Chương 42: Mua bán không vốn kèm bán kèm
Tiễn vị khách cuối cùng, Tiệm luyện kim kết thúc một ngày buôn bán.
Lúc này ngoài tiệm đã lên đèn trúc.
Bọn yêu tinh vẫn hăng hái dọn dẹp nốt công việc.
Đang quét đất, mơ hồ nghe thấy một tiếng hét từ đâu đó vọng lại: “A! Đồng tệ! Của ta rồi! Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Bọn yêu tinh bị tiếng cười ấy lây, động tác trên tay cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.
……
Lại một buổi sáng nữa, liên tiếp ba ngày nằm ườn.
Từ Ân cuối cùng cũng không nằm nổi nữa.
Nàng sai Á Tư Khảm kiểm kê một lô quạt, nàng phải ra ngoài tìm đường tiêu thụ, tiện thể tìm chút trò vui.
Hai ngày, bọn yêu tinh lại tăng ca làm thêm hai trăm cái quạt.
Từ Ân phất tay một cái, gom hết vào không gian tùy thân.
Gọi tài xế riêng Tốc Tốc, công cụ sạc điện A Thịnh, ba người lập tức lên đường.
Đi kèm thiên tai là ma thú giết mãi không hết, tình hình thiên tai ngày càng nghiêm trọng, kéo theo số ma thú trên đường cũng ngày càng nhiều.
Từ Ân ngồi trên xe dạy A Thịnh cách khống chế năng lượng tốt hơn, bọn ma thú này chính là bia ngắm tốt nhất.
“Ngươi thử tụ năng lượng lại xem, đúng rồi, chính là như vậy!”
“Ngươi chuẩn quá rồi! Pháp sư bắn tỉa thần đấy!”
“Nhanh chuẩn ác đều có cả, động tác còn đẹp trai như vậy!”
“Hạt giống tốt thế này mà không đi thi đại học thì tiếc quá…” Từ Ân vừa lắc đầu nhè nhẹ vừa lẩm bẩm.
A Thịnh bị một tràng khen không trùng lặp làm đỏ mặt, động tác trên tay ngày càng thuần thục, năng lượng tụ lại mỗi lần một nhiều hơn.
Cậu ưỡn ngực chờ lãnh chúa đại nhân khen câu tiếp theo, thì nghe nàng nói: “Đúng rồi, trẻ con sao có thể không đi học chứ…”
A Thịnh: “?” Lãnh chúa đại nhân chê cậu không được đi học sao…
Thân hình vừa thẳng lên của cậu lại xìu xuống.
Từ Ân thấy vậy, trong lòng nghĩ, quả nhiên, trẻ con tuổi này đều khao khát được đi học, nhìn xem cậu thất vọng đến mức nào. Xem ra về phải nghĩ cách xây dựng phương diện này! Tất cả trẻ con đều phải được đưa đi học! Nỗi khổ mình từng chịu cũng phải để người khác nếm thử mới được!
Từ Ân trong lòng vui vẻ tưởng tượng, đưa tay vỗ vỗ đầu A Thịnh, “Luyện tiếp đi, để lại chút năng lượng đủ sạc xe là được.”
A Thịnh khô khan đáp: “Biết rồi…”
Lần này, Tốc Tốc chỉ mất hai tiếng rưỡi đã chạy tới Lãnh địa Thịnh Dương, Từ Ân xuống xe rồi mà hắn vẫn còn nằm lì trên xe.
Trong lòng hắn không phục, không phải chứ, ta tiến bộ rõ rệt như vậy, sao không khen ta một câu?
Từ Ân đâu biết hắn đang khó chịu vì chuyện gì, vỗ một cái lên đầu xe, muốn hắn mau xuống. Không ngờ xe không chịu nổi vỗ, vỗ một cái một vết lõm.
Từ Ân giả vờ không thấy, dẫn A Thịnh quay người đi luôn.
Tốc Tốc: Không đợi ta, ta quả nhiên chỉ là công cụ…
Đến cửa lãnh địa, tính từ lần trước Từ Ân ghé thăm đã hơn mười ngày.
Thủ vệ trước cửa vẫn là những người đó, Từ Ân nhìn thấy có chút quen mặt.
Thủ vệ rõ ràng cũng nhớ Từ Ân, cung kính tiến lên, mời Từ Ân vào.
“Đại pháp sư đại nhân, lần này vẫn đến dạo chơi ạ?”
Từ Ân: ……
“Không phải, ta bận lắm. Lần này là để bán một sản phẩm mới liên quan đến thiên tai, tiện thể bán đá.”
Thủ vệ nghe xong thân người lại cúi thêm, biết bán đá là được… Đá lần trước đã có dấu hiệu tan chảy, bọn họ đang đau đầu không biết những ngày sau phải sống thế nào.
