Chương 20: Sắp xếp nhà mới
Tô Niệm cầm chìa khóa căn nhà, rời khỏi trung tâm cho thuê nhà ở, rồi lên xe của mình.
Lúc này đã gần ba giờ sáng, chỉ còn một tiếng nữa là trời sáng.
Tô Niệm phải chuyển hết đồ trong xe lên căn hộ tầng sáu trước khi mặt trời mọc hẳn, và còn phải tìm chỗ đỗ xe nữa.
Tô Niệm lái xe đến dưới tòa nhà mình thuê, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu chuyển đồ lên trên.
Tòa nhà này chỉ có tầng sáu là không sáng đèn, chắc không có người ở. Từ tầng một đến tầng năm đều sáng đèn, rõ ràng có người.
Biết đâu lúc này, có người đang trốn sau rèm cửa, lén lút quan sát cô.
Tô Niệm định ở lại Căn cứ thứ nhất lâu dài, không muốn vừa đến đã để lộ sơ hở khiến người ta nghi ngờ, nên không dám dùng không gian để vận chuyển.
Ngược lại, Tô Niệm còn liên tục lấy đồ từ không gian ra để lên xe, rồi lại từ xe mang xuống, từng chuyến một chuyển lên lầu.
Chỉ có chuyển đủ nhiều chuyến, sau này cô mới có thể lấy đủ nhiều đồ ra trước mặt mọi người.
Dù sao trời cũng tối, Tô Niệm lại đỗ xe ở chỗ tối, những người từ trong nhà nhìn ra cũng không thể thấy rõ trong xe cô có bao nhiêu đồ.
May mà Tô Niệm từ nhỏ đã tập võ, thể chất và sức mạnh đều hơn người thường, chạy đi chạy lại nhiều chuyến như vậy, mệt thì có mệt, nhưng vẫn trụ được.
Cảm thấy lấy đồ cũng tạm đủ, Tô Niệm lái xe đến bãi đỗ xe gần đó.
Ngoài cái bãi đỗ xe khổng lồ ngay khi vào căn cứ, rõ ràng các khu vực khác trong căn cứ cũng có bãi đỗ xe.
Dù sao căn cứ lớn như vậy, nếu chỉ đi bộ bằng hai chân thì rõ ràng là không thực tế.
Bãi đỗ xe này cũng có mái che, tác dụng cách nhiệt chắc chẳng bao nhiêu, nhưng có còn hơn không.
Đỗ xe xong, Tô Niệm suy nghĩ một chút rồi lấy một thùng xăng từ trong xe, hút hết xăng trong xe ra, xách thùng xăng về tòa nhà.
Khi Tô Niệm trở lại tầng sáu, trời đã hửng sáng, dù không bật đèn cô cũng có thể nhìn rõ mọi thứ trong nhà.
Tô Niệm không vội làm gì khác, trước tiên thay ổ khóa cửa chống trộm.
Chỉ có đổi ổ khóa thành của mình mới yên tâm được, không thì ai biết người khác có còn chìa khóa cửa hay không.
Cánh cửa này hơi mỏng, Tô Niệm quyết định sau khi quen thuộc với căn cứ sẽ tìm cách lấy cửa sắt lưới từ không gian ra, lắp thêm một lớp cửa nữa, bảo vệ kép mới yên tâm ở được.
Khóa cửa xong, Tô Niệm dựng thang lên, lấy búa và đinh ra, đóng giá treo rèm trong nhà trước.
Đợi Tô Niệm đóng xong giá treo rèm cho tất cả các cửa sổ, rồi treo rèm làm từ vải cản sáng lên, thì mặt trời đã nhô lên rồi.
Chỉ trong chốc lát, nhiệt độ đã tăng vọt, Tô Niệm lấy nhiệt kế ra xem, lúc này đã lên đến bốn mươi độ.
May mà rèm đã treo hết, che kín mít từng cửa sổ.
Không chỉ che được ánh nắng, mà còn che được tầm nhìn từ các tòa nhà trước sau.
Tô Niệm không vội bật đèn, mà cầm đèn pin đi một vòng quanh nhà.
Tô Niệm đã đóng tiền điện và tiền nước bằng mì gói và xúc xích, nên trong nhà đã có điện.
Đi một vòng, xác nhận không có thiết bị giám sát hay nghe lén nào trong nhà, Tô Niệm mới bật đèn.
Không phải Tô Niệm bị hoang tưởng bị hại, mà là bí mật của cô quá nhiều, không thể không cẩn thận.
Khi Tô Niệm bật đèn, bóng đèn trên trần sáng lên, chiếu rõ cả căn phòng.
Dù đã bận rộn cả đêm, nhưng Tô Niệm vẫn còn hưng phấn vì chuyển đến nhà mới, không thấy buồn ngủ.
