Chương 57: Thi đi! Thi một phát không ai kêu một tiếng
Khu biệt thự.
Nhà của bác cả Kỷ Hòa – Kỷ Hoa.
Kỷ Âm đang nằm dài trên ghế sofa chơi điện thoại.
Nhà cô ta điều kiện tốt, bác cả Kỷ từ sớm đã kiếm được máy phát điện diesel, lúc này trong nhà có điện, bật điều hòa, cuộc sống chẳng khác gì trước thảm họa là mấy.
Chỉ có điều đồ ăn uống đơn điệu hơn nhiều, không ăn được bánh kem, không uống được trà sữa, lại còn không thể ra ngoài đi dạo phố, khiến cô nàng thích khoe khoang này cảm thấy cuộc sống thật chán ngắt.
Lúc này Kỷ Âm đang tám chuyện với bạn bè về vụ người chơi chính thức.
Mấy đứa bạn thường chơi cùng cô ta, đều cho rằng game là lừa đảo, nên đã từ chối hết.
Dù có đứa tò mò bấm vào, thì ngay game đầu tiên đã bị loại, không một ai trở thành người chơi chính thức cả.
Kỷ Âm gõ chữ điên cuồng, cô ta hối hận, giá như lúc đó cô ta không từ chối thì tốt biết mấy!
Chắc chắn cô ta có thể trở thành Thiên Phú Giả!
【Xã hội chị Âm: Lúc đó tao không ngủ quên thì tao chắc chắn thành Thiên Phú Giả rồi!】
【Cuộc đời dễ như trở bàn tay: Tao cũng hối hận! Lúc đó tao đang hát ở KTV! Có để tâm đâu! Còn tưởng ù tai!】
【Siêu nhân trứng trà: Khốn khiếp! Tao vào rồi, nhưng mở màn đã không qua!】
Bánh kem dâu: Nhanh kể bọn tao nghe phó bản trong game thế nào?
【Xã hội chị Âm: Cơ hội tốt thế mà mày không nắm được à?!】
【Siêu nhân trứng trà: Aaaa! Nắm cái gì mà nắm? Mày biết cái game này biến thái thế nào không? Vào là đưa tao 2 cuốn sách, bảo tao học thuộc, hôm sau thi! Mỗi cuốn dày 1 cm! Tao vốn không giỏi học thuộc, làm sao tao thuộc nổi?】
Cuộc đời dễ như trở bàn tay: Thi? Tao thấy có người bảo phó bản của họ chỉ có một ngày thôi mà.
Siêu nhân trứng trà: Chính là hôm sau, tao không biết người khác thế nào, chứ phó bản đầu tiên của tao kéo dài hai ngày. Tao học thuộc cả ngày, hoa mắt chóng mặt, vừa mệt vừa đói, thực sự không chịu nổi, nên tối đến chạy xuống căng tin ăn trộm, suýt bị ông bảo vệ tuần tra tóm được.
【Xã hội chị Âm: Hahaha, cười chết tao, mày trộm cái gì?】
【Siêu nhân trứng trà: …Không nói mày.】
【Bánh kem dâu: Để tao đoán, mày không phải nhai sống gạo đấy chứ?!】
Siêu nhân trứng trà: Không nói mày. Tao nói cho bọn mày biết, phó bản biến thái thế này, chỉ có Kỷ Hòa đến mới qua nổi, chứ người khác đến đều là nộp mạng không công.
【Xã hội chị Âm: Cổ? Đùa à? Cổ mà qua được, tao livestream rửa đầu úp ngược.】
【Cuộc đời dễ như trở bàn tay: Đúng đấy, bọn tao còn không qua, cái con mọt sách đó càng vô vọng!】
Kỷ Âm đang tám say sưa thì bỗng nghe tiếng mở cửa, ngước lên nhìn, thì ra là bác cả Kỷ Hoa – bố của Kỷ Hòa – đã về.
Trán ông đầy mồ hôi, mái tóc vốn đã thưa giờ dính chặt vào da đầu, chiếc áo phông hiệu đắt tiền ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào người.
Đâu còn dáng vẻ người thành đạt ngày thường?
Vừa bước vào cửa, ông đã lấy tay lau mồ hôi trên trán, thở phào nhẹ nhõm, đúng là phòng điều hòa mới sướng.
“Bố về rồi đấy ạ? Nhìn bố nóng thế, mau đi tắm đi.” Kỷ Âm thấy bố về, vội đứng dậy khỏi ghế sofa đi ra cửa.
“Không cần, mẹ con đâu?” Kỷ Hoa lau mặt, quay đầu tìm người: “A Phượng à, ra ngoài cùng tôi khiêng đồ.”
Gọi mãi chẳng thấy ai trả lời.
Kỷ Hoa không khỏi cau mày, trời nóng thế này, không ở nhà, chạy lung tung cái gì?
“Về nhà ngoại rồi ạ.” Kỷ Âm thuận miệng đáp, cũng chẳng để tâm lắm.
Cô ta thấy nhà nước hơi phản ứng thái quá, thực ra cũng chỉ là trời nóng hơn tí, đâu đến mức tất cả đều phải ở nhà không ra ngoài?
“Bố, tiện thể bố đưa con đến nhà Tiềm Tiềm chơi nhé?” Kỷ Âm thấy ở nhà chán, muốn đi tìm bạn học chơi.
