Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Thiên Tai Giáng Thế: Cá Mặn Như Ta Lại Thành Lãnh Chúa Số 1 > Chương 76

Chương 76

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 76 có bản audio.

Chương 76: Lãnh địa dưới nước

 

Nước sông bên ngoài lãnh địa cứ thế dâng cao không ngừng. Trước kia còn có thể đứng trên cao nhìn thấy một vệt xanh nơi ngọn rừng Ma Thú, giờ đã bị sắc nước bao phủ hoàn toàn.

 

Từ Ân lúc này đang đi cùng một đội vận chuyển hàng, ung dung ngồi trên chiếc thuyền da của bọn họ.

 

Nàng ở đây là vì trong lãnh địa không còn cày được Giá trị cứu rỗi nữa.

 

Mặc cho tộc trưởng Mục Đạt quan tâm thế nào, mặc cho nhà ăn bày cho nàng một bàn tiệc lớn ra sao, Giá trị cứu rỗi vẫn cứ không tăng.

 

Hết cách, Từ Ân đành ra ngoài thử vận may.

 

Đội trưởng đội này là một người phụ nữ tên Trần Thi.

 

Nàng ta mới hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, mái tóc uốn xoăn tinh xảo, nhưng vì ngâm nước sông lâu ngày nên một phần đã bắt đầu thẳng lại.

 

Trò chuyện mới biết, trước kia nàng ta làm nghề mua hộ, thời chưa vào game thì mua hộ túi xách, quần áo hàng hiệu. Còn bây giờ, chiếc hòm gỗ mà hai tay nàng ta ôm chặt, mùi bánh mì bơ tỏa ra không giấu nổi.

 

Bánh mì để được rất ngắn, bán cũng chỉ bán tới lãnh địa nhỏ gần nhất. Lãnh địa nhỏ ấy chừng hai trăm người, sức mua có hạn, nên ba ngày Trần Thi mới đi một chuyến.

 

Đi cùng ngoài Từ Ân còn có một hổ thú mà Trần Thi thuê để bảo vệ mình.

 

Suốt đường đi, hổ thú không dám liếc mắt về phía Từ Ân, mặt lạnh như tiền, không nói một lời.

 

Từ Ân vừa nhìn đã nhận ra hắn thuộc đội hộ vệ, mà hôm nay đội hộ vệ đâu có được nghỉ.

 

Hổ thú: Lần đầu xin nghỉ để kiếm thêm mà bị lãnh chúa phát hiện thì phải làm sao? Đang chờ trực tuyến, gấp!

 

Theo lời Trần Thi, lãnh địa nhỏ ấy được một đạo cụ che chở, mái vòm bảo vệ chống nước mờ ảo hiện lên trên lãnh địa, dân cư sống bên trong chẳng khác gì sống trên mặt đất.

 

Cũng là do cơ duyên trùng hợp, Trần Thi chèo thuyền vòng quanh khu đất ấy hết vòng này đến vòng khác, dựa vào manh mối phát hiện được mà liên tục dò xét hai ngày, rồi mới bỏ ra số tiền lớn mua một bộ đồ lặn xuống xem thử.

 

Vừa nhìn đã phát hiện ra một vùng đất mới, ai mà ngờ dưới nước lại có một lãnh địa chứ?!

 

Nàng ta lịch sự lặn xuống gõ gõ lớp bảo vệ như thủy tinh mềm ấy, hỏi xem vật tư của họ còn đủ không, nếu không đủ thì nàng ta có thể giúp.

 

Nếu đủ, thì nàng ta không đảm bảo mình giữ được bí mật lớn thế này hay không.

 

Tầng lớp cao tầng lãnh địa nghiến răng nghiến lợi, đành phải đạt thành giao dịch với nàng ta.

 

May là lần đầu Trần Thi mang bánh mì tới, bọn họ rất thích. Với giao dịch bị ép buộc này, họ cũng không quá bài xích, thậm chí còn ngầm mong chờ Trần Thi đến.

 

Chiếc thuyền da đang lao nhanh bỗng dừng lại, Từ Ân tò mò nhìn xuống dưới.

 

Mặt nước rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức không có lấy một con cá.

 

Thu ánh mắt lại, theo lời nhắc của Trần Thi thay bộ đồ lặn, rồi lặn xuống.

 

Dưới nước, quầng sáng xanh nhạt lay động, tựa như một tấm màn ánh sáng, theo dòng nước chầm chậm trôi.

 

Trong lớp bảo vệ, có thể thấy hàng trăm dân cư đứng trên mặt đất sạch bóng, mặc da thú một lớp, ngẩng đầu nhìn lên.

 

Đợi khi bơi tới gần, Trần Thi thoải mái chào mọi người: "Ta tới rồi! Mau thả bọn ta vào!"

 

Vừa dứt lời, lớp bảo vệ sáng rực ấy ngưng tụ thành một cửa hang cụ thể, đủ cho người ra vào.

 

Từ Ân bước tới cửa tròn, tò mò đưa tay sờ thử lớp bảo vệ, chỉ thấy đầu ngón tay xuyên qua không chút trở ngại, đến một chút cảm giác thật cũng không có.

 

Nhún vai, Từ Ân bước vào.

 

Không khí bên trong không loãng như nàng tưởng, hít sâu một hơi, đầu mũi toàn là mùi bơ.

