Chương 3: Sửa nhà
Triệu Diệp Thanh vừa nói xong ý định lát sàn, Phùng Lập Hiên lập tức hiểu ý.
“Vâng, cô ạ, cháu liên hệ người hỏi ngay, cô chờ cháu một lát, lát nữa cháu gọi lại cho cô.”
Triệu Diệp Thanh còn chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã cúp máy. Cô đang thắc mắc tại sao thái độ của người này thay đổi nhanh thế, thì chưa đầy hai phút sau, điện thoại lại reo lên.
“Cô ơi, gạch lát nền thì cô phải lên huyện xem, ở đó nhiều loại hơn. Cháu đã liên hệ một thợ nề nhận trọn gói cả công lẫn vật liệu, lát gạch 30 tệ một mét vuông, còn mài bóng thì phải xem tình trạng mặt sàn thực tế. Không lo bị chặt đâu, người quen cả mà.”
Nghe là người quen, Triệu Diệp Thanh đồng ý. Vùng đất nhỏ này khác với thành phố, nếu người quen mà chặt chém thì chưa đầy hai ngày cả thị trấn đã biết, chẳng ai thèm thuê mình làm việc nữa.
“Vậy quyết định vậy đi. Cháu phải nói rõ với người ta là ở Mai Sơn đấy, đừng để đến lúc đó xa quá người ta không chịu đi.”
“Cháu nói rồi, cháu làm việc cô cứ yên tâm.”
Cứ một tiếng “cô” một tiếng “cháu” nghe mà buồn cười, Triệu Diệp Thanh bảo: “Cháu nói chuyện tự nhiên đi.”
“He he, bà dặn cháu là lần này cô về chắc chắn chịu ấm ức, bảo cháu phải nghe lời cô, bù đắp những năm tháng chưa hiếu kính. Cô sai gì cháu làm nấy.”
Phùng Lập Hiên không nói là bà đã dặn đi dặn lại rằng cô cháu này tuy lớn lên ở vùng núi nhưng gần như chưa từng dính chân xuống bùn, bảo nó phải giúp đỡ mọi việc, tốt nhất là làm hết tất cả cho cô.
Triệu Diệp Thanh từ nhỏ được ông bà nuôi nấng, tình cảm cách thế hệ lại càng thương, mà lại là con gái nên ông bà gần như nâng niu trên tay. Trước tám tuổi, lên núi xuống núi chưa bao giờ để cô tự đi, đến mười tuổi, sau khi cô nằng nặc đòi, ông bà mới cho đi tuần tra rừng cùng.
Triệu Diệp Thanh cười đáp: “Được, vậy cô đi chọn gạch men xong sẽ báo cháu. Cháu bảo thợ là thi công nhanh lên nhé.”
—
Đến huyện chọn gạch men xong, cô thêm tiền vận chuyển để họ chở hàng đến vào chiều nay. Ra khỏi cửa hàng, cô có cảm giác ai đó đang nhìn mình, nhìn quanh một vòng không thấy ai, cô không nghĩ ngợi nhiều mà ra bến xe khách của huyện bắt xe buýt nhỏ về thị trấn.
Về đến thị trấn đã gần trưa, cô nhắn tin cho Phùng Lập Hiên rồi bắt xe tải của siêu thị. Đến chân núi, dỡ hàng xuống thì Phùng Lập Hiên cũng vừa tới.
Anh chàng đi một chiếc xe ba bánh chở hàng, chính là loại xe thường thấy ngoài phố bán hoa quả, chỉ khác là loại ngoài phố thường chạy điện, còn xe này chạy xăng, công suất khỏe hơn hẳn.
Phùng Lập Hiên nhìn đống đồ dưới đất rồi nói: “Không vấn đề gì, cô lên xe trước đi, cháu chuyển lên.”
Lên núi đến chỗ đường nhỏ thì phải dùng sức người. Phùng Lập Hiên để mấy món đồ nhỏ vào cái chậu to Triệu Diệp Thanh mua, đưa cho cô.
“Cái này nhẹ, cô cầm cái này.” Nói xong, anh vác bao phân bón, tay xách dụng cụ kim loại, loạng choạng suýt đứng không vững.
Triệu Diệp Thanh đón lấy dụng cụ trên tay anh, tay trái xách chậu to, tay phải xách dụng cụ, đi trước mở đường.
Phùng Lập Hiên chẳng hề ngại ngùng: “Ghê thật đấy cô ơi, khỏe thế!”
