Chương 80: Tìm cách cho nhóc con tiếp xúc với bạn đồng trang lứa
Mọi người quay đầu, liền thấy trên xe có hai người lớn một trẻ nhỏ mặc đồ bảo hộ.
- Đó là gia đình cô Diệp nhỉ?
- Đúng, là gia đình cô Diệp, còn người đàn ông bên cạnh, tôi nhớ chiều cao của anh ta!
Trương Văn Bỉnh nhìn chiếc xe việt dã, trong lòng thầm may mắn.
- Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Còn không mau cút về!
Dương Sương thấy Trương Văn Bỉnh và đám người đứng ngây ra tại chỗ, tức đến suýt phun máu.
Trương Văn Bỉnh nghe tiếng mắng của Dương Sương, vội vàng dẫn người quay về.
Dương Sương thấy mọi người đã về an toàn, mới đổ máu gà pha xăng xuống đất.
- Thần Thần!
Dương Thần trên tay cầm que lửa đang cháy rực, nghe tiếng mẹ, nhanh chóng ném que lửa ra.
- Vù~!!
Lửa vừa chạm vào xăng, lập tức bùng cháy dữ dội.
- Ôi dẻ~! Xong rồi!
Thấy lũ muỗi đột biến dưới đất đều bị đốt cháy, Dương Thần phấn khích hét lớn.
Dương Sương khẽ nhếch môi, - Được rồi, về ngủ thôi!
Lục Mặc nghe vậy, đạp ga.
Đám muỗi đột biến còn lại căn bản không kịp phản ứng, đã mất dấu ba người.
Về đến nhà, Dương Sương lập tức cởi bộ đồ bảo hộ vướng víu ra.
Rồi thoải mái trở lại bên cửa sổ sát đất uống trà, người không biết nhìn cảnh cô thư thái như vậy, còn tưởng cô chưa hề rời khỏi cửa sổ.
- Mẹ ơi, vừa nãy kích thích quá!
Dương Thần hồi tưởng lại cảnh vừa rồi, mặt đầy hứng khởi.
Dương Sương thấy bộ dạng phấn khích của nó, trong lòng hơi lo lắng thằng nhỏ sau này sẽ chỉ biết giúp người một cách mù quáng.
- Thần Thần, có chuyện mẹ phải nói rõ với con. Giúp người thì chúng ta phải trong khả năng của mình, có thể giúp thì giúp, không thể thì đừng liều mạng, không được đặt bản thân vào nguy hiểm, biết chưa?
- Dạ, mẹ, con biết! - Dương Thần gật đầu thật mạnh.
Nhìn thấy ánh mắt kiên định ấy, Dương Sương yên tâm hơn nhiều.
Người có thể lương thiện, nhưng không thể ngu thiện.
Lại dặn dò thêm vài câu, Dương Sương mới để nó tự chơi.
- Ting đông~!
- Vợ ơi, có người nhắn tin cho em này.
Lục Mặc lấy thiết bị liên lạc của Dương Sương đưa cho cô.
Dương Sương mở ra xem, là lời cảm ơn của Trương Văn Bỉnh, còn hỏi cô muốn gì.
Dương Sương nghĩ đến đứa nhỏ suốt ngày ở nhà, trong lòng đã có chủ ý.
Cô đưa ngón tay thon dài gõ mấy chữ gửi cho Trương Văn Bỉnh.
Đợi nhận được trả lời khẳng định từ Trương Văn Bỉnh, cô mới đặt thiết bị liên lạc xuống.
- Vợ ơi, em nói gì thế?
Lục Mặc thấy trên mặt Dương Sương thoáng nét cười mơ hồ, liền lên tiếng hỏi.
Dương Sương khẽ lắc đầu.
- Ngày mai anh sẽ biết, bây giờ nên tắm rửa đi ngủ thôi!
Lục Mặc gãi đầu, xách thằng nhỏ đi tắm.
Dương Sương tìm kim chỉ, định thêu tên của nhóc con lên.
Nhưng tay không theo ý, loay hoay mãi chỉ thêu được cái chữ 'Diệp' nguệch ngoạc.
Lục Mặc biết ý định của Dương Sương, liền nhận việc này.
- Để tôi, tôi xem người ta thêu trong phim rồi, tôi biết thêu!
Lục Mặc nói rồi cầm kim chỉ, thêu chữ 'Dương Thần' rất đều đẹp.
Thêu xong, còn cẩn thận cắt gọt, ghim vào bằng kim băng.
- Đây, xong rồi!
Dương Sương nhìn chiếc thẻ tên tinh xảo, hơi ngạc nhiên.
