Chương 26: Gọi người khác là ngu ngốc, hóa ra mình mới là ngu ngốc
Dương Sương nói xong, xách thằng nhóc ra, ném đến trước cửa phòng Lục Mặc.
Nhóc con dần nghiêng về phía Lục Mặc, lần đầu tiên cô có cảm giác nguy cơ.
“Mẹ ơi, Thần Thần không muốn ngủ với bố.”
Dương Thần thấy mẹ thực sự đuổi mình ra ngoài, môi liền bĩu ra.
“Con ngủ với bố một đêm đi, cảm nhận một chút.” Dương Sương nói xong, đóng cửa phòng.
Lúc này Lục Mặc cũng nghe tiếng động mở cửa bước ra.
“Thần Thần, sao thế?”
Dương Thần thấy bố mình, môi càng bĩu mạnh hơn.
“Mẹ bảo con ngủ với bố!”
Lục Mặc gãi đầu, thấy Dương Sương không có ý mở cửa, liền bế nhóc con về phòng.
“Ơ, con nói với mẹ những gì bố bảo hả?”
“Dạ, nói rồi.”
Dương Thần nằm trên giường, mếu máo chơi ngón tay, chơi một lúc thì nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Ôi, đừng khóc mà.” Tuy nhóc con cũng từng giận dỗi, nhưng chưa bao giờ khóc trước mặt anh, thấy nó khóc, Lục Mặc lúng túng.
“Sao thế nhóc, có muốn ngủ với mẹ không?” Không nói thì thôi, vừa nói ra, Dương Thần không kìm được nữa, nức nở khe khẽ.
Dương Sương đợi họ vào phòng rồi mở cửa ra, đứng ngoài cửa, cô có thể nghe rõ tiếng khóc của nhóc con.
Nhóc con bình thường không dễ khóc, chỉ khi không nhịn được mới rơi nước mắt.
Nghe tiếng nhóc khóc, lòng Dương Sương mềm lại.
“Mình... có phải đã làm to chuyện không?”
Đang lúc cô do dự có nên vào bế nhóc ra không, thì Lục Mặc đã bế nhóc mở cửa bước ra.
Dương Thần thấy mẹ, liền giơ tay đòi bế.
“Mẹ ơi, bế Thần Thần với ~ huhu ~~!”
Hai giọt nước mắt lăn trên má, cứ thế đọng lại, trông thật tội nghiệp.
Dương Sương thấy nhóc như vậy, lòng mềm nhũn.
“Ngoan nào ~!”
Cô đưa tay đón lấy nhóc, ôm vào lòng nhẹ nhàng dỗ.
Dương Thần ôm chặt cổ mẹ, không chịu buông.
“Được rồi, không được nghịch nữa.”
Dỗ xong nhóc, Dương Sương bắt đầu hỏi tội.
“Nói đi, anh dạy Dương Thần những thứ này, định làm trò gì?”
Vì Lục Mặc quá cao, Dương Sương bảo anh ngồi xuống đất.
“Tôi không định làm gì cả, chỉ là thấy mình ngủ một mình quá vắng vẻ. Tôi xem phim truyền hình của con người, thấy cả nhà đều ngủ cùng nhau.” Lục Mặc học theo nhóc con, bĩu môi thật cao.
Anh không nói rằng, thấy người đàn ông khác, trong lòng không thoải mái, sợ Dương Sương không cần mình nữa.
Dương Sương thấy bộ dạng anh, trợn mắt một cái.
“Thế người ta là một nhà, tôi và anh có được coi là một nhà không?”
Lục Mặc quay đầu, “Sao lại không tính?”
Dương Sương tức giận: “Đàn ông và đàn bà phải kết hôn mới là một nhà, mới có thể ngủ cùng nhau, chẳng lẽ hành tinh của anh không như vậy sao?”
Lục Mặc lắc đầu.
“Hành tinh của chúng tôi chỉ cần để mắt đến nhau, thề một cái là xong.”
Dương Sương xích lại gần Lục Mặc: “Vậy anh nghĩ chúng ta có để mắt đến nhau không?”
Lục Mặc gật đầu như bổ củi.
“Ừm ừm!”
“Anh ừm cái gì mà ừm!”
Dương Sương hít một hơi thật sâu, nén lửa giận xuống.
“Con người ‘để mắt đến nhau’ có nghĩa là thích nhau, chỉ những người thích nhau mới có thể kết hôn, mới có thể ngủ cùng nhau, hiểu không?”