 

Ánh sáng trong nước mờ tối, lãnh địa thắp từng ngọn đèn nến soi rõ tầm nhìn, Từ Ân thậm chí còn thấy trong đó có chiếc đèn bàn ở cửa làng Cá Muối.

 

Nghĩ cũng phải, là do Trần Thi mua hộ mang tới.

 

"Đừng vội đừng vội!" Trần Thi đứng ở cửa lãnh địa, luống cuống dựng một chiếc bàn gấp bằng gỗ.

 

Nàng ta bận không xuể, vỗ một cái lên hổ thú đang ngơ ngác bên cạnh, nói: "Đại Hổ! Đừng đứng nhìn nữa! Giúp một tay đi!"

 

Hổ thú sững người: "Cô không phải nói tôi tới để bảo vệ an toàn cho cô sao?" Đâu có nói còn phải làm việc? Hơn nữa, ai là Đại Hổ chứ?!

 

"Bây giờ ta luống cuống tay chân, nhịp tim không đều, lát nữa rối loạn chức năng tim, dẫn đến đột tử, thế là cậu không bảo vệ tốt an toàn cho ta rồi?"

 

Hổ thú nghe không hiểu ý trong lời Trần Thi, nhưng lời nàng ta nói nghe có vẻ nghiêm trọng, lại còn rất có lý. Hổ thú gãi gãi đầu, mơ mơ hồ hồ giúp nàng ta bày hàng.

 

Từ Ân nghe thấy buồn cười, ngồi trên chiếc ghế đẩu Trần Thi đã kê sẵn cho mình từ đầu mà xem náo nhiệt.

 

Trong lãnh địa, một ổ bánh mì bơ bán sáu đồng tệ, còn ở sạp nhỏ của Trần Thi bán mười đồng tệ.

 

Rõ ràng ban đầu còn uy hiếp người ta, nhưng nhìn giá thì cũng không tính là hố.

 

Trước chiếc bàn nhỏ đã xếp thành một hàng dài.

 

Trong hàng phần lớn là trẻ con. Từ Ân đếm sơ sơ, lãnh địa chừng hai trăm người mà chỉ riêng trẻ con nàng thấy đã hơn ba mươi đứa.

 

Bọn trẻ ríu rít bàn xem lát nữa mua bánh mì vị gì.

 

"Ta muốn mua bánh sừng bò!"

 

"Ta cũng muốn mua bánh sừng bò, nhưng ta chỉ có mười đồng tệ, ta còn muốn mua bánh mì nhỏ mật ong nữa..."

 

"Hay là mỗi người mua một loại, lát nữa đổi nhau ăn?"

 

"Được đó! Mười đồng tệ mua được bốn chiếc bánh mì nhỏ mật ong, lát nữa mỗi người hai chiếc!"

 

Không biết có phải vì ở nơi ánh sáng không lọt vào, u tối thế này mà luyện được gan dạ hay không.

 

Ngoài lớp bảo vệ thỉnh thoảng có mấy con ma thú đầy răng nhọn bơi qua, bọn trẻ lại có thể làm ngơ, vui vẻ bàn chuyện ăn ngon.

 

Thật lạ lùng phải không? Từ Ân thầm nghĩ, đến mức nghĩ đến ngẩn người mà không hay.

 

"Chị ơi, chị không vui sao?" Giọng một cô bé bỗng vang lên.

 

Giật mình hoàn hồn, nàng mới phát hiện hai cô bé vừa nãy mình nhìn đang đứng trước mặt.

 

Hai cô bé đã sớm phát hiện ra chị xinh đẹp này đang nhìn mình.

 

Chỉ là chị ấy trông có vẻ không vui, cứ nhìn bọn họ mà không có chút biểu cảm nào.

 

Trẻ con có thể cảm nhận được cảm xúc, từ trong mắt Từ Ân, bọn chúng nhìn ra được nỗi không vui, buồn bã, cùng những cảm xúc phức tạp khó hiểu khác.

 

Mãi đến khi bọn chúng mua xong bánh mì nhỏ, ánh mắt Từ Ân vẫn còn ở nơi chúng vừa đứng.

 

Từ Ân cứng đờ kéo khóe miệng, cười nói: "Sao lại hỏi vậy?"

 

Cô bé không biết trả lời thế nào, ghé vào tai bạn nhỏ thì thầm vài câu.

 

Từ Ân không cố ý nghe bọn chúng nói gì, chỉ thấy bạn nhỏ của cô bé gật đầu thật mạnh.

 

Cô bé cười lên, đưa hai chiếc bánh mì nhỏ mật ong trong tay cho Từ Ân.

 

"Chị Trần Thi nói, ăn chút đồ ngọt sẽ vui lên!"

 

【Ting — phát hiện ký chủ nhận được 100 điểm Giá trị cứu rỗi, chuyển hóa 100000 kinh nghiệm, thăng cấp lv.78】

 

Trong chốc lát, Từ Ân lại không biết nên kinh ngạc vì Giá trị cứu rỗi đến nhanh như vậy, hay nên kinh ngạc vì chiếc bánh mì nhỏ mật ong trước mặt.

 

"Chị không thích bánh mì nhỏ mật ong sao? Vậy ăn bánh sừng bò của em đi!" Cô bé khác vừa nói, vừa bẻ đôi chiếc bánh sừng bò duy nhất mình mua, cũng đưa thẳng tới trước mặt Từ Ân.

 

【Ting —】

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi