Chương 43: Quái vật thiên phú
Kỳ Huyền luận bàn với người khác cả buổi sáng, sân huấn luyện cũng bị phá hủy gần hết.
Có người gọi anh ta: “Chiều tiếp nhé!”
Kỳ Huyền từ chối: “Tôi không được rồi, mai đi.” Phù triện của anh ta dùng hết cả rồi!
“Được.” Mọi người cũng không vội, thời gian còn nhiều. Sau này xếp số chỉ xếp buổi sáng thôi.
Chờ mọi người giải tán, Chúc Trường An mới dẫn Ninh Nghiên Thư từ trong núi về.
“Các cô làm gì thế? Cả buổi sáng sấm chớp ầm ầm.” Nói xong liền thấy hai sân huấn luyện bị phá hủy.
Chúc Trường An: …
“Hai người, có thể tiết chế một chút không?”
Tuy sân huấn luyện có hao tổn là bình thường, nhưng anh ta không muốn lúc Ôn Thần rời Bắc Châu thì lại phải sửa lại toàn bộ sân huấn luyện một lần.
Kỳ Huyền hơi ngượng, bọn họ đi cùng Ninh Nghiên Thư đến học tập, lại còn phá hủy sân huấn luyện của người ta.
Ôn Thần gật đầu: “Được.” Lần sau trước khi đánh thì bố trí một kết giới.
Ôn Thần tiện tay lấy xuống một chiếc lá khô vàng trên đầu Ninh Nghiên Thư, đây là chui vào rừng cây à? Nhưng cô không hỏi kỹ, việc huấn luyện đã giao cho Chúc Trường An, cô không can thiệp.
Buổi chiều, Tô Mộc đi ngang qua sân huấn luyện, thấy Ôn Thần đang luyện kiếm, Kỳ Huyền ngồi bên cạnh cúi đầu vẽ gì đó.
Kỳ Huyền còn biết vẽ tranh à? Ghi lại chiêu kiếm sao? Bây giờ người ta đều dùng quay phim rồi, ai còn dùng phương pháp cổ lỗ sĩ này.
Tô Mộc tò mò đi đến sau lưng Kỳ Huyền, cúi đầu nhìn, vẽ gì mà vẽ, Kỳ Huyền ngồi đó vẽ bùa.
Ngồi xếp bằng, trên đùi để một xấp giấy bùa, tay phải cầm bút lông, tay trái thay giấy bùa, vẽ như bay.
Trong xử của cô ta cũng có thiên sư, sao cô ta không nhớ vẽ bùa lại như thế này? Không phải đều phải tắm rửa đốt hương, tĩnh tâm ngưng thần sao?
Kỳ Huyền ngước đầu nhìn thoáng qua, cúi đầu tiếp tục vẽ, còn không quên chào: “Chào xử trưởng Tô.”
Tô Mộc: “Cậu đang vẽ bùa à?”
Kỳ Huyền gật đầu: “Đúng vậy.” Còn chưa rõ sao?
Tô Mộc ngước đầu nhìn Ôn Thần đang luyện kiếm, tiếng kiếm lạnh lẽo, lại nhìn Kỳ Huyền đang vẽ bùa: “Sao lại vẽ ở đây?”
Kỳ Huyền: “Vẽ bùa chán rồi còn có thể xem đội trưởng luyện kiếm, tiện thể học một chút kiếm pháp.”
Tô Mộc không nhịn được: “Cậu vẽ kiểu này, bùa có uy lực không?”
Kỳ Huyền tiện tay ném lên không trung một tờ vừa vẽ xong, tay vẫn cầm bút chưa buông: “Nổ!”
Tô Mộc: “Xin lỗi đã quấy rầy!”
Tấm bùa này rất có uy lực.
Kỳ Huyền vốn định lấy con dấu khắc sẵn rồi đóng dấu luôn, nhưng sư phụ anh ta không cho phép, cảnh cáo nếu dám làm vậy thì dù có chết cũng phải bò dậy từ trong quan tài mà đánh anh ta.
Bây giờ sư phụ thực sự đã nằm trong quan tài rồi, Kỳ Huyền không cho rằng ông có thể bò dậy, nhưng dù sao cũng là di mệnh của sư phụ người già, vẫn nên tuân thủ thì tốt hơn, tiếp tục vẽ bùa bằng tay.
Tô Mộc tò mò, rốt cuộc tìm đâu ra quái vật thiên phú thế này?
Cùng có thắc mắc giống cô ta còn có Chúc Trường An: “Cô học chuyên ngành gì?”
Ninh Nghiên Thư: “Hệ thống vũ khí và kỹ thuật.”
Chúc Trường An: “Cô không vào trường quân đội thật đáng tiếc.”
Ôn Thần quả nhiên xứng đáng là chủ nhiệm, người chọn ra đều không phải người thường.
Ninh Nghiên Thư ở chỗ Chúc Trường An cũng nhận được một danh hiệu, thiên tài trẻ tuổi.
“Có muốn bái sư không?”
Ninh Nghiên Thư sững sờ một chút, rồi nói: “Cảm ơn cục trưởng Chúc, cháu đã có người muốn đi theo.”
Chúc Trường An lập tức đoán ra: “Chủ nhiệm Ôn?”
Ninh Nghiên Thư “ừ” một tiếng không nói thêm.
Chúc Trường An biết, Ôn Thần không dễ nhận người, vào Cục Đặc Dị hơn hai năm, vẫn một mình một ngựa. Kỳ Huyền vẫn là người đầu tiên.
“Muốn đi theo cô ấy, thực lực bây giờ này còn chưa đủ.”
