Chương 40: Doanh đại nhân, tôi bảo kê cô
Lớp 19 là lớp bị công nhận là lớp bỏ đi, đừng nói là lớp chọn hay lớp quốc tế, ngay cả lớp thường cũng khinh thường.
Chung Tri Vãn biết Tu Vũ chỉ là một cô nàng hư hỏng hay lê la ở quán bar và trường đua, nhưng cô nàng hiểu Giang Nhiên không đơn giản.
Đây cũng là lúc tình cờ nghe Chung lão gia tử nói——
Giang Nhiên, có liên quan đến một gia tộc lớn ở đế đô.
Cho dù không phải tầm cỡ nhà họ Mục, cũng không phải Tứ đại hào môn Lộc Thành có thể đắc tội nổi.
Mà bây giờ, Doanh Tử Cầm đánh Giang Nhiên, hậu quả thế nào, còn cần phải nghĩ sao?
Chung Tri Vãn tay nghịch dây tai nghe: “Cô ơi, trưa nay cháu thấy Giang Nhiên lái xe máy rời khỏi trường, đừng nói là về……”
“Cô biết rồi.” Chung Mạn Hoa kìm nén sự kinh ngạc và giận dữ của mình, “Làm phiền cháu rồi, Vãn Vãn.”
“Chuyện nên làm mà cô.” Chung Tri Vãn nói, “Ông dặn cháu ở trường để mắt chăm sóc em họ một chút, cháu không thể phụ lòng ông được.”
Lại như vô tình nói: “Nhưng mà cô à, cháu nghĩ chuyện này vẫn nên để ông tránh phiền lòng, chuyện gia tộc đã đủ khiến ông bận tâm rồi.”
Chung Mạn Hoa cũng nghĩ vậy: “Hay là cháu hiểu chuyện, Vãn Vãn, cháu cứ yên tâm học hành, cô sẽ giải quyết.”
Cô cúp điện thoại, ngực phập phồng dữ dội, tức không nhẹ.
Mới khai giảng được mấy ngày, Doanh Tử Cầm đã gây cho cô một đống rắc rối.
Tự ý chuyển lớp thì thôi, bây giờ lại còn đánh người?
Mà đánh lại là Giang Nhiên?
Quản gia cũng nghe thấy, kinh ngạc: “Phu nhân, Giang Nhiên có phải là đế đô……”
“Không sai.” Chung Mạn Hoa phiền muộn sắp chết, “Bên đế đô cố tình giấu giếm thân phận của nó, ngay cả tôi cũng chỉ biết nó theo họ mẹ.”
Mẹ của Giang Nhiên, là người của nhà họ Giang ở Lộc Thành.
Tính ra, Giang Nhiên còn phải gọi Giang Mạc Viễn một tiếng cậu.
Quản gia cân nhắc: “Phu nhân, nhị tiểu thư đánh thiếu gia Giang Nhiên, không nói đến đế đô, chỉ riêng nhà họ Giang thôi cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua.”
Nếu không xử lý tốt, cổ phần của nhà họ Doanh cũng khó tránh khỏi chấn động một thời gian, tổn thất có thể lên đến hàng trăm triệu.
“Tôi biết rồi, lúc nào cũng là tôi phải dọn dẹp đống rắc rối này cho nó.” Chung Mạn Hoa cười lạnh, “Anh đi mở séc trước đi, tôi đến trường đưa nó đến nhà họ Giang xin lỗi.”
Quản gia hiểu ý: “Phu nhân thấy bao nhiêu là hợp lý?”
“Năm triệu đi, rồi mang theo cả miếng ngọc mà lão gia mua ở buổi đấu giá hôm trước nữa.”
Chung Mạn Hoa vừa nghĩ đến việc phải tốn bao nhiêu của cải như vậy để thay Doanh Tử Cầm xin lỗi nhà họ Giang, thì sự áy náy khó khăn lắm mới dâng lên trong lòng lại tan biến.
Quản gia gật đầu, lui xuống chuẩn bị.
**
Một bên khác.
Tu Vũ vẫn đang hăng hái truyền thụ kiến thức trang điểm cho Doanh Tử Cầm, ngồi vắt chân trên bàn: “Chị giới thiệu cho em vài loại mỹ phẩm bình dân.”
Doanh Tử Cầm nghe khá nghiêm túc, còn đặc biệt lấy một quyển sổ nhỏ ra ghi chép.
Nói được một nửa, Tu Vũ đột nhiên dừng lại: “Em chưa từng tiếp xúc với mấy thứ này bao giờ à?”
