Chương 81: Vừa chửi vừa cướp
Kỷ Hòa ăn no rồi, cũng có sức, cúi xuống bắt đầu nhào bột.
Khoai tây cuối cùng trong không gian hôm nay đã bị cô dùng hết, lúc này trong không gian ngoài đồ khô ra thì chẳng còn chút rau củ nào.
Kỷ Hòa tạm thời không định làm món mặn, nhưng hai tiếng nước chảy cũng không thể để trống, cô đành nhào bột làm màn thầu và hoa quyển.
Hai thứ này chỉ cần cho lên hấp là xong, tiện vô cùng.
Nhào bột xong, Kỷ Hòa lấy vò dưa muối lần trước từ không gian trồng trọt ra.
Nhìn một lúc, cảm thấy thời gian vẫn hơi ngắn, Kỷ Hòa lại cất vò dưa đi.
Lấy cỏ xanh từ không gian ra, Kỷ Hòa rút dao phay bắt đầu băm, cô muốn hôm nay làm một lần nhiều thức ăn chăn nuôi, để trong không gian chứa đồ cũng không lo hỏng, sau này lúc bất tiện thì lấy ra cho ăn luôn.
Đám gà con ăn khỏe, gạo mọt nhặt được sắp cho ăn gần hết rồi.
Lần này cô cũng phải chuẩn bị nhiều thức ăn gà hơn.
Trước đây trên đường còn có thể gặp không ít ngũ cốc bị mọt, nhưng từ khi chính phủ mở cửa sổ thu hồi, loại gạo mọt này trên đường không bao giờ nhặt được nữa.
Mọi người đều mang về cho chính phủ thu hồi, tuy cho ít đồ, nhưng cũng hơn là vứt đi.
Gà chỉ ăn chay thì không đủ dinh dưỡng, lớn chậm.
Đợi ăn hết chỗ ngũ cốc mọt này, Kỷ Hòa định ra ngoài bắt ít côn trùng cho chúng ăn.
Không cần đi xa, gần đây có đầy, mà còn chẳng ai tranh.
Giòi.
Nhiệt độ cao, thức ăn thối rữa nhiều, ruồi sinh sôi nhanh, trong các góc xung quanh ngày nào cũng thấy ấu trùng của chúng đang ngoe nguẩy.
Trắng muốt.
Chuyên gia còn đặc biệt mở buổi giảng, cầm trên tay vừa chỉ vừa giảng giải, nói rất bổ dưỡng, giàu đạm, khuyến khích dân chúng dũng cảm thử.
Cô có thể đi xúc ít về cho gà ăn, vừa diệt được ruồi sinh sôi nhanh, một công đôi việc.
Kỷ Hòa càng nghĩ càng thấy hay, quyết định chọn ngày không bằng gặp ngày, mai cô sẽ đi.
Kỷ Hòa làm xong việc, lấy táo ra, nằm trên giường chơi điện thoại.
Vừa mở ra đã thấy tin tức đẩy, một phụ nữ mua lương thực xong trên đường về nhà một mình bị cướp, đồ bị cướp không tính, còn bị đâm mấy nhát, khi người ta phát hiện thì đã chết.
Kỷ Hòa: “…”
Big data này hơi đáng sợ rồi đấy.
Kỷ Hòa lướt qua, mở nhóm chat, xem mọi người mua bán trong đó, mặt hàng hot nhất hiện giờ chẳng qua là thức ăn, máy phát điện, nhà muỗi, thuốc men, nước.
Thức ăn và thuốc men bị cấp trên thu hết, dù cá nhân còn giữ một ít, thì giờ cũng cơ bản không lưu thông trên thị trường.
Nước thì mỗi ngày đúng giờ có hai tiếng, tuy ít, không đủ tắm, nhưng uống thì vẫn không vấn đề gì.
Máy phát điện thì có thể mua được, chỉ có điều giá cao đến mức không tưởng, xa xa không phải tầm Kỷ Hòa với tới.
Thứ bán chạy nhất trong nhóm giao dịch là nhà muỗi, đã tăng lên 100 tệ một miếng.
Trong nhóm người ta vừa chửi bọn buôn bán phát tài quốc nạn vừa ra tay cướp nhanh hơn ai hết.
Kỷ Hòa trong tay không ít tiền, nếu chỉ dựa vào mỗi ngày đi siêu thị 500 tệ, thì phải tiêu đến bao giờ?
Bây giờ tiền càng ngày càng mất giá, Kỷ Hòa định giữ lại cho mình 1 vạn, còn lại tiêu hết.
Nếu không mua lương thực, thì những thứ khác không những không tăng, mà còn giảm kha khá.
Kỷ Hòa liên lạc với người bán trong nhóm, chọn đồ dùng sinh hoạt mua thêm kha khá.
Như bát thủy tinh, bình thủy tinh, lưới đánh cá, quần áo, hộp cơm dùng một lần, ga giường vỏ gối, chăn bông, vải nilon, dây thừng, phụ kiện kim khí, bật lửa, diêm, nến v.v… mua một đống.
Cô mua hàng, mấy người bán hàng còn sốt ruột hơn cô, bàn bạc một hồi, quyết định không chờ đến hôm sau nữa, ngay bây giờ, chọn một địa điểm trung gian, nhân lúc trời chưa sáng, hoàn thành giao dịch này.
Thế là Kỷ Hòa nhân lúc trời chưa sáng lại ra ngoài một chuyến, mang về không ít vật tư bỏ vào không gian.