Ninh Nghiên Thư: “Cháu biết, cháu sẽ trở nên mạnh mẽ.”
Ninh Nghiên Thư mỗi ngày theo Chúc Trường An học tập, Chúc Trường An tiện thể giao việc vụ Bắc Châu cho Ôn Thần xử lý.
Cuộc sống của Ôn Thần biến thành xử lý công việc của phân cục, tu luyện, mài giũa linh kiện.
Kỳ Huyền thì sáng bị xếp số ở sân huấn luyện, chiều theo Ôn Thần cùng tu luyện, hoặc vừa xem Ôn Thần luyện kiếm vừa vẽ bùa, tối lại tiếp tục tu luyện.
Sau khi hỏi Ôn Thần, cô ấy tỏ ý không ngại, ngày càng nhiều người đến xem Ôn Thần luyện kiếm.
Thiên sư của Thập lục xử cũng đến xem, liền chú ý đến Kỳ Huyền.
Nhìn tốc độ vẽ bùa của Kỳ Huyền, vẽ bùa kiểu này có uy lực sao? Lại nghĩ đến mấy ngày nay Kỳ Huyền dùng bùa, uy lực quá mạnh!
“Sao cậu vẽ nhanh thế?”
Kỳ Huyền ngước đầu nhìn anh ta, tay không ngừng: “Quen tay hay việc.”
Thiên sư đó bắt đầu hoài nghi bản thân, anh ta ba tuổi đã học vẽ bùa, đến nay cũng hai mươi năm, cũng không làm được như Kỳ Huyền, là do anh ta chưa đủ thuần thục sao?
Anh ta thần sắc hoảng hốt quay về.
Tô Mộc vừa lúc gặp: “Sao trông anh thất thần vậy?”
Thiên sư đó hỏi: “Xử trưởng Tô, vẽ bùa không cần tắm rửa đốt hương, tĩnh tâm ngưng thần sao?”
Tô Mộc nghĩ đến Kỳ Huyền: “Hoặc… có lẽ… không cần?”
Hơn nữa, anh là thiên sư, anh hỏi tôi một kiếm tu làm sao vẽ bùa?
Đối phương vẻ mặt nghiêm trọng rời đi, sau đó, mấy ngày sau cứ quấn lấy Kỳ Huyền.
Bảy ngày ở Bắc Châu, Ninh Nghiên Thư học được rất nhiều thứ, kỹ thuật bắn súng lên một tầm cao mới, cuộc sống của Ôn Thần thì không khác mấy so với khi ở Nam Châu. Chỉ có Kỳ Huyền, sống coi như gà bay chó chạy, tay chân luống cuống, vô cùng đầy đặn.
Ngày cuối kỳ nghỉ, Ôn Thần định dẫn Ninh Nghiên Thư và Kỳ Huyền ra ngoài dạo, khi đến chào Chúc Trường An, anh ta vừa cúp một cuộc điện thoại, nghe Ôn Thần nói xong: “Được, tôi còn chút việc, không đi cùng các cô được.”
Ôn Thần cũng không hỏi nhiều, mượn Chúc Trường An một chiếc xe rồi rời đi.
Chúc Trường An gọi Tô Mộc đến: “Cảnh cục gọi điện, nội gián họ phái đến băng đảng buôn ma túy mất liên lạc, có thể đã lộ. Cô sắp xếp ba người, truy tung, tiêu diệt, cứu chữa, đến hỗ trợ một chút.”
Tô Mộc: “Rõ!”
Nói xong Tô Mộc đã có nhân tuyển, với tư cách xử trưởng, cô ta hiểu rất rõ năng lực của từng đặc vụ ở Thập lục xử, lập tức đi sắp xếp.
Ở cổng Cục Đặc Dị, Kỳ Huyền lướt trên điện thoại: “Chúng ta đi đâu?”
Ôn Thần hỏi cả hai: “Các cậu muốn đi khu thương mại hay khu thắng cảnh?”
Ninh Nghiên Thư không chút do dự: “Khu thương mại.” Mấy ngày nay cô ấy ở trong núi và rừng cây trèo lên trèo xuống, chui hang leo cây, gần đây không muốn nhìn thấy phong cảnh gì nữa.
Ôn Thần: “Vậy đến phố Bách Dự.” Đây là phố thương mại mới phát triển của Băng Thành, nằm ở hướng tây bắc của Băng Thành, là con phố thương mại gần phân cục nhất.
Kỳ Huyền tìm vị trí trên điện thoại, đạp ga xuất phát.
Trên xe, Ôn Thần đưa khẩu súng ngắn cuối cùng cũng lắp ráp xong cho Ninh Nghiên Thư, cùng với một hộp đạn mà cô tiện tay mài, và một ngọc phù.
“Khẩu súng này có thể chịu được linh lực.”
Kỳ Huyền nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Ôn Thần không muốn nói nhiều, bổ sung: “Ngọc phù mang theo bên người, giữ mạng.”
Ninh Nghiên Thư lập tức nhét ngọc phù vào túi, về sẽ tìm dây xâu lại đeo lên cổ! Lại cầm khẩu súng ngắn ngắm nghía kỹ. Toàn thân đen tuyền, nhẹ hơn súng ngắn thông thường, mỗi chỗ đều được mài rất trơn, kích thước cũng vừa vặn, có thể thấy sự dụng tâm của người chế tạo.
“Cảm ơn.”
Kỳ Huyền gợi ý: “Em có thể đặt cho nó một cái tên.”
Ninh Nghiên Thư nhìn Kỳ Huyền, lại nhìn Ôn Thần: “Tên?” Vũ khí cũng có thể có tên à?