- Sao anh biết tôi muốn làm như vậy?
- Đoán thôi!
Lục Mặc cười, quay đi sắp xếp cho thằng nhỏ ngủ.
Dương Sương nhìn chiếc thẻ tên, khẽ nở nụ cười.
Hôm sau, Dương Sương dậy làm bữa sáng, cho thằng nhỏ ăn xong, liền đi về phía tòa nhà căn cứ.
Còn Lục Mặc, đương nhiên lẽo đẽo theo sau hai người.
Đến tòa nhà căn cứ, lập tức có người đón.
- Cô... là cô Diệp phải không?
- Phải. - Dương Sương gật đầu.
- Mời cô đi theo tôi!
...
Hai phút sau, Dương Sương và mọi người được dẫn vào một căn phòng rộng rãi.
Nhìn đồ trang trí đủ màu sắc, Lục Mặc hiểu ra gật đầu.
Đúng như anh nghĩ, thằng nhỏ sắp đi nhà trẻ kiểu trong phim rồi.
- Thần Thần, con sắp đi học mẫu giáo rồi!
Dương Thần nghe Lục Mặc nói, mặt đầy vui mừng nhìn Dương Sương.
- Mẹ ơi, con sắp đi mẫu giáo ạ?
Nó biết mẫu giáo, trước đây Lý Văn Vũ học mẫu giáo, nghe nói trong đó có nhiều bạn nhỏ, còn có nhiều đồ ăn ngon đồ chơi vui.
Vì thế, Dương Thần rất mong chờ.
- Ừ, Thần Thần sắp đi mẫu giáo rồi. - Dương Sương gật đầu xác nhận.
Mẫu giáo là yêu cầu cô đưa ra với Trương Văn Bỉnh tối qua, tìm một giáo viên mầm non ra, mở một trường mẫu giáo nhỏ cho bọn trẻ chơi.
Đúng vậy, là chơi, không phải học!
Cũng không phải chuyện gì lớn, trong căn cứ cũng có vài đứa trẻ cần người trông nom, nên Trương Văn Bỉnh không chút do dự đồng ý.
Dương Thần nghe mình thực sự sắp đi mẫu giáo, vui mừng nhảy cẫng lên.
Chẳng mấy chốc, những đứa trẻ trong độ tuổi trong căn cứ lần lượt đến.
Thấy mình sắp có hơn chục bạn nhỏ, Dương Thần không kìm được hoan hô.
- Tuyệt quá, mẹ ơi, con có nhiều bạn lắm!
Dương Sương thấy thằng nhỏ vui vẻ, trong lòng cảm thấy thế nào cũng đáng!
- Ừ, từ hôm nay con sẽ đi mẫu giáo, mẹ sẽ đón con lúc 11 giờ rưỡi mỗi ngày.
Vì lương thực bây giờ có hạn, nên bọn trẻ phải về nhà ăn cơm.
Cho nên trường mẫu giáo này chỉ học ba tiếng thôi.
- Vâng! Con nhất định sẽ nghe lời cô giáo! - Không đợi Dương Sương dặn dò, Dương Thần đã chủ động hứa.
Dương Sương nghe thằng nhỏ nói thế, trong lòng lại an ủi.
Rất nhanh, các bạn nhỏ trong trường mẫu giáo lần lượt đến đông đủ. Dưới sự ra hiệu của cô giáo, phụ huynh đều lui ra khỏi phòng.
Dương Sương chào tạm biệt thằng nhỏ, đứng bên cửa sổ lặng lẽ nhìn một lúc, xác nhận nó không khóc nháo, mới cùng Lục Mặc rời đi.
Dương Thần là một đứa nhỏ lanh lợi, nó luôn biết bố mẹ đứng ngoài cửa sổ nhìn mình, nên tỏ ra rất ngoan.
Nhưng khi không thấy hai bóng dáng đó nữa, lòng Dương Thần chùng xuống.
Lúc này, những bạn nhỏ khác trong trường cũng phát hiện bố mẹ không còn, bắt đầu khóc nhè.
- Hu hu~, mẹ ơi, con muốn tìm mẹ!
- Hu hu, con muốn tìm bố!
- Hu hu, con muốn về nhà!
...
Dương Thần nghe tiếng khóc của mọi người, lại nghĩ đến cảnh xa mẹ, môi cũng bĩu ra.
Chẳng mấy chốc, nó cũng bắt đầu thút thít.
Lúc này, trong cặp sách vọng ra tiếng sột soạt.
Dương Thần thấy cặp sách động đậy, liền đưa tay kéo khóa ra.
