Chương 2: Thú triều
Với cái hệ thống đột nhiên xuất hiện, Từ Ân chẳng buồn để ý tới.
Sống được bước nào hay bước đó, dù sao nàng cũng chỉ sống thêm được vài bước nữa.
Dự định tiếp theo, nàng nghĩ như thế này: trước tiên phải dùng hết số vật tư Đa Lâm Cách tặng, không thể lãng phí tấm lòng của người ta.
Sau đó, tránh khu an toàn trên bản đồ, đến Bộ lạc Hổ thú xem một chút, xem có duyên chết trong đó không.
Gío lạnh thấu xương gào thét, có lẽ do đã lên cấp, Từ Ân đứng trước gió cũng đi lại không chút áp lực, không hề loạng choạng.
Vừa đi được vài cây số, một con thú mắt đỏ xuất hiện trong tầm mắt Từ Ân.
Đó là một con ma thú hoàn toàn thú hóa, không có chút đặc điểm nào giống người.
Cái đầu to như đầu hổ lồi lõm, bốn con mắt phân bố trên dưới, khiến Từ Ân nhíu mày, có cảm giác muốn nhìn A Ni lông xù để rửa mắt.
Ánh mắt nó khóa chặt Từ Ân, nhe răng há mồm rồi lao tới.
Từ Ân không hề muốn phản kháng, nhưng hai tay không kiểm soát được vẽ qua lại trong không trung, hàng chục mũi băng trùy ngưng tụ, nhanh chóng nhắm vào ma thú, chỉ dừng lại một thoáng rồi lao thẳng tới.
Ma thú vội triệu hồi khiên chắn, nhưng ngay cả một đòn cũng không đỡ nổi, ngã ngửa ra đất.
Từ Ân hiếm khi nhướng mày, mình giỏi vậy rồi sao?
Không chỉ một con, hơn mười con ma thú lần lượt xuất hiện.
Từ Ân thử dùng ý chí chống lại xung động muốn phản kích, nhưng lại một loạt băng trùy bắn ra, lũ ma thú này còn chưa kịp triệu hồi khiên, đang lao tới nửa đường đã bị giết trong tích tắc.
Xem ra, con phía trước hóa ra lại có cấp cao hơn, lũ này thuộc loại không có não.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Quan trọng là! Mình ngay cả chịu chết cũng không làm được!
Trên đường chết lại thêm một đám chướng ngại vật!
Chưa kịp để Từ Ân sụp đổ, nàng bỗng nghĩ ra điều gì đó, nhanh chóng quay người chạy về phía bộ lạc của A Ni.
Không ngoài dự đoán, cảnh tượng đập vào mắt khiến bước chân nàng nặng như đeo đá.
Hàng trăm con ma thú như quân đoàn áp sát, vây thành một vòng, chặn hết đường lui của tất cả thú nhân trong bộ lạc.
Những thú nhân khỏe mạnh chắn ở phía trước, cầm gậy gỗ thô sơ, cố gắng chống lại sự tấn công của ma thú.
Những thú nhân cái yếu ớt và thú non được bảo vệ ở giữa, đợt Dương thú phía trước bị thương thì đổi đợt tiếp theo lên, hết đợt này đến đợt khác nối tiếp nhau.
Khoảng đất trống của bộ lạc đã sớm máu chảy thành sông, Từ Ân chỉ liếc qua rồi thu hồi ánh mắt.
Triệu hồi một loạt băng thứ xông phá một phòng tuyến, tham gia vào trận chiến.
【Giết chết Nhất cấp Mịch thú, kinh nghiệm +10】
【Giết chết Nhị cấp Thị Hồn thú, kinh nghiệm +100】
【Giết chết Nhị cấp Thứ Nga thú, kinh nghiệm +100】
……
Chỉ vài phút, cục diện lập tức bị đảo ngược, Từ Ân như sát thần nhập xác, đi đến đâu cỏ không mọc nổi.
Những Dương thú vốn đang cố gắng chống cự, trước mắt không biết có gì lướt qua, ma thú lập tức tiêu tan.
Nào còn ma thú nào đang giao đấu với mình, trước mắt chỉ còn vài miếng thịt ma thú và vài món trang bị cấp Bạch.
Dương thú chỉ ngẩn người một lát, phản ứng lại, vội quay người đối phó ma thú khác.
Không quay thì thôi, vừa quay người, hắn kinh ngạc đến mức cằm muốn rớt xuống. Trợn mắt há mồm nhìn đầy đất thịt ma thú, trong lòng một vạn câu muốn nói, không biết bắt đầu từ đâu!
Đợt thú triều nhỏ tưởng rất khó khăn, chưa đã thèm đã hết. Từ Ân động đậy cánh tay hơi mỏi, cảm nhận thanh lam sắp cạn, thở ra một hơi, rồi ngồi xuống tại chỗ nghỉ ngơi.
A Ni không biết từ khi nào đã đến bên Từ Ân, bất ngờ ôm chầm lấy nàng!
