Chương 18: Vũ trang chuẩn bị trước thú triều
Một tiếng sau, cả đoàn người cuối cùng cũng tới cổng làng Cá Muối.
“Nhìn bề ngoài có vẻ cũng không tệ.”
“Phải vào trong mới biết được thế nào.”
Đúng lúc này, Từ Ân vừa hay trở về lãnh địa kịp bữa cơm.
Hôm nay nàng dẫn Na Na ra ngoài tìm thỏ, tuy không tìm được thỏ nhưng hai người hái được rất nhiều rau dại, chơi đùa vui vẻ quên cả trời đất.
Đương nhiên, rau dại hái xong là vứt đi, chẳng ai thèm ăn.
A Ni từ xa đã trông thấy Từ Ân: “Lãnh chúa đại nhân!”
Nàng điên cuồng vẫy tay, tâm trạng vốn đang bực bội bỗng chốc tan biến sạch sẽ khi nhìn thấy nụ cười của lãnh chúa đại nhân, hì hì~
Đức Duy Nhĩ cũng nghiêm trang đứng thẳng: “Lãnh chúa đại nhân!”
Từ Ân mỉm cười chào hỏi từng người một.
Nhìn đoàn người nối đuôi phía sau, lại nhìn cách ăn mặc của bọn họ, trong lòng Từ Ân còn thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là tới tặng nhân tài cho mình?
Không đợi Từ Ân hỏi, Quý An đã thẳng thừng mở miệng: “Ngươi chính là lãnh chúa của lãnh địa này?”
A Ni nghe vậy vội vàng kéo giãn khoảng cách với ả, còn Đức Duy Nhĩ thì thầm niệm trong lòng: nhịn… nhịn tiếp…
Không nhận được hồi đáp, Quý An lại nói: “Ngươi cũng là người Lam Tinh đúng không, tại sao ngươi có thể xây dựng lãnh địa?”
Người đàn ông bên cạnh nghe thế cũng bước ra: “Nếu có cách nào để có được lãnh địa, mong ngươi đừng giấu giếm!”
Từ Ân không trả lời ngay, mà buông tay Na Na ra, đẩy con bé về phía A Ni: “A Ni, ngươi dẫn Na Na vào trong ăn cơm trước đi.”
Đợi A Ni vào trong rồi, Từ Ân mới nói: “Ta không biết.”
Đây thật sự không phải Từ Ân nói bừa, nàng đã hỏi hệ thống rồi, mỗi người có tình huống khác nhau, xác suất nhận được lệnh bài lãnh địa có thể nói là một phần trăm triệu.
Quý An căn bản không tin, ả khẳng định người phụ nữ này chỉ không muốn cho người khác biết!
“Vậy thì ngươi nhường lãnh địa ra đi! Bọn ta có thể làm tốt hơn ngươi! Một người phụ nữ mà…”
Lời còn chưa nói hết, trường kiếm của Đức Duy Nhĩ đã rút khỏi vỏ, trở tay đâm xuyên qua lồng ngực ả.
Cơn đau dữ dội khiến ả đến lời trăn trối cũng không nói ra được, chỉ có thể trợn tròn mắt chết trân nhìn Từ Ân.
Từ Ân nhìn thân thể ả dần tan biến, thầm nghĩ quả nhiên, dù trước kia là người Lam Tinh thì giờ cũng chỉ là một đoạn mã mà thôi.
Gã đàn ông đứng cạnh Quý An lúc nãy cũng lên tiếng chỉ trích Từ Ân run rẩy cả người, bị hành động bất ngờ của Đức Duy Nhĩ dọa cho liên tục lùi lại.
Trong cơn kinh hãi, gã lắp bắp không nên lời, chỉ thốt ra được vài chữ đứt quãng: “Ngươi… sao…”
Đức Duy Nhĩ không thèm liếc gã một cái, một kiếm cắt đứt cổ họng.
