Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Phó Bản Mạt Thế: Tôi Cướp Luôn Tài Nguyên Của Quái Vật - Kỷ Hòa > Chương 38

Chương 38

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 38: Điều tra tận nhà

 

Lương thực đã trồng hết rồi, lại còn lên xanh tốt, cô nỡ nào nhổ bỏ? Thế thì chỉ còn cách nhổ cỏ làm thức ăn thôi.

 

Dù sao cỏ trên đồng cũng đang mọc um tùm, đủ cho mấy con gia súc non ăn.

 

Cỏ trên núi cô cũng không cần nhổ sạch, vừa nhổ vừa trồng rau là được.

 

Trồng mấy loại rau lớn nhanh trước, kẻo sau không có gì ăn, còn chuyện khác thì tính sau.

 

Kỷ Hòa đã quyết định, động tác càng thêm nhanh nhẹn.

 

Cô xào nốt mấy món còn dang dở, cho đến khi dùng gần hết rau trong không gian mới dừng tay.

 

Tiếp theo là băm nhân, chuẩn bị nhân bánh bao.

 

Đến 8 giờ tối, cô đã gói được hơn 800 cái bánh bao, đầy mấy cái thau lớn, tất cả đều được cất vào không gian.

 

Lúc này cô đang gói sủi cảo.

 

Kỷ Hòa gói hai loại nhân: hẹ trứng và cần thịt heo.

 

Như thường lệ, gói xong thì luộc chín rồi cất vào không gian, dù sao trong không gian bảo quản cũng không sợ hỏng. Kỷ Hòa định gói ít nhất 2000 cái.

 

Tính mỗi bữa ăn 20 cái, cô chuẩn bị đủ cho 100 bữa.

 

Trời tối hẳn, ngoài cửa liên tục vọng vào tiếng ồn ào, nhưng Kỷ Hòa bận làm việc nên không ra xem.

 

Cô làm đến tận 11 giờ đêm, vừa vớt mẻ sủi cảo cuối cùng ra thì nghe tiếng gõ cửa ngoài sân.

 

Cô vội tắt bếp gas.

 

Lại hấp tấp vớt nốt mẻ sủi cảo cuối cùng bỏ vào không gian, thậm chí cả nước luộc cũng đổ vào thùng to cất đi, xong xuôi mới quay người ra sân mở cửa.

 

Trước khi ra ngoài còn không quên thay bộ quần áo bẩn.

 

Người ngoài sân nghe tiếng động trong nhà, liền cầm loa phóng thanh hô to: “Ban quản lý khu phố, đến điều tra nhân khẩu.”

 

Nghe giọng là đàn bà.

 

Kỷ Hòa không mở cửa ngay, mà rút từ trong sân một cây gậy gỗ cầm chặt trong tay, rồi mới từ từ hé cửa ra một khe nhỏ. Thấy đứng ngoài cửa là một người phụ nữ trung niên, cô mới hơi yên tâm.

 

Phía sau người phụ nữ còn có mấy người hàng xóm xung quanh, đang vây quanh một người khác hỏi đủ thứ.

 

Người phụ nữ mặc một bộ đồ thể thao, trán đầy mồ hôi, trên cổ đeo một cái bình nước, tay không ngừng lau mồ hôi.

 

Thấy Kỷ Hòa ra, bà ta kẹp đèn pin vào nách, cầm bút lên bắt đầu hỏi.

 

“Tên gì, bao nhiêu tuổi, nhà có mấy người?”

 

“Kỷ Hòa, 18 tuổi, nhà chỉ có mỗi cháu, bố mẹ đã mất.”

 

Người phụ nữ nghe vậy ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn cô một cái, thần sắc dịu đi đôi chút, cúi đầu hỏi tiếp.

 

“Trong nhà còn có họ hàng nào khác không?”

 

Kỷ Hòa khựng lại một chút, rồi mới nói tiếp: “Còn có nhà bác cả.”

 

Người phụ nữ viết lách trên sổ.

 

“Hôm qua cháu ở chỗ nào?”

 

Đầu óc Kỷ Hòa xoay chuyển nhanh chóng, có nên nói thật không? Nhưng hôm qua đã gặp Kỷ Âm, nếu không nói thật, sau này bị phát hiện…

 

“Ở trung tâm thương mại Vận Hải.”

 

Người phụ nữ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cô: “Hôm qua quảng trường Vận Hải xảy ra hỗn loạn, cháu về bằng cách nào?”

 

“Cháu đạp xe ba bánh.”

 

“Gần đây có chuyện gì lạ xảy ra xung quanh cháu không?”

 

“Lương thực bị sâu, nhiệt độ tăng cao.”

 

Người phụ nữ lại hỏi thêm vài câu thông lệ, cuối cùng dặn dò Kỷ Hòa ở nhà một mình nhất định phải chú ý an toàn.