“Nhân loại! Ngươi thật lợi hại! Ngươi đã cứu cả tộc chúng ta!”
Mệt mỏi muộn màng ập đến toàn thân Từ Ân, nàng ngay cả môi cũng không muốn động, càng không nói đến thoát khỏi vòng tay nàng ấy, huống chi, Từ Ân thầm cảm thán trong lòng, lông xù thật là thoải mái~
Không xa, tộc trưởng bộ lạc Dương thú Mục Đạt cũng đã hoàn hồn.
Hất tay hai người đang đỡ mình ra.
Bước chân nhanh không giống một lão già, tiến lên nói: “Đại nhân đã cứu bộ lạc Dương thú chúng ta, bộ lạc Dương thú không có gì để báo đáp! Chỉ có thể giao tính mạng cho đại nhân! Tùy đại nhân sai khiến!”
Từ Ân nhấc mí mắt nhìn ông ta, lời nói hay đấy, chỉ là…… sao lại cảm thấy ông ta giao mạng ra còn đặc biệt vui vẻ vậy……
Chỉ tiếc, mình vốn không định sống bao lâu, nào còn sức dẫn theo một đám người.
Nàng nghĩ cũng không nghĩ đã từ chối.
Tộc trưởng Mục Đạt cúi đầu không nói, im lặng hồi lâu, lại trịnh trọng cảm ơn một lần nữa, quay người đi kiểm tra số người, sắp xếp thương binh.
“Nhân loại, có phải ngươi chê Dương thú nhân chúng ta……”
A Ni buồn bực hỏi ra miệng.
“Không có đâu, sao lại hỏi vậy?” Từ Ân thầm bổ sung trong lòng, thích còn không kịp!
Nếu có thể, nàng thật muốn tộc trưởng tặng mình một con Dương thú nhỏ, như vậy có thể ngày ngày ôm lông xù ngủ rồi!
“Nhưng ngươi ngay cả báo ân của chúng ta cũng không chịu nhận……” A Ni càng nghĩ càng tủi thân, nhân loại mình thích hóa ra lại chê mình như vậy… mà nàng ấy còn không nỡ buông tay, muốn cọ thêm…
Từ Ân cũng không biết giải thích thế nào, dứt khoát đổi chủ đề, “Trước đây ngươi không nói thú triều một tháng một lần sao?” Nếu A Ni không nói sai, thú triều còn nửa tháng nữa mới đến.
“Không biết, có lẽ thú thần không muốn để Dương thú nhân tiếp tục sống nữa.”
Từ Ân: ……. Suy đoán về tín ngưỡng của mình như vậy thật sự được sao??
A Ni tiếp tục nói: “Cũng không biết mình còn sống được bao lâu nữa, nhân loại, để ta cùng ngươi đi tìm đồng bạn của ngươi nhé.”
A Ni sau đó dùng giọng nhỏ như muỗi, vo ve nói: “Nếu có thể dẫn theo tộc nhân của ta, có lẽ sẽ nhanh chóng tìm được……”
Từ Ân không trả lời, nhắm mắt lại dưỡng thần. Nàng thầm thở dài trong lòng, nửa câu đầu của A Ni nói không sai, bọn họ e rằng không chống nổi đến đợt thú triều nhỏ tiếp theo.
Bên kia, tộc trưởng Mục Đạt chỉ huy những Dương thú còn động được, thành thạo sắp xếp người băng bó thương binh, sắp xếp người làm thức ăn bổ sung thể lực, sắp xếp người dọn dẹp chiến trường.
May mà Từ Ân đến kịp thời, trong tộc không có ai tử vong.
Một tộc nhân đứng chờ lệnh bên cạnh ngắt lời ông ta, nói: “Tộc trưởng, thú triều đến sớm, tất cả chuẩn bị của chúng ta đều vô ích, lần thú triều sau, chúng ta phải làm sao?”
Những lời khó nghe hơn hắn không nói ra, cái gọi là chuẩn bị của tộc chẳng qua là lấy trứng chọi đá. Dù thú triều không đến sớm, bọn họ cũng không sống nổi đến thiên tai tiếp theo.
Tộc trưởng Mục Đạt trầm giọng nói: “Trước tiên làm theo lời ta, những chuyện khác để sau.” Nói xong, ông ta sâu sắc nhìn về phía Từ Ân.
Từ Ân đang kiểm tra không gian tùy thân.
Trên chiến trường, tất cả vật phẩm ma thú rơi ra đều tự động được thu vào không gian tùy thân.
Trong không gian, thịt ma thú rơi ra đủ hơn 800 miếng, da thú 223 tấm, trang bị cấp Bạch 167 món, trang bị cấp Hoàng 34 món, đồng tệ 5290.
Từ Ân không nghĩ đến việc chia đều với tộc trưởng Mục Đạt, nàng không dùng được những thứ này, trước khi đi sẽ tặng hết cho bộ lạc Dương thú, cũng để chặn những lời khác của bọn họ.