Triệu Diệp Thanh không nói gì, đến trước cửa nhà mở khóa vào trong, đặt đồ xuống, cởi áo khoác buộc ngang lưng, xắn tay áo dài bên trong lên, đưa cánh tay trắng nõn mảnh khảnh ra trước mặt Phùng Lập Hiên, rồi dùng sức.
Cánh tay vừa rồi còn mảnh mai bỗng nổi lên một khối cơ bắp.
Phùng Lập Hiên nhìn đến ngẩn người: “Lần này cháu tin là cô đánh người rồi mới về.”
Đợi họ chuyển đồ xong, Phùng Lập Hiên nói: “Mấy ngày nay cô thi công, toàn người lạ đến, cô là con gái ở một mình không an toàn lắm. Hay là mấy ngày nay cháu ở đây với cô cho an tâm. Tiện thể cháu có chiếc xe ba bánh nhỏ, vừa khít đường nhỏ nhà cô, cháu chạy lên cho cô, cô chuyển đồ cũng tiện hơn.”
Triệu Diệp Thanh không khách sáo, đồng ý luôn.
Trước khi hàng được giao đến, Phùng Lập Hiên giúp dọn cỏ bên ngoài, còn Triệu Diệp Thanh dọn dẹp bếp núc. Bếp ở quê có hai cái: một cái dùng gas, một cái đun củi. Bếp gas đã hỏng từ lâu, Triệu Diệp Thanh cũng chẳng định mua lại. Mấy món đồ gia dụng nhỏ như bếp điện từ, ấm đun nước hồi làm ở thành phố, cô không bán mà đóng gói gửi chuyển phát nhanh, dự kiến tối nay sẽ đến thị trấn.
Dọn dẹp gần xong thì cửa sổ cũng được giao đến. Phùng Lập Hiên chạy ra đầu đường nhỏ đón người, kiểm tra cửa sổ chắc chắn không vấn đề rồi cho thợ lắp đặt.
Cửa sổ lắp rất nhanh, chưa đầy một tiếng rưỡi, ngoài cái cửa chống trộm cần chỉnh lại chút thì không có vấn đề gì.
Bên này cửa sổ gần xong thì gạch men và vật liệu xây tường cũng được chở đến. Đường nhỏ không vào được, đành phải dỡ hết xuống đầu đường nhỏ.
Tài xế giao vật liệu nói hôm nay muộn rồi, mai thợ sẽ đến sớm.
Điện thoại Phùng Xuân Yến gọi đến đúng lúc, bà bảo cơm nấu xong rồi, mau về ăn cơm.
Triệu Diệp Thanh dở khóc dở cười, bà sợ cô không đến nên chẳng cho cô cơ hội từ chối.
Vật liệu đành để đó, Triệu Diệp Thanh lên xe Phùng Lập Hiên về nhà ăn cơm, ăn xong lại ngủ lại nhà.
Chưa đến tám giờ sáng, điện thoại Triệu Diệp Thanh reo lên, là thợ nề Phùng Lập Hiên giới thiệu, bảo đã đến chân núi.
Triệu Diệp Thanh lúc này quay về còn cần chút thời gian, đành bảo người ta đợi một lát.
Mặc quần áo xuống lầu, Phùng Xuân Yến biết cô sắp về, chạy vào phòng lôi Phùng Lập Hiên còn đang mơ ngủ dậy, đẩy ra cửa làm tài xế.
Triệu Diệp Thanh nhìn bộ mặt ngái ngủ chưa biết chuyện gì xảy ra của anh chàng, không nhịn được bật cười: “Ai bảo cháu không hẹn giờ với người ta, cháu tỉnh táo lại đi, cô đi mua ít đồ ăn sáng, lát nữa mang cho thợ.”
Mua bánh bao thịt, bánh bao rau và sữa đậu nành xong, Phùng Lập Hiên buồn bực chạy xe ba bánh nhỏ tới.
“Cháu bảo anh ta nhanh lên, ai ngờ nhanh thế.”
Cạnh quán ăn sáng là bưu điện, Triệu Diệp Thanh tiện thể chuyển đồ lên xe, ngồi ở thùng xe phía sau.
Đến chân núi, Triệu Diệp Thanh đưa một phần ăn sáng cho Phùng Lập Hiên, lại đưa một phần cho thợ nề, vội vàng xin lỗi. Thợ nề cười hiền không để bụng.
