Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Phó Bản Mạt Thế: Tôi Cướp Luôn Tài Nguyên Của Quái Vật - Kỷ Hòa > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 68: Bán Sạch

 

Kỷ Hòa ngồi trên ghế suy nghĩ một lát, chợt nhớ ra hồi trước mình đã tích trữ khá nhiều nhang muỗi.

 

Bây giờ cô đã có hương trừ trùng tốt hơn, thực ra nhang muỗi không còn dùng nhiều nữa, chi bằng bán đi kiếm một khoản.

 

Nhang muỗi tuy cũng quý, nhưng không phải là thức ăn, chắc không đến nỗi khiến người ta đỏ mắt nhỉ?

 

Quyết định xong, Kỷ Hòa lôi số nhang muỗi tích trữ hồi đó ra.

 

Cả một thùng lớn, bán số nhang muỗi này, chắc dư dả 6800 tệ nhỉ?

 

Bây giờ ruồi muỗi nhiều vô kể, ban đêm ngủ còn bay thẳng vào mặt, đúng lúc để nhang muỗi phát huy tác dụng!

 

Kỷ Hòa cất nhang muỗi vào không gian, đặt ở chỗ dễ thấy nhất.

 

Nhìn đồng hồ đã năm giờ sáng, trời hơi hửng sáng, Kỷ Hòa vào bếp bắt đầu nấu ăn cho mấy em gà, em heo.

 

Đầu tiên làm cho gà, vịt, ngan, chim cút. Giờ lũ gà con đã có bổ sung thức ăn từ sâu bọ, cô không cần chuẩn bị quá nhiều ngũ cốc, chỉ cần thái nhỏ cỏ là xong.

 

Vịt và ngan thì không được, vẫn phải cần thái nhỏ cỏ trộn với bột ngô. Với số lượng ngày càng đông, bây giờ mỗi bữa cô phải nấu cả một chậu lớn đầy ắp mới đủ.

 

Không thì chúng đói kêu ầm ĩ.

 

Mấy em chim cút dễ nhất, bé tí, ăn cũng ít, chiếm diện tích không lớn, cho đại cái gì cũng được.

 

Chuẩn bị xong đồ ăn cho lũ vịt, cất vào không gian.

 

Kỷ Hòa cúi xuống nhóm lửa. Nhà cô có cái bếp đất, không cần gas, chỉ cần củi là nhóm được. Mấy hôm không có gas, cô đều dùng củi trong nhà để nấu cám heo.

 

Chỉ cần trước khi nấu đặt cái nồi chuyên dụng nấu cám heo lên là được, khá tiện.

 

Trời nóng, củi phơi khô queo, chẳng mấy chốc đã bén lửa. Kỷ Hòa đứng dậy, đổ nước vo gạo vào.

 

Nước vo gạo = nước rửa thau bột.

 

Kỷ Hòa thấy mình đúng là thiên tài tiết kiệm. Mỗi lần hấp bánh bao, thau bột đều còn kha khá bột, đổ đi thì phí.

 

Thế là cô gom nước rửa thau bột lại, đổ vào một cái thùng to, mỗi lần nấu cám heo thì cho một ít.

 

Dù sao cũng chỉ là nước với bột, có gì mà chê?

 

Lũ heo mỗi lần ăn đều rất vui vẻ.

 

Chỉ có điều ngày nào cũng ăn cỏ với bột ngô chẳng có dinh dưỡng gì, Kỷ Hòa hy vọng rau xanh trong không gian mau lớn, để còn nấu cho mấy em heo ăn.

 

Nấu xong một nồi cỏ trộn bột ngô cám mì, Kỷ Hòa bưng lên, bước vào không gian.

 

Thấy cô vào, lũ gia súc đều rất phấn khích.

 

Kỷ Hòa nhìn thân hình chúng béo hẳn lên một vòng, cô cũng phấn khích.

 

Vội vàng cho ăn.

 

Xong việc, Kỷ Hòa quay người đến khu đất đen.

 

Cây cối ở đây đều phát triển tốt, mấy cây hướng dương và hoa hồng quanh khu đất đen cũng đã nở hoa.

 

Những chú ong chăm chỉ vo ve bay lượn, không ngừng hút mật.

 

Có vẻ không cần phải cho chúng uống nước đường nữa.

 

Kỷ Hòa ra ruộng, ngắm nghía mấy em lương thực quý giá của mình, tình hình đều khả quan.

 

Đợt này coi như thử nghiệm, Kỷ Hòa cũng không biết bao lâu thì chín, nhưng có vẻ thời gian chín ngắn hơn bên ngoài kha khá.

 

Giờ mỗi ngày tiêu hao lương thực không ít, nếu không kịp bổ sung, dù Kỷ Hòa có tâm lý vững đến đâu cũng sẽ lo lắng.

 

Xem xong đất đen, Kỷ Hòa lên gò đất nhỏ xem rau xanh của mình.

 

Trên đồi còn ít chỗ trống, Kỷ Hòa thấy ngứa mắt, liền trồng hết cho kín.

 

Lần này toàn trồng củ cải, cải thảo, bí đỏ, bí xanh.

 

Củ cải có mấy loại: cà rốt, củ cải trắng, củ cải xanh, củ cải lục, củ cải đỏ, mỗi loại cô đều trồng một ít.

 

Mấy loại rau này năng suất cao, trồng là hợp lý nhất.