Tô Niệm đi một vòng quanh nhà, tiện thể xịt thuốc diệt côn trùng khắp phòng.
Đây là căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, một bếp một nhà vệ sinh, rộng hơn bảy mươi mét vuông.
Cả hai phòng ngủ đều hướng nam, nhưng một phòng lớn hơn, có ban công, phòng còn lại nhỏ hơn, chỉ có một cửa sổ hướng nam.
Cuối cùng Tô Niệm chọn phòng nhỏ hơn làm phòng ngủ.
Phòng nhỏ hơn, khi dùng quạt điều hòa thì cũng có thể hạ nhiệt nhanh hơn.
Tô Niệm rải một ít nước xuống sàn, rồi lấy chổi ra quét sạch bụi xi măng và đất cát trên sàn.
Tiếp theo, Tô Niệm lấy sàn gỗ dạng khóa từ không gian ra.
Loại sàn gỗ này cách lắp đặt rất đơn giản, muốn tháo ra thay thế cũng rất dễ.
Tô Niệm không chỉ có loại sàn gỗ này, mà còn có sàn gỗ tự nhiên, sàn nhựa giả gỗ, v.v.
Phòng ngủ nhỏ này chỉ hơn chục mét vuông, Tô Niệm lát xong cả phòng cũng chỉ mất một tiếng.
Lát sàn xong, Tô Niệm lấy cây lau nhà lau một lần, rồi tìm vị trí thích hợp để đặt khung giường và nệm.
Lại lấy một bộ ga trải giường bốn món mới bằng sợi tre ra trải lên, căn phòng nhỏ bỗng trở nên ấm cúng hơn hẳn.
Trên tường vốn có ổ cắm, Tô Niệm lấy ổ cắm dài có dây điện dài ra cắm vào, rồi lấy hai cái quạt điều hòa cắm vào ổ cắm dài, bỏ đá lạnh vào trong, bật công tắc.
Quạt điều hòa vừa thổi, Tô Niệm vốn đang nóng đầy mồ hôi lập tức cảm thấy mát lạnh.
Tô Niệm ngồi xếp bằng trên sàn hóng gió một lúc, đợi mồ hôi trên người gần như khô hết mới đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Lấy một cái thùng tắm ra, Tô Niệm cởi quần áo ngồi vào, tắm rửa sạch sẽ, tắm xong lại cất thùng tắm vào không gian.
Nhiệt độ bên ngoài quá cao, Tô Niệm sợ để bên ngoài nước sẽ bốc mùi.
Nước tắm kiểu này Tô Niệm còn nhiều, trước đây không có chỗ dùng.
Nhưng bây giờ thì khác, có thể dùng để xả bồn cầu!
Chắc sẽ tiết kiệm được kha khá tiền nước.
Đáng tiêu thì tiêu, đáng tiết kiệm thì tiết kiệm, không thể lãng phí chút nào được!
Đống đồ chất trên sàn phòng khách, Tô Niệm trực tiếp thu vào không gian.
Mấy căn phòng này đều phải sắp xếp lại, nhưng không cần gấp.
Khi Tô Niệm quay lại phòng ngủ nhỏ, nhiệt độ trong phòng đã giảm xuống.
Tô Niệm lấy một ít cháo và bánh bao từ không gian ra, ăn qua loa, tiêu hóa một chút, cuối cùng cũng lên giường lúc tám giờ.
Cửa sổ phòng là một mét hai nhân một mét hai, nhưng rèm Tô Niệm treo lại che kín cả bức tường có cửa sổ.
Rèm cản sáng rất tốt, tắt đèn xong, cả căn phòng tối om.
Cả tòa nhà im phăng phắc, bên ngoài cũng không có âm thanh gì, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi từ hai cái quạt điều hòa.
Cùng với tiếng quạt điều hòa, Tô Niệm dần chìm vào giấc ngủ.
Khi Tô Niệm tỉnh dậy, đã là sáu giờ tối.
Ngủ một giấc mười tiếng, tỉnh dậy Tô Niệm cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Nằm nướng một chút, Tô Niệm trở mình ngồi dậy, dọn dẹp giường chiếu xong, vội vàng đi rửa mặt và ăn cơm.
Trước khi ngủ chỉ ăn một chút cho đỡ đói.
Bây giờ tỉnh dậy, Tô Niệm thấy bụng đói cồn cào.
Dù sao cũng là chuyển nhà mới, Tô Niệm quyết định ăn một bữa ra trò, tự thưởng cho mình một chút.
Tô Niệm lấy chiếu trải xuống sàn, đặt bàn ăn trước đây lên, rồi lần lượt bày các món mình muốn ăn ra.
Một mình ăn cơm, để có thể ăn được nhiều món hơn, Tô Niệm chuẩn bị mỗi món một lượng nhỏ, bát đĩa đều là loại nhỏ.