Đường lên núi, chiếc xe ba bánh nhỏ chở đồ đạc, thêm cả máy mài sàn và cát xi măng lát gạch, không chở người được nữa, công suất không đủ. Phùng Lập Hiên đành tự lái lên trước, thợ nề và Triệu Diệp Thanh đi bộ phía sau.
Đến nơi, Phùng Lập Hiên đã dỡ đồ xong, chở được hai chuyến gạch.
Thợ nề kiểm tra gạch men, không có bột chống dính nên có thể lát trực tiếp. Triệu Diệp Thanh dọn sạch phòng, chuyển đồ ra sân thượng cho tiện thi công.
Không lâu sau, thợ lát gạch cũng đến. Tường rào dài 45 mét, cao 2,5 mét, thợ bảo khoảng năm ngày là xây xong.
Triệu Diệp Thanh định mấy ngày nay sẽ ở lại thị trấn, khóa cửa nhà, đợi công trình xong rồi về ở. Bên ngoài nhà có chỗ rửa ráy, có vòi nước, thi công không vấn đề gì, nhà vệ sinh cũng ở riêng bên ngoài.
Tường rào và sàn nhà đều bắt đầu thi công, Phùng Lập Hiên ở ngoài trông coi, Triệu Diệp Thanh dỡ đồ đạc ra sắp xếp.
Sàn tầng một được đánh bóng rất nhanh, còn gạch men tầng hai cô mua loại to, diện tích lại không lớn, đến chiều tối là lát xong. Thợ nề bảo đợi khô hẳn rồi làm mạch, khuyên cô tự làm cho đỡ tốn, việc cũng đơn giản.
Triệu Diệp Thanh tin lời thợ, hai ngày sau thấy sàn đã khô hẳn, mua keo mạch cùng màu với gạch men, tự mình ngồi làm cả ngày, đến lúc đứng dậy hoa cả mắt, eo như không còn thuộc về mình nữa.
Đúng là tiền nào của nấy, có những khoản không nên tiếc.
Tường rào xây được một nửa, thợ bảo gạch chắc còn thừa kha khá, Triệu Diệp Thanh thêm mấy chục tệ, bảo họ xây thêm một bể chứa nước và chuồng gà trong sân, phần thừa tính sau.
Nước nhà cô không phải nước máy, mà dẫn nước suối trên núi về, mùa đông ấm mùa hè mát, chỉ có điều mùa đông thỉnh thoảng mấy ngày nước chảy yếu. Xây một cái bể để phòng khi cần, không dùng đến thì nuôi cá trồng sen cũng được.
Năm ngày sau, tường rào hoàn thành, trên tường còn lắp thêm dây thép gai chống trộm. Còn thừa một ít vật liệu, xi măng cát sỏi cất vào kho dụng cụ, gạch xếp ở góc tường, mấy hôm nữa có thể quây thêm một vườn rau nhỏ.
Mùi sơn tầng hai đã tan bớt, cô sắp xếp đồ đạc gọn gàng, trải bộ chăn ga màu be, treo rèm cửa màu trắng sữa, nền nhà lát gạch giả vân gỗ, cạnh giường trải thêm một tấm thảm lông màu trắng kem. Gió thổi rèm bay, ánh nắng rọi vào, bên ngoài ve kêu chim hót.
Triệu Diệp Thanh nằm trên giường, cảm thấy khoảnh khắc này thật tuyệt, lấy điện thoại ra chụp mấy tấm gửi cho bạn thân Khổng Tư Tư.
Khổng Tư Tư: “Đừng có kích thích tớ nữa, bảo bối ơi, tớ ghen tị với cậu quá.”
Triệu Diệp Thanh: “Khi nào cậu nghỉ thì qua chơi nhé.”
Khổng Tư Tư: “Cậu chưa xem tin tức à? Hình như lại có virus mới, dạo này nhiều người bệnh lắm. Giờ thành phố bắt đầu phong tỏa, may mà cậu chạy nhanh.”
Triệu Diệp Thanh: “Không phải chứ...”
Cô mở trang hot search, thấy ngay tiêu đề nói rằng gần đây phát hiện nhiều người dân ở nhiều nơi có triệu chứng khó chịu, sốt, khuyến cáo mọi người ra ngoài nên đeo khẩu trang, không tụ tập, không hoảng loạn, chú ý phòng hộ, đừng để virus tái bùng phát.
