ước của Tô Linh Vận. Tô Lăng Vũ sẽ chuyển nhượng cổ phần nhà họ Tô cho cô.
Như vậy, gia đình hòa thuận, ai nấy an ổn.
Theo góc nhìn của Tô Lăng Vũ, không có chuyện gì không thể giải quyết bằng tiền.
Ôn Thần chẳng có hứng thú: “Không thú vị lắm.”
Tô Lăng Vũ giải thích: “Ba phần trăm cổ phần nhà họ Tô, mỗi năm lợi tức rất khả quan. Cân nhắc chút đi?”
Tuy là câu hỏi, nhưng dường như anh ta khẳng định Ôn Thần sẽ đồng ý.
Ôn Thần không trả lời, quay sang nói: “Phục vụ, tính tiền.” Nói rồi cô rút ra một tấm thẻ. Tô Lăng Vũ vừa định ngăn, tự mình trả tiền, thì thấy tấm thẻ trong tay cô.
Hả?
Thẻ đen???
Tô Lăng Vũ tưởng mình nhìn nhầm, muốn nhìn kỹ lại.
Ôn Thần chiều lòng anh ta, đưa thẻ lại gần.
“Tôi không thiếu tiền, cũng chẳng thèm cái cổ phần nhà họ Tô này, lại càng không có thời gian đóng kịch gia đình hòa thuận với các người.”
Ôn Thần cầm thẻ đen quẹt qua máy POS của phục vụ, thậm chí không cần nhập mật khẩu: “Tạm biệt.”
“Khoan đã,” Tô Lăng Vũ kinh ngạc, vội gọi cô lại, “Dù thế nào, chuyện tìm được con gái ruột của nhà họ Tô đã lan truyền, chuyện này phải có kết quả. Nếu không ông nội và mẹ sẽ không bỏ qua.”
Tô Lăng Vũ nói đúng, nhà họ Tô như con ruồi, không gây tổn thương, chỉ toàn khiến người ta buồn nôn. Vẫn phải giải quyết mới xong.
Ôn Thần lạnh lùng nói: “Lễ đính hôn tôi sẽ đến. Trước đó, đừng làm phiền tôi nữa.”
Tô Lăng Vũ: “Nhưng mẹ thì…”
Ôn Thần: “Nếu bà ấy thực sự muốn gặp tôi, sao tới giờ vẫn chưa từng tìm tôi?”
Lại càng chưa từng nghĩ, một mình tôi ở cái thành phố lớn này sống thế nào, có cần tiền không, ở đâu.
Quan tâm, nhớ nhung trên đầu môi, có ích gì chứ?
Tô Lăng Vũ nghẹn giọng.
Ôn Thần tiếp tục không nương tay: “Là sợ Tô Linh Vận buồn, hay sợ tôi cướp hôn ước của cô ta?”
“Ngay khi lựa chọn đầu tiên của mấy người đều là Tô Linh Vận, chúng ta đã không bao giờ còn có thể là người một nhà nữa.”
“Tô Lăng Vũ, tôi chưa bao giờ là kẻ thứ yếu.”
Ôn Thần đã từng có gia đình, cô biết gia đình thực sự là thế nào. Thứ tình thân ban phát của nhà họ Tô, cô không cần.
——“Tiểu Thần, chị làm sườn xào chua ngọt em thích nhất này, mau lại ăn cơm.”
——“A Thần, cùng đi luyện kiếm nào.”
——“Lại đây, lại đây, đây là trận pháp mới ta nghiên cứu ra, ai muốn thử trước?”
——“Tiểu Thần, mặc quần dài vào, có linh lực cũng phải mặc quần dài!”
——“A Thần, đây là tấm bình an khấu ta khắc, sinh nhật vui vẻ!”
Từng khuôn mặt rạng rỡ lướt qua tâm trí cô, những thiếu niên ồn ào náo nhiệt, cùng nhau sải bước, phóng khoáng kiêu ngạo.
Trong cuộc trò chuyện, sinh tử đồng hành.
Cuối cùng cũng thực sự chết cùng nhau.
Núi xác biển máu, lửa lớn ngút trời, hồn bay phách tán, xương cốt không còn.
Ôn Thần thoáng thẫn thờ, thu lại suy nghĩ, qua lớp áo sờ lên tấm bình an khấu trước ngực: “Đưa tôi thời gian, địa điểm của lễ đính hôn.”
Tô Lăng Vũ không thấy vẻ hoài niệm và sát khí trong mắt cô, nói ra thời gian và tên một khách sạn. Anh ta không yên tâm, căn dặn: “Liên quan đến việc liên hôn của hai nhà họ Tô và họ Lục, đừng có làm bừa.”
Ôn Thần bật cười nhẹ: “Yên tâm, sẽ không phá hỏng kế hoạch của các người đâu.”
Tô Lăng Vũ rõ ràng mới chỉ gặp Ôn Thần hai lần, nhưng vô thức tin lời cô. Nhìn trang phục của Ôn Thần, anh ta nói: “Lễ đính hôn sẽ có không ít hào môn tới. Trước kính áo, sau kính người. Anh sẽ tìm một nhà tạo mẫu cho em.”
Nếu Ôn Thần mặc quá rách rưới trong lễ đính hôn, không chỉ cô mất mặt, nhà họ Tô cũng nhục lây.
Ôn Thần: “Không cần, tạm biệt.”
Không cần thiết.
Năm cô lên năm, toàn thân đầy máu, rách nát tả tơi, được anh ấy nhặt về.
Năm mười lăm tuổi, mặc bộ quần áo xám xịt, được Đường Tu Văn đưa về Cục Đặc Dị.
Trước kính áo, sau kính người, vậy cô sẽ chẳng thể đi đến ngày hôm nay.
Ôn Thần lên xe của Văn Thương Chỉ. Ninh Nghiên Thư và Văn Thương Chỉ đã tự giới thiệu với nhau xong. Ôn Thần nói: “Đi thôi.”