“Dám bất kính với lãnh chúa đại nhân, đáng chết!”
Đợi hai người không thể mở miệng nữa, Đức Duy Nhĩ vội quỳ xuống nhận lỗi: “Xin lãnh chúa đại nhân trách phạt!”
【Ting — Chúc mừng ký chủ nhận được 100 Giá trị cứu rỗi, chuyển hóa thành 100000 kinh nghiệm, ký chủ thăng cấp lên lv.55】
“Đức Duy Nhĩ.”
“Thuộc hạ có mặt!”
“Ngươi làm rất tốt.”
Đức Duy Nhĩ nghe xong mừng rỡ vô cùng, lãnh chúa đại nhân khen mình rồi! Đây là lần đầu tiên lãnh chúa đại nhân khen mình!
Mấy người còn lại nghe lời Từ Ân, lúc này mới chậm chạp phản ứng lại, người phụ nữ này căn bản không phải dạng dễ chọc!
Thuộc hạ giết hai người mà còn được khen?!!
Cũng tại bọn họ ngốc, có thể thu phục thuộc hạ cấp bậc cao như vậy, có thể mặc phong phanh như thế trong thiên tai cực hàn… sao có thể là quả hồng mềm…
Có gương xấu trước mắt, cả đám không dám tùy tiện mở miệng nữa.
Lâm Lâm đỏ hoe mắt, mím môi bước lên, vẻ mặt đầy áy náy: “Lãnh chúa đại nhân, hai người bọn họ đúng là làm sai, cũng đã nhận trừng phạt thích đáng… xin hỏi bọn ta… có thể trở thành lãnh dân của ngài không?”
“Không thể.”
Lâm Lâm như thể nghi ngờ mình nghe nhầm, đôi mắt mở to đầy vẻ khó hiểu.
“Lúc hai kẻ ngốc kia nói chuyện, có ai trong các ngươi đứng ra ngăn cản không? Theo ta thấy, các ngươi cũng ngu ngốc như bọn họ. Lãnh địa của ta không phải ai cũng thu, không thì dễ khiến lãnh dân cũ của ta phải chịu ấm ức.”
“Đức Duy Nhĩ, tiễn bọn họ một đoạn.”
Từ Ân nói xong, cũng không để ý bọn họ phản ứng thế nào, quay người đi vào lãnh địa, muộn nữa là không kịp bữa cơm.
Đức Duy Nhĩ tuy thẳng thắn nhưng không ngốc.
Trường kiếm quét ra một đạo kiếm ý, thế như cuồng phong hất cả đám người ra ngoài phạm vi lãnh địa mấy trăm mét.
Sau đó lại đảo mắt nhìn quanh một vòng, xác nhận không có kẻ nào sót lại, mới vội vàng bước theo lãnh chúa đại nhân, ăn cơm ăn cơm!
(Ở đây không trực tiếp giết sạch là vì thú triều sắp tới, đám người này không thể tới được lãnh địa tiếp theo. Hơn nữa bọn họ ít người, cấp bậc cũng không cao, sớm muộn gì cũng chết, chỉ là vấn đề thời gian. Không cần bẩn tay thì vẫn hơn.)
…
Sau cơn cuồng phong, cả đám người hoặc bị thổi lên cành cây, hoặc đâm thẳng vào thân cây, ai nấy đều lấm lem bùn đất, chật vật vô cùng, không còn dáng vẻ hống hách ngày nào.
Nhưng một đám người như vậy sao có thể phục khí cho được.
Đánh thì không phục, dù giết bọn họ, bọn họ cũng không phục, cùng lắm là chết rồi hối hận vì mình ra tay quá muộn.
“Con tiện nhân đó! Dám đối xử với đồng bào như vậy! Ả ta là đồ điên!”
“Đi lãnh địa khác! Ai thèm lãnh địa rách của ả, lãnh địa hơn trăm người mà còn tưởng mình lên trời!”