Doanh Tử Cầm ừ một tiếng.
Tu Vũ, người vốn quen sống cuộc sống xa hoa, trong lòng thấy hơi chua xót, chỉ thấy cô em gái mặt mày xinh đẹp này thật đáng thương.
“Không sao, sau này chị bảo kê em.” Cô khoác vai cô gái, thoải mái nói, “Ở trường em cứ báo tên chị Tu Vũ, tuyệt đối không ai dám bắt nạt em.”
Doanh Tử Cầm khựng lại.
Một lúc lâu sau, cô cúp mắt xuống, khẽ cười: “Lời này của chị, làm em nhớ đến một người.”
Tu Vũ tò mò: “Ai vậy?”
“Bạn thân nhất của em.” Doanh Tử Cầm thản nhiên, “Cô ấy cũng từng nói những lời như vậy.”
“Ồ.” Tu Vũ cũng không hỏi nhiều, “Em có luyện võ không?”
Doanh Tử Cầm cắn mở túi sữa chua: “Cũng tạm.”
Cô từng sống ở Hoa Quốc một thời gian, lúc đó cổ võ mới bắt đầu nổi lên.
Cô hình như nhớ, mình còn thu nhận vài đệ tử.
Vì thân thể được khai phá đến giới hạn của con người, tuổi thọ của võ giả cổ võ dài hơn người thường.
“Tuyệt quá!” Tu Vũ rất vui, “Vậy hôm nào đó chúng ta tỉ thí một chút nhé.”
Doanh Tử Cầm khựng lại một chút.
Cô thật sự hơi sợ tay mình không kìm được lực, đánh người ta tàn phế.
“Doanh đại nhân!” Lúc này, một đàn em vội vàng chạy vào, “Doanh đại nhân, chủ nhiệm đức dục bảo cô đến văn phòng một chuyến.”
Doanh Tử Cầm uống hết sữa chua, đứng dậy: “Cảm ơn, tôi biết rồi.”
Đàn em thụ sủng nhược kinh, gãi đầu cười hề hề: “Doanh đại nhân, cô đừng khách sáo, đã vào cửa lớp 19 thì đều là người nhà cả.”
“Chủ nhiệm đức dục?” Tu Vũ nhíu mày, “Em đừng đi, dù sao thì hiệu trưởng cũng chẳng quản được lớp 19.”
“Đi xem thử.” Doanh Tử Cầm không để tâm, “Tránh để rắc rối chồng chất.”
“Cũng đúng.” Tu Vũ cũng đứng dậy, “Chị đi cùng em xem thử, mà Doanh đại nhân là cái quái gì thế?”
Câu cuối là hỏi đàn em.
“Chị Vũ, chị không hiểu rồi.” Đàn em nói, “Chị và Nhiên ca đã lui xuống hàng thứ hai rồi, Doanh đại nhân là hàng thứ nhất, đương nhiên là đại nhân rồi.”
Tu Vũ không tìm được lời nào để phản bác: “……”
Cô đá một cái, vừa cười vừa mắng: “Cút ngay, đi xem Nhiên ca của các cậu còn dậy nổi không.”
**
Văn phòng đức dục.
“Phu nhân Doanh, tôi đã cho học sinh đi gọi rồi.” Chủ nhiệm đức dục nói, “Lát nữa sẽ đến, bà ngồi uống chén trà trước đã.”
“Không cần.” Chung Mạn Hoa không có tâm trạng này, “Vãn Vãn, Giang Nhiên đến giờ vẫn chưa quay lại trường à?”
“Cô không cần lo lắng thế đâu.” Chung Tri Vãn mỉm cười nhàn nhạt, “Giang Nhiên vốn không hay tuân thủ quy củ, thường xuyên chạy ra ngoài lắm.”
Chung Mạn Hoa mím môi, càng thêm bực bội.
Làm sao cô có thể không lo lắng được.
Lỡ như nhà họ Giang không chấp nhận lời xin lỗi thì sao?
Đợi đủ mười lăm phút, cửa mới bị đẩy ra.
Cô gái mặc đồng phục chỉnh tề, tóc đuôi ngựa cao.
Vẻ ngoài ngoan ngoãn này khiến chủ nhiệm đức dục hài lòng: “Học sinh Doanh Tử Cầm, phụ huynh em đến rồi, có chuyện muốn nói với em.”
Vừa dứt lời, liền thấy Chung Mạn Hoa đứng dậy, mặt lạnh như băng.