 

Đừng mở cửa cho người lạ, cố gắng đừng ra ngoài, không có việc gì thì đừng ra đường, nếu khó khăn có thể tìm chính quyền, lại lấy mã QR cho cô thêm vào nhóm hàng xóm, xong mới quay sang nhà tiếp theo.

 

Kỷ Hòa nhìn về phía đám đông tụ tập đằng xa, nghĩ ngợi một lát, rồi vẫn khóa cửa lại đi sang đó.

 

Chưa kịp đến gần, đã nghe thấy nhiều người la hét: “Nhà tôi mất điện rồi, đồ trong tủ lạnh sắp hỏng hết, làm thế nào bây giờ? Bao giờ mới có điện!”

 

“Tôi không có chỗ sạc điện thoại! Các người bắt chúng tôi ở nhà, không có điện thì ở nhà kiểu gì!”

 

“Mẹ tôi già rồi, không chịu nổi, bị say nắng rồi, các người bảo sao?”

 

“Nhà tôi lương thực bị sâu, không mua được lương thực thì làm thế nào?”

 

“Có thể cung cấp kênh mua rau không? Người già trong nhà tuổi cao, ăn nhiều thịt không tiêu!”

 

Đám đông ồn ào hỗn loạn, ai cũng có vô số vấn đề.

 

Người phụ nữ trung niên vừa hỏi xong thông tin của Kỷ Hòa quay lại, cầm loa phóng thanh lên, bắt đầu nói:

 

“Mọi người đừng vội, bình tĩnh! Nghe tôi nói.

 

Tôi là chủ nhiệm ban quản lý khu phố, họ Từ, mọi người có thể gọi tôi là chủ nhiệm Từ, hoặc gọi là bà Từ cũng được.

 

Về vấn đề mất điện, do nhiệt độ quá cao, nhân viên không dám làm việc ban ngày, chỉ có thể làm ban đêm, hiệu suất thấp hơn, mong mọi người thông cảm!

 

Ban quản lý chúng tôi đã liên hệ một lô sạc dự phòng, mọi người có thể đến đây thuê sạc dự phòng, mang về nhà sạc điện thoại!”

 

Vừa dứt lời, trong đám đông đã có người bất mãn la lên.

 

“Chỉ sạc được điện thoại thì có ích gì? Trời nóng quá, không có điều hòa người già chịu sao nổi!”

 

Bà Từ cũng bất lực, mất điện thì bà có cách gì, nhưng vẫn phải trấn an đám đông:

 

“Cân nhắc đến nhu cầu của mọi người, nhà nước đã cung cấp nhiều địa điểm tránh nạn, mọi người có thể đến hầm gửi xe hoặc gara gần nhà, nhiệt độ ở đó thấp hơn bên ngoài khá nhiều.

 

Lát nữa tôi sẽ công bố trong nhóm cư dân, gần đây có một địa điểm, mọi người có thể kết bạn đi trước khi trời sáng, nhớ mang theo nước và thức ăn.

 

Đồng thời mọi người cũng có thể tránh nạn trong xe hơi, một xe con chật chội cũng ngồi được 5, 6 người, mọi người có thể ghép xe, trong hoạn nạn chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau.”

 

“Về chuyện tủ lạnh mất điện không bảo quản được thức ăn, mọi người có thể trao đổi riêng với nhau, xem nhà ai cần, có thể đổi thức ăn thừa trong tủ lạnh lấy thứ khác, cố gắng tránh lãng phí.”

 

“Còn về chuyện mua thuốc, nhà nước vừa ra thông báo, mỗi người được mua tối đa 500 tệ thuốc khi xuất trình chứng minh thư, chuyện này các bạn tìm tôi cũng vô ích, tốt nhất là nhân lúc trời tối, nhiệt độ chưa quá cao, mọi người lái xe đi mua thuốc ngay, hiệu thuốc mở cửa 24/24, đi sớm còn mua được.”

 

“Về chuyện nhà không có lương thực, cách đây 7 km có siêu thị Mỹ Hoa, hiện đã được chính phủ tiếp quản, an toàn được đảm bảo, mọi người có thể đến đó mua bằng chứng minh thư, mỗi người được mua tối đa 500 tệ.”

 

“Hôm qua vẫn còn 1000 tệ cơ mà, sao hôm nay lại 500 rồi?” Trong đám đông lập tức có người la lên.

 

Chủ nhiệm Từ liếc người vừa nói, tiếp tục cầm loa hô: “Cân nhắc tình hình thảm họa nghiêm trọng, làm vậy có thể hạn chế tối đa sự lãng phí.

 

Thôi, tôi phải tiếp tục điều tra nhân khẩu đây, mọi người còn thắc mắc thì tìm tiểu Lưu.”

 

Chủ nhiệm Từ nói xong bằng giọng khàn đặc, liền tắt loa đưa cho người đàn ông trẻ bên cạnh, tự mình quay người cầm sổ nhỏ đi gõ cửa nhà bên cạnh tiếp tục điều tra.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn