Chương 43: Nhà Máy Dược Phẩm Tiểu Sâm 3
Bọn họ đều muốn để tên đàn ông có làn da cứng như đá xông lên phía trước chịu đòn giúp họ, những người còn lại trốn sau lưng hắn mà tấn công, đến lúc đó lấy được Bạch Thứ thì mỗi người trích ra một phần cho hắn.
Nhưng gã đàn ông trung niên đó cũng không ngu, hắn có quen biết đám người này đâu, sao có thể xông lên tuyến đầu chịu sát thương cho họ?
Lỡ đâu đám người này cầm Bạch Thứ chạy mất, hắn biết tìm ai đòi?
Đương nhiên là không đồng ý.
Một nhóm người không thương lượng được, bầu không khí có chút ngượng ngùng, cuối cùng vẫn là Niệm Niệm Bất Vong lại đứng ra, cười nói:
“Vậy chúng ta có thể bắt đầu hành động chưa? Nhanh chóng thu thập hết mấy cái gai trên cây thuốc này đi, còn có mấy cây thuốc khác phải thu thập nữa.”
Mấy người nhìn nhau, dù vẫn còn chút không hài lòng, nhưng vẫn gật đầu.
Một cô gái khác trong đám lặng lẽ tiến lại gần Kỷ Hòa, nháy mắt với cô, sau đó khi đi ngang qua bên cạnh, giả vờ vô tình thì thầm một câu: “Cẩn thận Niệm Niệm Bất Vong.”
Nói xong liền ngậm miệng, đứng dậy bước nhanh về phía trước.
Kỷ Hòa tụt lại phía sau cùng, nhìn mấy người phía trước, ánh mắt thoáng qua Niệm Niệm Bất Vong, thực sự không thấy có gì đặc biệt, nhưng dưới chân lại âm thầm di chuyển ra xa chỗ cô ta nhất.
Mấy người đứng trong bụi cỏ, nhìn cây Bạch Thứ lúc này đã ngừng điên cuồng, đang đứng yên bất động, chân như dính keo, thậm chí cả hơi thở cũng chậm lại, từng người đứng tại chỗ ra hiệu cho nhau.
Ý là bảo đối phương lên trước.
Dù đã bàn bạc kỹ thế nào, nhìn thấy những chiếc gai chi chít trên cây, vẫn có cảm giác sợ hãi!
Cứ đứng ngây ra như vậy suốt năm phút.
Cuối cùng Nhất Mã Bình Xuyên là người đầu tiên không nhịn được, hai cánh tay lập tức biến thành hình dao, hắn hét lớn một tiếng, lao nhanh về phía cây Bạch Thứ.
Những cành lá vừa rồi còn như đang ngủ say, ngay khi Nhất Mã Bình Xuyên đến gần liền lập tức hoạt động.
Tất cả cành lá như có linh hồn, nhanh chóng vũ động trên không trung, đập vào cành cây xung quanh kêu bốp bốp, trong đó năm cành cùng lúc lao về phía Nhất Mã Bình Xuyên.
Thế trận trời long đất lở khiến Nhất Mã Bình Xuyên sợ đến mức phanh gấp tại chỗ, sau đó không chút do dự, quay đầu chạy thẳng về phía đám đông.
Những cành lá đuổi theo phía sau phản ứng nhanh nhẹn, không hề ngừng lại một chút, nhanh chóng dài ra.
Mấy người đang đứng quan sát, sắc mặt đại biến, lập tức tản ra như chim muông.
“WTF! Mày đừng dẫn nó lại đây!”
“A a a a, nó còn có thể dài ra à?!”
“Nhất Mã Bình Xuyên mày có phải người không? Tránh xa tao ra!”
Chiến thuật vừa mới bàn bạc, trong khoảnh khắc bị tất cả ném ra sau đầu, mọi người chạy tán loạn, rõ ràng là ai lo thân nấy.
Kỷ Hòa vốn đã đứng cách xa đám người này, thấy Nhất Mã Bình Xuyên quay đầu, không chút do dự, lập tức ngồi xổm xuống lăn vào bụi cỏ.
Sau đó nằm im bất động.
Cô biết ngay đám người này chẳng đáng tin cậy, đến lúc mấu chốt đều trông chờ vào người khác.
Kỷ Hòa nằm trong đám cỏ dại, ngẩng đầu lên nhìn mấy người bị Bạch Thứ đuổi chạy thục mạng.
Cây Bạch Thứ vung vẩy nhanh chóng, trên không trung còn nghe thấy tiếng gió, nghĩ cũng biết đánh trúng người chắc chắn rách da thịt.
May mà tốc độ tấn công của Bạch Thứ không quá nhanh.
Thực ra nếu thân pháp tốt, né tránh cũng không thành vấn đề, như cô gái tăng tốc độ di chuyển kia, lúc này tuy chưa hái được Bạch Thứ, nhưng né tránh rất linh hoạt, xem ra trong thời gian ngắn thì không sao.