Lục Mặc bĩu môi.
“Vậy tôi thích cô!”
......
“Thôi, anh về ngủ đi!”
Dương Sương thấy không thể nói tiếp được, tên này hoàn toàn chỉ vì đạt được mục đích, ép uổng người ta.
“Tôi thật sự thích cô, cô đẹp hơn tất cả phụ nữ trên hành tinh của tôi!” Lục Mặc đứng lên, nghiêm túc nói.
Nghe anh nói, khóe miệng Dương Sương nhếch lên, thầm khen Lục Mặc có mắt nhìn tốt.
Nhưng câu sau của Lục Mặc khiến cô nổi điên.
“Đương nhiên là thích cô rồi, cô có không gian với bao nhiêu đồ ngon! Không thích cô, lỡ cô để mắt đến thằng đàn ông nào đó, đuổi tôi ra ngoài thì sao?”
Giọng Lục Mặc mang vài phần đáng thương, nhưng Dương Sương nghe mà thấy chói tai.
“Anh chỉ vì cái này nên muốn ngủ cùng chúng tôi?”
“Đúng rồi, không thì cô nghĩ sao?”
Lục Mặc bĩu môi, như thể chịu bao nhiêu oan ức.
“Được, từ mai anh bỏ hết đồ ngon đi!” Dương Sương nói xong, bế nhóc con vào phòng.
Cửa phòng “rầm” một tiếng đóng lại, cách biệt Lục Mặc bên ngoài.
Lục Mặc xoa mũi, ngồi xếp bằng trước cửa.
“Hừ, nhỏ mọn, ngủ cùng nhau thì sao? Đổi lại người khác tôi còn chẳng thèm!”
Nói mãi rồi buồn ngủ, Lục Mặc dựa vào tường ngủ thiếp đi.
Hôm sau, Dương Sương mở cửa ra, thấy Lục Mặc co ro ngủ say trước cửa mình.
Cô không khách sáo, duỗi chân đá tỉnh Lục Mặc.
“Dậy, lăn về giường ngủ, đừng làm như tôi hà khắc với anh vậy!”
Lục Mặc bĩu môi, trở mình, không có chút ý định đứng dậy.
Dương Sương bĩu môi, đổi cách nói.
“Tôi đói, dậy nấu cơm!”
Lục Mặc nghe thế, lập tức bò dậy.
Mở tủ lạnh ra, hết thịt rồi, anh lại đến kéo tay áo Dương Sương, vẻ tội nghiệp.
“Hết thịt rồi.”
Dương Sương liếc mắt, bảo nhóc con ra phòng khách chơi, lấy từ không gian ra một ít thịt.
Tối qua tuy nói bắt Lục Mặc bỏ đồ ngon, nhưng nghĩ bây giờ anh nấu ăn, anh bỏ thì mình cũng phải bỏ theo, Dương Sương đành từ bỏ ý định.
“Sau này đừng có suốt ngày học Dương Thần nữa được không, dù gì anh cũng là người đàn ông cao mét chín!”
“Hừ, tôi thích thế đấy!”
Lục Mặc quay đầu, lẩm bẩm trong lòng: “Không học Dương Thần, cô có mềm lòng không?”
Dương Sương nhún vai, quay người lấy máy tính bảng ra phòng khách xem phim.
Ngày tháng dần trở lại yên bình, thoáng cái đã đến ngày 1 tháng 1 năm 2223.
Mấy ngày nay, mỗi khi màn đêm buông xuống, trên phố đều xuất hiện rất nhiều người.
Người thì giơ đuốc, người thì giơ đèn pin, hướng nhất trí, tất cả đều đi về phía tây,
Phía tây chính là vùng cao nguyên. Rõ ràng những người này đều đã xem bài đăng của Dương Sương và nghe lọt tai.
Tuy nhiên, vẫn có kẻ không sợ chết.
“Một lũ ngu ngốc, người ta nói có sóng thần là các người tin ngay à?”
“Đúng đấy, tôi mới không tin, đến lúc đó tôi lên tầng 29, xem nước biển có nhấn chìm được tôi không!”
“Để họ đi trốn đi, như vậy vật tư ở đây đều là của chúng ta!”
“Phải, để họ đi đi, một lũ ngu ngốc!”
......
Dương Sương đứng trên sân thượng, bình thản lắng nghe những lời bàn tán dưới phố.
“Dương Sương, chúng ta không đi sao?” Lục Mặc cũng ôm thằng nhóc, xem náo nhiệt.
