Chương 53: Miệng lưỡi thật lanh lợi.
Lê Nguyệt vừa ngồi xuống với tách trà, đã thấy Tiểu Phi cũng mặt mày ủ rũ.
Cô đặt tách xuống, 'Tôi thực sự phục hai người rồi đấy, có chuyện thì giải quyết không được sao? Không giải quyết được thì để tôi giải quyết.'
'Tôi nói cho hai người biết,' Lê Nguyệt tự tin mở lời, 'Chỉ cần dùng tiền giải quyết được thì không gọi là chuyện.'
'Thật không may, tôi có rất nhiều tiền, kiếp này chắc chắn không tiêu hết, hai người giúp tôi tiêu một ít, tôi cũng không phiền, hiểu không?'
Hai chị em lại ngây người như nhau.
'Chậc! Ý tôi là, có gì cần giúp thì để tôi sắp xếp là được rồi!'
'Còn em nữa!' Lê Nguyệt dùng hai tay véo má Tiểu Phi, 'Còn nhỏ mà đừng có nhăn nhó!'
Tiểu Phi rất thích Lê Nguyệt, vẻ mặt u sầu lập tức biến mất, mày cong mắt cong, 'Dạ ~'
Lê Nguyệt thấy bên ngoài trời đã tối dần, chợt lóe lên ý tưởng, 'Tiểu Phi, chị dẫn em vào trường chơi nhé, em cứ ở suốt thế này chắc chán lắm.'
Thẩm Trầm Phù hơi do dự, 'Nhưng nếu bị phát hiện thì không hay.'
'Em ngốc à,' Lê Nguyệt nhìn cô với vẻ mặt 'em đúng là ngốc', 'Cho em ấy mặc đồng phục là được mà.'
Lê Nguyệt xoa đầu Tiểu Phi, 'Mặc đồ của chị, chị có nhiều lắm.'
Rồi hai người thực sự dẫn Tiểu Phi ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên em ấy đi trong trường, có rất nhiều người, trông ai cũng tràn đầy sức sống.
Trong lòng lại dâng lên cảm giác kỳ lạ đó.
Hình như chị ấy sinh ra đã nên ở nơi thế này, bên cạnh có người bạn cao quý như chị Nguyệt.
'Đó là chỗ nào?'
Tiểu Phi chỉ vào tòa nhà phát sáng, em thấy nhiều người đi về hướng đó.
'Đó là căng tin, đi nào, em muốn đi thì đi, muốn ăn gì chị mua hết!'
Lê Nguyệt kéo Tiểu Phi chạy về phía trước, Thẩm Trầm Phù mỉm cười chậm rãi theo sau.
Nhìn đống đồ trên bàn, Tiểu Phi không biết ăn từ đâu.
Lê Nguyệt lại vung tay, 'Ăn đi, tuy không phải đồ gì ngon, nhưng các em có thể thử hết.'
Tiểu Phi ngoan ngoãn gật đầu.
Cảnh tượng xa hoa của Lê Nguyệt thu hút không ít sự chú ý, Khả Nhi vừa vào đã thấy.
Buồn cười, cô ta theo sau Lê Nguyệt bấy nhiêu năm, chưa từng thấy cô ấy cười như vậy, chưa từng ăn cùng cô ấy một bữa, vì cô ấy không bao giờ ăn ở căng tin, người khác cũng không vào được biệt thự của cô ấy.
Bây giờ có một Thẩm Trầm Phù, lại thêm một kẻ nghèo từ đâu tới, vừa xuất hiện đã thành bạn mới của Lê Nguyệt? Đúng là không biết dùng thủ đoạn gì.
Khi đi ngang qua, Khả Nhi hừ lạnh một tiếng.
Dù sao cũng không cần Lê Nguyệt nữa, không cần phải như trước đây tỏ vẻ niềm nở.
Lê Nguyệt cau mày, 'Cô có ý gì?'
Khả Nhi bĩu môi, nói với giọng bực dọc, 'Tôi có ý gì đâu? Tôi có thể có ý gì?'
'Thế cô hừ cái gì? Cô tưởng tôi điếc à?'
'Tôi sao dám chứ, Nhị tiểu thư Lê ở căng tin ăn cơm, bọn tôi loại này đến gần còn không dám, sao dám hừ cô chứ?'
Câu nói này khiến như thể Lê Nguyệt đang hống hách vậy.
'Cô!...' Lê Nguyệt bị cô ta nói đến nghẹn lời.
Không ngờ Tiểu Phi đặt đũa xuống, vẻ ngoan ngoãn dễ thương trong biệt thự biến mất, cười lạnh một tiếng, mặt đầy mỉa mai.
'Cô đừng tưởng nói vài câu thế là có thằng ngốc nào tin cô nhé.'
'Cô không chỉ hừ một tiếng mà còn liếc xéo bọn tôi nữa, mắt kém thì đi chữa, miệng có vấn đề thì tốt nhất khâu lại, đừng để một mắt nhìn trái một mắt nhìn phải, miệng thì a ba a ba, đúng chuẩn thằng ngốc trăm phần trăm.'