 

Trồng xong rau, Kỷ Hòa qua bên cạnh kiểm tra kỹ. Rau xanh lớn rất nhanh, nhiều cây lá xanh đã cao thêm một đoạn, có vẻ thêm một thời gian nữa là thu hoạch được.

 

Nhiều cây rau đã đến lúc phải làm giàn.

 

Dưới đất bò lê la một mảng.

 

Rõ ràng Kỷ Hòa đã làm giàn muộn.

 

Chuyện này không thể chậm trễ, Kỷ Hòa ghi nhớ việc này, lại vòng ra bờ nước kiểm tra một vòng, cho cá con ăn.

 

Xong xuôi mới ra khỏi không gian.

 

Lúc này đã sáu rưỡi, nắng ngoài trời chói chang, bên ngoài cơ bản chẳng còn ai hoạt động.

 

Biết hôm nay đi mua tre là không kịp, Kỷ Hòa đành không cố nữa.

 

Từ trong không gian lôi cái tủ đông thu hồi hồi đi siêu thị ra, cắm vào máy phát năng lượng mặt trời.

 

Máy này mỗi ngày ngoài sạc điện thoại còn dư ra kha khá điện, cô chuẩn bị làm ít đá lạnh.

 

Thời tiết nóng nực, được ly đá bào, hạnh phúc biết bao.

 

Trong không gian vốn chẳng có mấy chai nước khoáng, Kỷ Hòa tiếc, đành dùng nước đun sôi để đông.

 

Không có khuôn làm đá chuyên dụng, Kỷ Hòa bỏ vào nồi đông trực tiếp.

 

Cả nồi lẫn nước cho hết vào tủ đông.

 

Để đại vài cái nồi to nhỏ, Kỷ Hòa thấy không bị đổ, đóng cửa kính lại mặc kệ.

 

Đốt hương trừ trùng, thoải mái nằm trên giường, mở cửa hàng.

 

Ngoài dự kiến, đồ trong cửa hàng, không chỉ Phu La Lan bán hết sạch, mà cả thức ăn cũng bán hết.

 

Có vẻ xăng dầu quý hơn bạc khá nhiều nhỉ.

 

Hơn nữa từ lịch sử giao dịch, Phu La Lan bán rất nhanh, có thể tăng giá thêm.

 

Rau xanh thì không bán sạch ngay, mà bán được một thời gian.

 

Có vẻ mọi người đều biết xăng dầu quý giá, với lại thức ăn chắc vẫn còn dư, chưa đến mức khan hiếm.

 

Kỷ Hòa từ không gian lấy nốt thùng cải thìa còn lại, chia thành 100 phần treo lên.

 

Cải thìa xào là món dùng ít gia vị nhất trong không gian của cô.

 

Lúc này đồ ăn khó mua, gia vị cũng khó kiếm, cô phải tiết kiệm.

 

Đăng bán cải thìa xong, cô còn có dưa chuột trộn để đăng.

 

Cất thùng cải thìa rỗng vào không gian, đợi ngủ dậy rửa, Kỷ Hòa tắt cửa hàng, nhắm mắt ngủ.

 

Hoàn toàn không biết, cải thìa vừa lên kệ không lâu đã bị phát hiện.

 

Cơ bản không có người của chính phủ hay tập đoàn, toàn là dân thường.

 

Đối với họ, dù sao xe hơi để trước cửa cũng chẳng lái được, chi bằng hút xăng ra đổi lấy thức ăn.

 

Dù sao hút xong xe nhà mình, ven đường còn bao nhiêu xe của người khác…

 

Đêm hôm tối trời, ăn trộm tí xăng, ai mà phát hiện?

 

Một phần cải thìa xào, nếu thời bình đồ ăn dư dả, có khi một đĩa đổ đi nửa đĩa, nhưng lúc này là đồ tốt.

 

Rau xanh chết khô, không mọc nổi, người chịu khổ đầu tiên chính là dân nghèo.

 

Siêu thị ngừng cung cấp, chợ rau đóng cửa, họ không có kênh, muốn tiêu tiền cũng không mua nổi rau xanh.

 

Còn tầng lớp chính phủ cấp cao, dù khó khăn, nhưng có cơ sở trồng rau, tốn đủ loại năng lượng tạo môi trường thích hợp nhất cho rau, vẫn có thể đảm bảo cung cấp rau hàng ngày, xa xỉ gì mới phải dùng xăng đổi rau ăn.

 

Một trăm phần cải thìa này nhìn thì nhiều, ném vào biển người mênh mông chẳng nổi một gợn sóng, nhanh chóng chìm nghỉm.

 

Chỉ có điều trong đêm xuất hiện thêm không ít kẻ trộm xăng.

 

Kỷ Hòa ngủ một giấc dậy đã ba giờ chiều.

 

Hôm nay cô không đặt báo thức, nhưng đã thành thói quen, đến giờ là tự nhiên tỉnh.

 

Theo thói quen vào cửa hàng xem trước.

 

100 phần cải thìa xào đã bán hết veo, Kỷ Hòa lại lấy một thùng lớn dưa chuột trộn, tiếp tục đăng bán 100 phần.

 

Xăng thu được đưa hết cho không gian.

 

Bảng chỉ dẫn không hề thay đổi.

 

Kỷ Hòa cất nửa thùng dưa chuột trộn vào không gian, mở điện thoại xem tin tức.

 

“Chuyên gia nói: Chờ cơ thể người thích nghi với nhiệt độ cao, có hy vọng khôi phục cuộc sống bình thường.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn