Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Phó Bản Mạt Thế: Tôi Cướp Luôn Tài Nguyên Của Quái Vật - Kỷ Hòa > Chương 29

Chương 29

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 29: Biến cố 2

 

Xung quanh yên ắng lạ thường, chỉ còn tiếng người đàn ông lục tìm thuốc.

 

Và mùi thịt nướng…

 

Vì mất điện, không khí bắt đầu oi bức, mồ hôi trên trán Kỷ Hòa không ngừng chảy ra.

 

Cô thò đầu ra, cẩn thận quan sát người đàn ông phía trước.

 

Người đàn ông chẳng hay biết gì, vẫn chăm chú dùng đèn pin tìm thuốc.

 

Tim Kỷ Hòa đập thình thịch, hai tay bám chặt cán xẻng sắt, mồ hôi túa ra. Nhìn là biết gã này không phải dạng vừa, cô không biết mình có đánh lại được không.

 

Cắn răng, Kỷ Hòa nín thở, trấn tĩnh lại, lặng lẽ giơ xẻng sắt lên, núp sau bức tường, chuẩn bị khi gã bước tới sẽ phang một xẻng.

 

Văn phòng này bố trí không phức tạp, nếu gã muốn ra ngoài, con đường trước mắt là ngắn nhất.

 

Người đàn ông rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bỏ thuốc vào ba lô đeo lên lưng, bắt đầu đi nhanh ra ngoài.

 

Kỷ Hòa nghe thấy tiếng bước chân và hơi thở nặng nhọc của gã.

 

Cô theo bản năng nín thở, hai tay nắm chặt xẻng, trong lòng đếm ngược.

 

Chính lúc này!

 

“Rầm!” Một tiếng động dữ dội vang lên, xẻng sắt trong tay Kỷ Hòa giáng mạnh vào gáy người đàn ông, trong văn phòng tĩnh lặng nghe càng thêm chói tai.

 

Kỷ Hòa biết gã là kẻ máu lạnh, cô không dám dừng, rầm rầm rầm! Lại phang thêm mấy nhát nữa.

 

Cho đến khi gã nằm sõng soài trên đất, không động đậy, cô mới thở hổn hển, dùng xẻng khều nhẹ đầu gã.

 

Lại gần thì cô không dám, lỡ gã giả vờ ngất rồi quật lại thì sao?

 

Người đàn ông bất động, có vẻ thực sự ngất rồi.

 

Lại thử hơi thở, vẫn còn sống.

 

Sống là được rồi.

 

Kỷ Hòa thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng dịu xuống.

 

Đừng có nói mấy thứ hoa mỹ, võ công cao đến mấy cũng sợ xẻng sắt.

 

Cô vội lau mồ hôi trên quần, móc găng tay ra đeo, rồi mới dùng điện thoại của một nhân viên gọi cảnh sát.

 

Đường dây báo cảnh sát hơi bận, Kỷ Hòa phải gọi thêm mấy lần mới thông.

 

Đã dám ra ngoài cướp bóc, còn không mau bắt vào giáo dục lại à?

 

Báo cảnh sát xong, Kỷ Hòa quay vào trong.

 

Lúc này đã mất điện, mấy người kia đã phá hỏng tủ lạnh, vắc-xin để trong đó giờ phơi ra ngoài, đón nhiệt độ ngày càng tăng cao.

 

Nếu hỏng hết thì phí quá.

 

Kỷ Hòa lấy mấy lọ vắc-xin sắp hỏng, còn lại không động gì.

 

Để cảnh sát đến xử lý.

 

Kỷ Hòa rời khỏi công ty dược, lòng nặng trĩu. Hành lang tối đen, không nhìn rõ, cô cẩn thận men theo cầu thang đi xuống.

 

Cầu thang lúc này yên tĩnh đến đáng sợ, không một tiếng động, Kỷ Hòa hơi lạ khi không thấy ai.

 

Ban đầu cô bật đèn pin, nhưng nhanh chóng tắt đi, chỉ nhờ ánh sáng màn hình điện thoại mà từng bước xuống dưới.

 

Xung quanh oi bức khác thường, mới đi xuống được một đoạn, áo Kỷ Hòa đã ướt đẫm mồ hôi.

 

Cô dùng tay lau mồ hôi trên trán, tiếp tục cẩn thận lần mò trong bóng tối, chẳng mấy chốc đã xuống tầng một.

 

Kỷ Hòa nghe thấy bên ngoài hỗn loạn, có tiếng người nói chuyện.