Khả Nhi bị trận mưa từ ngữ này đập cho choáng váng, Lê Nguyệt thì thôi, đây lại là cái thá gì?
'Cô là ai?'
'Tao là bố mày.' Tiểu Phi nói luôn.
'Các người đừng quá đáng!'
'Quá đáng à?' Tiểu Phi hơi nghiêng đầu, như thể thực sự đang suy nghĩ.
Rồi nói tiếp: 'Với loại người như cô thì không quá đáng đâu, ghen tị của cô sắp phun ra từ lỗ mũi rồi kìa, sao nào, đồ xấu xí này thấy bọn tôi đẹp, thấy chị Nguyệt của tôi giàu quá hả?'
'Ghen tị cũng vô ích, kiếp này cô khó lòng đuổi kịp, cô mau về nhà chui vào chăn khóc đi.'
Chưa từng có ai mắng cô ta như vậy, Khả Nhi ấp úng không nói nên lời, tức đến đỏ mắt, cuối cùng quay người chạy thẳng.
Lê Nguyệt từ lúc Tiểu Phi mở miệng đã ngây ra, nghe xong không nhịn được vỗ tay tán thưởng.
'Tiểu Phi, em giỏi quá!'
Tiểu Phi vốn là như vậy sao? Rõ ràng ở nhà rất ngoan hiền dễ thương, như một đóa hoa nhỏ không biết thế sự.
Lê Nguyệt nhìn Thẩm Trầm Phù, cô ấy vẫn tự nhiên ăn cơm, như thể vừa rồi chẳng nghe thấy gì.
Cũng không trách Thẩm Trầm Phù, từ khi cây anh đào đỏ đông người, Tiểu Phi tiếp xúc với nhiều người hơn, vì nhặt rác mà thường xuyên cãi nhau.
Lâu dần sức chiến đấu của em ấy càng ngày càng mạnh, hiếm ai cãi lại được Tiểu Phi, cô cũng đã quen.
Nhưng Tiểu Phi phân biệt rất rõ người mình thích và không thích, Lê Nguyệt rõ ràng là người em ấy thích.
Tiểu Phi bĩu môi, 'Em chỉ là không chịu nổi việc cô ta dám bắt nạt chị.'
Chị Nguyệt tốt biết bao, cho em ăn, cho em mặc, có lúc chị ấy đi học còn dẫn em chơi game, kể cho em tin tức về thủ đô tinh.
Lê Nguyệt 'phụt' cười, nghiêng người qua véo mũi em, 'Em dễ thương quá đi mất.'
Rồi nghĩ ra điều gì, 'Nếu mấy đứa nhà chị cũng dễ thương như Tiểu Phi thì tốt nhỉ.'
Thẩm Trầm Phù nhớ, chắc là nói đến các em của cô ấy, nhưng cô thực sự không giỏi an ủi người khác.
Còn Tiểu Phi thì cười tươi nói, 'Chắc khó lắm, trên đời dễ thương như em chỉ có một mình thôi ~'
Bầu không khí bỗng chốc nhẹ nhõm.
Ăn xong họ đi dạo trong trường, vô tình đến tòa nhà mỹ thuật, ba người thấy một quả cầu gai bước ra.
Tiểu Phi nắm chặt Thẩm Trầm Phù, 'Chị, đó là cái gì vậy?'
Không ngờ trong trường có quái vật!.
Lê Nguyệt nghe vậy thì ôm bụng cười với quả cầu gai đó, 'Ha ha ha! Thẩm Du Tinh, em gái hỏi cậu là cái gì kìa, cậu mau đến nói đi.'
Thẩm Du Tinh bước tới, đứng xa tít để khỏi đâm vào họ, 'Cậu nói gì?'
Lê Nguyệt vỗ vai Tiểu Phi, 'Tôi nói, em gái hỏi cậu là cái gì, cậu coi cậu kìa, nghệ thuật trình diễn đến nỗi chẳng ra hình người luôn.'
Nói xong lại không nhịn được cười.
Thẩm Du Tinh gãi đầu, hơi ngại ngùng, 'Em là em gái của Thẩm Trầm Phù à? Nhìn cũng khá giống, em gái, xin lỗi, anh làm em sợ rồi.'
Thẩm Trầm Phù không giấu anh, 'Là em gái tôi, Thẩm Trầm Phi.'
Rồi nói với Tiểu Phi, 'Đây là bạn cùng lớp của chị, tên là Thẩm Du Tinh.'
Tiểu Phi nghe vậy, cười tươi chào, 'Anh ạ, em là Tiểu Phi.'
Thẩm Du Tinh thấy Tiểu Phi cười rạng rỡ, lòng mềm nhũn, định giơ tay xoa đầu em, nhưng gai dài quá, sợ đâm em, lại ngượng ngùng rụt tay về.
'Rất vui được gặp em, Tiểu Phi.'
Lê Nguyệt đứng bên cạnh, 'Thẩm Trầm Phù, Thẩm Trầm Phi, Thẩm Du Tinh, không biết còn tưởng các người là một nhà, chỉ có tôi là người ngoài thôi.'
Mọi người nói cười vui vẻ, chẳng ai coi câu nói đùa này là thật.