Lâm Lâm đứng bên cạnh im lặng không nói, để giữ hình tượng bạch liên hoa của mình, dù trong lòng chửi rủa không ngừng, ngoài mặt vẫn không lộ ra.
Chỉ là ánh mắt ả tràn đầy hận ý và toan tính, khiến người ta nhìn mà rùng mình.
Cả đám miệng thì chửi hăng hơn ai hết, bước chân cũng nhanh hơn lúc tới.
Tuy miệng cứng rắn, trong lòng bọn họ vẫn thấp thỏm.
Con điên đó không biết lát nữa có hối hận, đuổi theo giết chết bọn họ không…
Với suy nghĩ chung đó, ngay cả Lâm Lâm kiệt sức cũng không dám đề nghị nghỉ ngơi một lát.
…
Lại mấy ngày trôi qua, lãnh địa đã bước vào không khí căng thẳng đếm ngược tới thú triều.
Nhờ tộc trưởng Mục Đạt không ngừng tổ chức lãnh dân, chia từng đợt vào bí cảnh luyện tập.
Cấp bậc của lãnh dân đã toàn bộ đột phá cấp 10, hơn nữa tất cả đều chuyển chức thành công!
Hình tượng già nua của tộc trưởng Mục Đạt cũng vì chuyển chức thành chiến sĩ mà trẻ ra ít nhất 10 tuổi.
Nói ra thì, Từ Ân rất khó hiểu vì sao ông ấy lại chuyển chức thành chiến sĩ, nhưng dù sao ông ấy vui là được.
Đa Lâm Cách cùng toàn bộ thỏ thú đều chuyển chức thành pháp sư hệ thực vật, cây trồng do tay họ trồng ra không chỉ tăng sản lượng và hiệu suất sinh trưởng, mà còn kèm theo rất nhiều hiệu ứng tăng ích.
Như tăng tốc, chống rét, hoặc tăng một lượng nhỏ giá trị kinh nghiệm, hay hồi phục thể lực…
Thêm nữa, ngoài việc toàn bộ lãnh dân đạt cấp 10, thành viên đội tuần tra cũng toàn bộ đột phá cấp 20.
Từ Ân còn đích thân tới xem quá trình huấn luyện của họ.
Tiện thể, nàng tặng cho mỗi người một bộ trang bị cấp Hoàng như phần thưởng.
Tuy mỗi ngày trong bí cảnh đều có thể trải nghiệm hai lần thú triều, nhưng ma thú giết được không rơi trang bị.
Ngày thường tuần tra trong rừng, họ luôn chậm hơn tên Đức Duy Nhĩ xảo quyệt kia một bước! Khiến họ đến xác ma thú cấp 2 cũng không kịp nhìn thấy! Nói gì tới việc nhận được trang bị!
Trang bị Từ Ân tặng là thu được khi tộc Dương thú chống lại thú triều.
Cũng nhờ mấy ngày nay rảnh rỗi, nàng kiểm kê lại kho lãnh địa, không thì Từ Ân đã quên mất còn có một đống đồ như vậy.
Số lượng trang bị cấp Hoàng không nhiều, vừa đủ đáp ứng nhu cầu của đội tuần tra, lãnh dân khác thì mỗi người nhận được vài món trang bị cấp Bạch.
Vì không biết thời gian cụ thể thú triều tới, mấy ngày nay trong lãnh địa, tất cả mọi người đều vũ trang toàn thân, ăn cơm, chặt cây, dạo chơi, thậm chí có người ngủ cũng không cởi ra, chẳng hề thấy phiền phức.
Khiến Từ Ân nhìn mà thấy chói mắt, trong lòng không ngừng phàn nàn.
Thời gian cụ thể của thú triều đúng là khó nói, nhưng dù sao cũng có thể chính xác tới một ngày nào đó!
Tại sao phải bắt đầu vũ trang chuẩn bị trước mấy ngày chứ!