 

Cô cẩn thận áp tai vào, cố gắng không gây tiếng động, cánh cửa sắt lớn ở cầu thang lúc này đã hơi ấm.

 

“…tận thế… mau cướp… rau…”

 

“…lương thực… trẻ con… người dị năng…”

 

Bên ngoài ồn ào, đủ thứ lời, sự hoảng loạn trong đó dù cách cánh cửa Kỷ Hòa cũng nghe rõ mồn một.

 

Cô bất an, dường như có chuyện gì ngoài dự đoán đang xảy ra.

 

Mồ hôi trên trán từng giọt chảy xuống, không kịp lau, Kỷ Hòa tiếp tục áp tai vào cửa nghe kỹ.

 

Chẳng mấy chốc cô nghe người ta nói, lương thực hỏng hết, không ăn được nữa.

 

Còn có người siêu năng lực bên ngoài gây rối, cướp đồ, còn tấn công đồn cảnh sát…

 

Nghe đến đây, Kỷ Hòa giật bắn người ra khỏi cửa, tim đập thình thịch.

 

Người siêu năng lực…?

 

Không phải chứ?

 

Cô hy vọng những gì nghe được là giả, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có lẽ là thật.

 

Kỷ Hòa chạy nhanh lên mấy bậc cầu thang, trốn vào góc, ngồi xổm xuống.

 

Nhân lúc không có ai, Kỷ Hòa lập tức đăng nhập kênh trò chuyện của game, muốn xem có tin tức gì không.

 

[Bảo Đao Vị Lão: Trận thiên tai này chính là điềm báo từ M tinh! Nó cho chúng ta thấy thế giới sắp xáo trộn lại, và chúng ta sẽ là chủ nhân mới của thế giới! Các anh chị em, bây giờ vẫn còn kịp, chỉ cần các bạn muốn gia nhập chúng tôi, bất cứ lúc nào cũng không muộn! Chỉ cần chúng ta nắm bắt cơ hội, là có thể khiến thế giới xáo trộn lại! Và chúng ta sẽ đứng trên đỉnh thế giới! Thống trị tất cả!]

 

[Giáp Thần Tinh: Thống trị tất cả!! Cải tạo thế giới thành một nơi khiến chúng ta hài lòng!]

 

[10 Mét Đao Lớn: Hãy để chúng ta cướp sạch, giết sạch mọi bất công trên thế giới! Khiến những kẻ thường ngày coi thường chúng ta phải câm miệng!!!!]

 

[Linh Hồn Liệt Diễm: Tôi khuyên các người đừng có rượu mời không uống, thừa lúc chúng tôi còn muốn cho các người mặt mũi thì nhanh chóng gia nhập, nếu không, đợi chúng tôi rảnh tay, kẻ xui xẻo chính là các người!]

 

[Thiên Tài Vui Vẻ: Các người điên rồi à? Chỉ vì nhiệt độ tăng đột ngột mà các người mất hết nhân tính sao?! Các người có biết các người đã gây ra bao nhiêu thương vong không? Bao nhiêu người vô tội vì các người mà mất mạng? Bao nhiêu gia đình tan nát vì các người?!]

 

[Niệm Niệm Bất Vong: Mọi người đừng cãi nhau nữa! Chúng ta đều tham gia game, đều là một gia đình, nên thông cảm và bao dung lẫn nhau, có chuyện gì không thể nói ra được? Liệt Diễm và mọi người chắc có nỗi khổ tâm, không phải như bạn nói đâu.]

 

[Thiên Tài Vui Vẻ: [hình ảnh], [hình ảnh]]

 

[Thiên Tài Vui Vẻ: Bọn chúng là một lũ súc sinh mất hết lương tâm! Game lại chọn bọn chúng thức tỉnh thiên phú, đúng là mù mắt rồi! Vốn dĩ chỉ là hạn hán, chúng tôi tin tưởng nhà nước, sẽ sớm vượt qua, nhưng các người xem bọn chúng đã làm gì? Cướp ngân hàng? Cướp đồn cảnh sát? Cướp tiệm trang sức? Gây khủng bố ở nhiều thành phố?! Bây giờ dân chúng loạn cả lên, các người có biết điều này nghiêm trọng thế nào với đất nước chúng ta không?]

 

[Lực Ca: Đúng vậy! Game cho các người thiên phú không phải để các người ra ngoài giết người đốt nhà! Đừng tưởng thức tỉnh năng lực công kích là mình giỏi lắm! Tôi không tin năng lực các người mạnh đến mức chống được tên lửa! Các người làm càn như vậy, sớm muộn cũng xuống địa ngục!]

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn