Chương 18: Tôi có thể nhìn trong bóng tối
Lục Mặc ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt ươn ướt.
“Dương Sương, các người không chết, tốt quá!” Nhìn thấy Dương Sương và con trai còn sống, Lục Mặc vui mừng khôn xiết, dang tay định ôm chầm lấy.
Dương Sương kịp thời ôm chặt thằng bé né sang một bên.
“Lăn ra chỗ khác, tôi quen anh à?”
“Cô là mẹ của con tôi, tôi là cha của nó.” Giọng Lục Mặc có vài phần tủi thân.
“Ừ thì, có là con trai tôi thì tôi cũng chẳng kè kè bên nó.” Dương Sương trợn mắt, ôm thằng bé bỏ đi.
Lục Mặc lẽo đẽo theo sau. Dáng người gần mét chín của anh khiến Dương Sương cao mét bảy trông càng nhỏ bé.
Dương Sương ra bãi đỗ xe, phát hiện Lục Mặc vẫn bám theo, hơi bực mình.
“Này, anh theo chúng tôi làm gì?”
“Tôi không về được nữa.” Lục Mặc gãi đầu, bất lực nhìn Dương Sương.
“Liên quan gì đến tôi!” Dương Sương nói xong định lên xe.
Lục Mặc thò tay vào trong xe, ngăn Dương Sương đóng cửa.
“Có liên quan đấy. Trẻ con tinh cầu chúng tôi không thể lưu lạc bên ngoài, nên tôi mới xuống tìm. Nhưng tôi tốn quá nhiều thời gian, phi thuyền hết năng lượng rồi, không về được. Cô phải chịu trách nhiệm!”
“?”
“Tôi chịu trách nhiệm gì? Đầu óc anh có vấn đề à!” Dương Sương nói xong, đóng sầm cửa xe lại.
Còn tay Lục Mặc, cô coi như không thấy.
Lục Mặc thấy động tác dứt khoát của Dương Sương, vội rụt tay ra.
“Dương Sương, mang tôi theo đi! Tôi không có chỗ nào để đi!”
Anh liên tục vỗ cửa kính, hy vọng Dương Sương chịu mang anh lên.
Nhưng Dương Sương chẳng thèm để ý, nổ máy phóng đi.
Lục Mặc hết cách, đành lại dùng “đôi chân” của mình lẽo đẽo theo sau.
Lần này, Dương Sương thấy bóng người chạy đuổi theo sau xe. “Không phải chứ? Đây là tốc độ của con người sao?”
“À phải, nó không phải người.”
Khóe miệng Dương Sương khẽ nhếch, chân đạp mạnh ga.
“Xem anh đuổi thế nào!”
Thấy bóng người phía sau dần khuất, Dương Sương hài lòng ngân nga.
“Mẹ ơi, sao chú ấy lại đi theo chúng ta?”
Dương Thần ngồi trên ghế an toàn dành cho trẻ em, nghiêng đầu hỏi.
“Không biết nữa, có thể chú ấy cũng thích Thần Thần, muốn ở với Thần Thần. Nhưng mẹ không muốn xa Thần Thần, nên tạm thời phải bỏ rơi chú ấy thôi.”
Dương Sương nói xong, lại liếc gương chiếu hậu, xác nhận Lục Mặc không đuổi kịp, mới thở phào.
“Dù chú ấy có thích Thần Thần, Thần Thần cũng không rời xa mẹ đâu. Vì mẹ là người Thần Thần yêu nhất!”
Nghe lời mẹ, Dương Thần trong lòng bắt đầu tò mò về Lục Mặc.
Thấy thằng nhỏ như vậy, Dương Sương yên tâm phần nào.
Biết phải theo mẹ, coi như không nuôi nó uổng phí bấy lâu.
Tuy đã bỏ rơi Lục Mặc, nhưng Dương Sương không giảm tốc độ, phóng một mạch về khu chung cư.
Đỗ xe xong, ôm thằng nhỏ bước xuống, cô sững sờ.
“Anh... đến từ lúc nào vậy?”
“Năm phút trước.” Lục Mặc giơ năm ngón tay, lắc lắc.
“Nhanh đấy.”
Dương Sương nói xong, dắt thằng nhỏ đi lên lầu.
“Dương Sương, tôi không về được, cô thu nhận tôi đi!”
Lục Mặc bước vài bước tới, cúi xuống định bế Dương Thần.
Dương Thần như chuột túi con, trèo vèo lên người Dương Sương.
Thấy Dương Thần không cho mình bế, Lục Mặc cười gượng.
“Không về được là tôi phải thu nhận anh à? Ngoài đường bao nhiêu người vô gia cư, tôi cũng thu nhận hết chắc?”
Dương Sương trợn mắt. Dù có vì thằng nhỏ mà khách sáo với anh ta một chút, nhưng không có nghĩa là cho anh ta vào nhà mình.
“Không giống vậy, tôi là cha của Thần Thần.” Lục Mặc hùng hồn.
“Thì sao nào!” Dương Sương nhún vai, ôm thằng nhỏ lên lầu.
Lục Mặc sốt ruột: “Khoan đã, tôi biết bí mật của cô!”