Không ngờ đại pháp sư bận rộn như vậy mà còn đích thân chạy tới Lãnh địa Thịnh Dương nhỏ bé này, giá đá lại còn hợp lý như thế, hắn thật sự khâm phục vô cùng.
Đưa Từ Ân tới chỗ lần trước, Từ Ân thuần thục tạo ra màn băng, bàn băng ghế băng.
Trong lòng cảm khái, đây có lẽ là lần cuối cùng mình bày sạp bán đá.
Nói ra thì có chút không quan tâm đến sống chết của người khác, cũng không biết thiên tai bao lâu lặp lại một lần, Từ Ân thật sự cảm thấy mua bán không vốn quá sướng!
Lần này không đợi Từ Ân khuếch tán năng lượng hệ băng, thủ vệ đã hét một tiếng trên phố, người gần đó nghe thấy liền chạy tới.
Có kinh nghiệm lần trước, bọn họ đều mang theo thùng gỗ tới xếp hàng.
Người dân đầu tiên chạy tới tay xách bốn cái thùng gỗ.
Từ Ân tặc lưỡi, nói hắn lười thì hắn tới nhanh nhất. Nói hắn chăm chỉ thì hắn thà một lần xách bốn thùng còn hơn chia hai lần chạy thêm chuyến.
Hắn vui vẻ tiến lên, đang định như lần trước móc tiền ra mua đá.
Từ Ân ngăn động tác của hắn, “Khoan đã.”
Người đó kinh ngạc nhìn Từ Ân, “Sao… sao vậy ạ? Đại pháp sư đại nhân…”
Từ Ân đổi sang vẻ mặt tươi cười, “Vị khách này, ngài có muốn xem thử món hàng này trước không?”
“Được… ta mua…”
Từ Ân: ……
“Vị khách này, ta không ép ngài mua đâu, chỉ muốn ngài tìm hiểu về món hàng này, có lẽ ngài sẽ cần một cái thì sao?”
Từ Ân đẩy món hàng về phía trước, để người đó nhìn rõ hơn.
Người đó nghe không phải ép mua ép bán, thở phào nhẹ nhõm.
Hắn dè dặt hỏi: “Đây là cái gì vậy?”
Từ Ân nhét một mẩu đá vụn vào rãnh, gạt công tắc, rồi đưa cho khách, để hắn tự cầm.
Khách run tay nhận lấy, hai tay nắm chặt cán quạt, phòng khi lỡ làm hỏng hoặc rơi xuống đất.
Từ Ân mỉm cười: “Khách à, ngài có thể hướng nó về phía mình.”
Khách nghe lời làm theo, gió lạnh phả vào mặt, đồng tử đột nhiên mở lớn, nhìn thứ nhỏ bé này, trong mắt đầy kinh hỉ.
Hắn lại hỏi: “Cái này bán bao nhiêu đồng tệ?”
“300 đồng tệ.” Từ Ân cười đáp, “Hôm nay lần đầu bán nên có ưu đãi, mua một cái tặng 10 viên đá vụn.”
Khách có chút ngại ngùng, cúi đầu nhìn sàn nhà, nhỏ giọng nói: “Mua hai cái thì tặng 20 viên đá vụn ạ?”
Hắn không thấy ánh sáng trong mắt Từ Ân, chỉ nghe nàng nói: “Đương nhiên, khách hàng là trên hết.”
“Được! Ta mua hai cái này… ờ…”
Từ Ân nhanh chóng bổ sung, “Quạt.”
“Đúng! Hai cái quạt! Còn 4 viên đá!”
Từ Ân cười đến cong cả mắt, đây là nhà giàu đây mà!
Thái độ khá thân thiện còn tặng thêm hai viên đá vụn.
Hệ thống đã lâu không xuất hiện hiếm khi lộ diện, giọng điệu mỉa mai: “Hào phóng thật đấy~”
Từ Ân chẳng buồn để ý tới nó.
Từng người một, nàng kiên nhẫn không chán mà chào hàng cho đại nghiệp của mình!
Phần lớn mọi người đều bị chào hàng mà mua, số ít người túi tiền eo hẹp thật sự không mua nổi, Từ Ân còn tặng thêm hai viên đá vụn.
Nàng tự nhận mình vẫn còn chút nhân tính sót lại~
……
Hôm nay bán đá, có hai trợ thủ hỗ trợ, chưa đến hai tiếng đã bán hết toàn bộ sản phẩm.
Dọn sạp xong, thấy thời gian còn sớm, Từ Ân cho A Thịnh một tiếng tự do hoạt động, hết giờ phải đi ngay.
A Thịnh đỏ mặt cảm ơn, chạy như một cơn gió biến mất.
Nhìn hướng cậu chạy, là khu nghèo trước kia cậu từng ở.
Chắc là đi tìm bạn nhỏ ôn chuyện cũ.
Nói không chừng còn khoe khoang vẻ đẹp của làng Cá Muối, nói không chừng lát nữa về còn dẫn theo mấy người.