Lúc này, một trong những cành cây bị Nhất Mã Bình Xuyên chém một nhát, ngay sau khi mấy cái Bạch Thứ bị chém rụng, cành cây này dường như bị chọc giận, lập tức to gấp đôi, mạnh mẽ vụt về phía Nhất Mã Bình Xuyên.
Một nhát này mà trúng chắc chắn sẽ có một lỗ máu to!
Sợ đến nỗi Nhất Mã Bình Xuyên vội vàng kéo Niệm Niệm Bất Vong trốn sau lưng người khác.
Quyết tâm để người khác làm bia đỡ đạn cho hắn.
Đã vào tầm tấn công rồi, bảo mày không làm thì mày không làm được à? Cành cây có đi đường vòng đâu!
Trong chốc lát, trên trận địa vang lên không ít tiếng chửi rủa.
Kỷ Hòa nghe thấy cũng khá có khí thế, chắc là mỗi người đều giấu không ít bài tẩy, chưa đến lúc cùng đường.
Cô nằm trong bụi cỏ tiếp tục quan sát, mọi người dần dần tìm được một chút nhịp điệu dưới sự vung vẩy của cành lá, không còn hoảng loạn như lúc đầu nữa.
Tuy không có chiêu thức gì, toàn múa may lung tung, nhưng dựa vào một cỗ xung lực và sức mạnh, nhìn cũng khá doạ người.
Trong đó Niệm Niệm Bất Vong là người thoải mái nhất, cô ta được Nhất Mã Bình Xuyên bảo vệ chặt chẽ sau lưng, không bị một chút thương tổn nào.
Thỉnh thoảng lại chỉ huy người khác một bên, ra mấy chiêu hèn.
Kỷ Hòa xem một lúc, phát hiện không chỉ Nhất Mã Bình Xuyên nói dối, mà những người khác cũng chẳng ít giấu diếm.
Tên nói mình có thể biến thành móng vuốt sắc nhọn, lại không nói cánh tay hắn liên cả bàn tay cũng sẽ to ra.
Lúc này cánh tay hắn trở nên thô to, ít nhất gấp đôi bình thường, còn đầu ngón tay mọc ra móng vuốt sắc nhọn, đang điên cuồng nhổ gai!
Không sai, hắn căn bản không phải chiến đấu, mà là đi nhổ gai, khi cành lá tấn công tới thì né được là né, tuyệt không đánh thêm một nhát, tất cả sức lực đều dùng vào việc nhổ gai.
Hiệu suất của hắn là nhanh nhất trong tất cả.
Nhất Mã Bình Xuyên tuy cũng rất lợi hại, nhưng còn có Niệm Niệm Bất Vong kéo chân, hắn vừa phải bảo vệ Niệm Niệm Bất Vong vừa nhổ gai, khó tránh khỏi luống cuống tay chân.
Kỷ Hòa thấy vậy liền biết không thể chờ nữa.
Nếu không, khi đám người này gom đủ Bạch Thứ cần dùng, chắc chắn sẽ quay đầu bỏ đi, cô chỉ còn một mình đối phó với cái cây khó nhằn này.
Đã quyết định, Kỷ Hòa không do dự nữa, vác xẻng lên, nhảy thẳng ra khỏi bụi cây, lao thẳng về phía cành cây mà cô đã nhắm từ trước.
Cành cây này có vết thương, trông cũng yếu ớt hơn những cành khác.
Kỷ Hòa vừa lao được nửa đường, cây thuốc này đã chú ý đến cô.
Lập tức chia ra ba cành lao nhanh tới.
Kỷ Hòa nhìn những cành cây vung vẩy loạn xạ trên không trung, nuốt nước bọt, tập trung nhìn theo quỹ đạo di chuyển của nó, vác xẻng lên, nhanh chóng ngồi xổm xuống ngay khoảnh khắc cành cây quất tới.
Cành cây không đánh trúng người cô, đập xuống đám cỏ dại, phát ra tiếng ‘bụp’.
Kỷ Hòa không dám dừng lại chút nào, nhanh chóng lăn tại chỗ, né tiếp hai cành cây sau đó.
Hai cành cây này dường như yếu ớt hơn cành đầu tiên.
Nếu không cô không thể dễ dàng né được như vậy.
Khi cô lại vác xẻng lên nghiêm túc chờ đợi, đột nhiên phát hiện ba cành cây trước mặt sao tốc độ di chuyển lại chậm hơn?
Mà còn chỉ tấn công bên hông cô?
Những cành cây dài ngoằng qua lại lắc lư bên hông cô.
Kỷ Hòa cẩn thận di chuyển, một lần nữa xác nhận không phải ảo giác.
Cô di chuyển đến đâu, cành cây theo đến đó, nhưng chỉ vung vẩy trước mặt cô, không chạm vào cô.
Mà những cành cây vừa rồi còn hung dữ bỗng nhiên như trở nên yếu ớt.
Trong lúc Kỷ Hòa quan sát, lại có thêm hai cành nữa duỗi tới, lúc này vây quanh cô có năm cành cây.
Dưới sự bao vây của những cành cây to lớn, người khác chỉ có thể nhìn thấy hai chân của Kỷ Hòa.