Dương Sương khựng lại.
“Mắt tôi có thể nhìn trong bóng tối. Hôm đó tôi thấy cô lấy thứ gì đó ra, tôi cũng có.”
Lục Mặc nói, tay không lấy ra một bông hoa nhỏ màu xanh, nhét vào tay Dương Thần.
Dương Sương cau mày, trong mắt lóe lên sát ý rồi biến mất.
“Nhận tôi đi. Tôi sẽ không làm hại các người, cũng không kể chuyện của cô cho ai cả. Tôi có thể thề!” Lục Mặc nói rồi giơ tay lên.
“Tôi Lục Mặc xin thề, cả đời này tuyệt không làm hại Dương Sương và Dương Thần, cũng không tiết lộ bí mật của Dương Sương. Nếu có vi phạm, trời đánh lôi đánh.”
Lời thề vừa dứt, một tia chớp xé tan bầu trời.
Dương Sương khinh thường: “Hừ, thề thốt của tra nam? Cùng lắm chỉ mưa xuống thôi.”
“Không phải, tinh cầu chúng tôi thề là có hiệu nghiệm.” Lục Mặc thấy Dương Sương không tin, vội giải thích.
“Thế à? Vậy anh đánh tôi một cái xem có tác dụng không nào.” Dương Sương giơ bàn tay trắng muốt ra trước mặt Lục Mặc.
“Tôi thực sự sẽ bị sét đánh đấy.” Lục Mặc nghiêm túc nói.
Cúi xuống thấy ánh mắt hoài nghi của Dương Sương, anh vẫn giơ bàn tay xương xương lên, khẽ vỗ vào tay cô.
Rồi nhanh như cắt rụt về, lui ra xa hai người đến hơn chục mét.
Dương Sương liếc bầu trời phẳng lặng, nụ cười khẩy trên môi càng rõ.
Giây tiếp theo, cô đông cứng.
“Ầm ~!”
Một tia sét không báo trước giáng thẳng xuống Lục Mặc. Lục Mặc biết mình không thể tránh, đành chịu trận.
Khi Dương Sương nhìn lại, đã thấy anh nằm dưới đất, chân tay đen nhẻm.
“Anh chơi thật à!”
Dương Sương tưởng Lục Mặc chết luôn rồi, vội chạy tới xem.
Vừa tới gần chân anh, Lục Mặc đã ngồi phắt dậy.
“Hề hề, Dương Sương, tôi không lừa cô chứ hả?”
Lục Mặc cười toe toét, ra vẻ nịnh hót.
Dương Sương thấy cái dạng nịnh nọt này của anh, trong lòng nảy ra một ý.
Lục Mặc không làm hại được mình và thằng nhỏ, không có uy hiếp, giữ lại làm tay sai cũng không tệ.
Sau này thiên tai càng ngày càng nặng, lỡ mình không may... thì còn có người chăm sóc thằng nhỏ.
Nghĩ thông suốt, Dương Sương giơ tay kéo Lục Mặc đứng dậy.
“Thu nhận anh cũng không phải không được. Một, phải nghe lời; hai, phải làm việc chăm chỉ; ba, có việc gì phải xông lên trước!”
“Chuyện nhỏ!” Lục Mặc vỗ ngực đầm đạp, đồng ý ngay.
Mười phút sau.
“Dương Sương, tôi không biết nấu ăn, chưa thấy thứ này bao giờ...” Lục Mặc ngơ ngác nhìn cái bếp ga trước mặt.
“Thế các anh ăn gì?” Dương Sương nhướng mày.
“Nè, chúng tôi toàn ăn cái này.” Lục Mặc nói, móc ra một viên bi đen bỏ vào miệng.
Ăn xong, anh còn không quên đưa cho Dương Sương một viên.
Dương Sương cầm lấy, ngửi thử.
Viên bi tỏa ra mùi thuốc đặc biệt, nghe rất dễ chịu.
“Được rồi, bây giờ tôi dạy anh nấu mì. Học cho tốt, sau này việc nấu mì giao cho anh!” Dương Sương cất viên bi đi, định hồi sau từ từ nghiên cứu.
“Vâng, tôi nhất định học tốt!” Lục Mặc xắn tay áo, dáng vẻ hăng hái.
Dương Sương không nói thêm, lặng lẽ lấy ra hai gói mì, đun nước nấu.
Chẳng mấy chốc, mùi mì tôm bay ra thơm phức.
“Thơm quá! Dương Sương, cô giỏi thật đấy!”
Lục Mặc nịnh nọt bê tô mì giúp Dương Sương, anh cho rằng hai tô tất có một tô của mình.
Dương Sương mặc anh bưng lên bàn. Đợi Lục Mặc chuẩn bị cầm đũa, cô mới từ tốn lên tiếng.
“Học xong chưa? Tự đi nấu một tô thử đi.”
Lục Mặc gãi đầu: “Chẳng phải đã nấu sẵn hai tô rồi sao?”
“Hai tô đó là của tôi và Thần Thần. Anh muốn ăn thì tự nấu, không ăn thì sang phòng khác ngủ!”
Dương Sương nói xong, cầm đũa ăn một miếng mì to.
