Chương 15: Thùng mì ăn liền ba trăm tệ
Vừa nãy còn cười tươi rói, giờ Lưu Na Na đã sầm mặt xuống, mày nhíu chặt, giọng nói cũng chua ngoa hẳn.
“Cái gì mà ‘hảo hán’ chứ? Tôi thấy chắc chắn là con nhỏ đó không muốn bán cho mình, kiếm cớ thôi!”
Hứa Bình mặt mày tối sầm, không còn vẻ ôn hòa như lúc nãy, hạ giọng nói: “Em nói mấy câu đó thì ích gì? Trong nhà chẳng còn gì để ăn, lại không ra ngoài được, em định chết đói à?”
“Anh hét vào mặt em làm gì? Ai bảo anh bình thường không biết mua chút đồ ăn để ở nhà?”
“Anh thì muốn mua gạo, mì, dầu, nhưng em có biết nấu ăn đâu? Mì ăn liền thì em lại bảo không tốt cho sức khỏe, không cho ăn. Giờ thì đổ lỗi cho anh. Nếu em chịu khó làm một người phụ nữ đúng nghĩa, biết nấu nướng, thì bây giờ mình có phải chịu đói không?”
“Hứa Bình, anh có ý gì? Trước khi cưới anh nói thế nào? Anh bảo đôi tay em không phải để nấu ăn, khuôn mặt em cũng không nên bị khói dầu ám vào. Giờ anh hối hận rồi à?”
Thấy Lưu Na Na sắp nổi điên, Hứa Bình dịu giọng xuống, trên mặt cũng nở nụ cười: “Anh không có ý đó. Na Na, anh không muốn cãi nhau với em. Tình hình bây giờ, ai mà lường trước được, em nói có phải không? Anh cũng chỉ không muốn em phải chịu đói thôi.”
Lưu Na Na vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: “Thế bây giờ tính sao? Người ta không chịu bán đồ ăn cho mình.”
Hứa Bình nhìn về phía căn 3204, ánh mắt sâu thẳm: “Cô ấy không bán, thì sẽ có người bán.”
Lưu Na Na nhìn theo hướng Hứa Bình, chợt hiểu ra: “Ý anh là, tìm Vương Mỹ Quyên?”
“Đúng vậy.” Hứa Bình cười ôn hòa: “Chị Vương mỗi ngày đi siêu thị mấy lần, hễ có đồ gì giảm giá là chị ấy mua về cả đống, chắc chắn trong nhà chẳng thiếu đồ ăn.”
Lưu Na Na nhíu mày suy nghĩ: “Nhưng người này...”
Chưa nói hết câu, Hứa Bình đã cười ngắt lời: “Cứ đưa thêm tiền là được. Mình đâu thiếu tiền.”
Nghe vậy, Lưu Na Na kiêu hãnh ngẩng cằm: “Vấn đề gì mà giải quyết được bằng tiền thì không phải là vấn đề.”
Hai người vừa nói vừa đi về phía căn 3204.
Chỉ bấm chuông hai lần, cửa căn 3204 đã mở từ bên trong, người ra mở cửa chính là Vương Mỹ Quyên.
Vương Mỹ Quyên nhìn hai người, vẻ mặt ngạc nhiên: “Tiểu Hứa và tiểu Lưu đấy à, hai đứa có chuyện gì thế?”
“Chị Vương, chị cũng biết bọn em, bình thường hầu như không đụng bếp, giờ trong nhà chẳng còn gì để ăn...”
Nghe Hứa Bình nói, Vương Mỹ Quyên cố tỏ vẻ khó khăn, nhíu mày: “Thế thì phiền phức thật. Hai đứa định tính sao?”
Chưa kịp để Hứa Bình và Lưu Na Na lên tiếng, Vương Mỹ Quyên lại nói tiếp: “Mưa to thế này, nước đã ngập lên đến tầng bốn rồi, không biết khi nào mới tạnh. Nhà chị cũng chẳng còn bao nhiêu đồ ăn, không biết trụ được mấy ngày nữa. Chị lo đến mất ngủ luôn.”
Nụ cười trên mặt Hứa Bình vẫn không hề thay đổi: “Chị Vương nói gì thế, trong tòa nhà này, nhà ai mà chẳng có đồ ăn, chị Vương nhà chị làm sao mà hết được! Ai mà chẳng biết chị Vương thích mua sắm nhất. Chị ơi, bọn em hết đồ ăn thật rồi, chị bán cho bọn em một ít đi! Chị cứ nói giá, bọn em không trả giá đâu.”
Vương Mỹ Quyên giả vờ khó xử, nghĩ ngợi một lúc rồi mới nói: “Em đã nói vậy thì chị cũng khó mà từ chối. Chị nhớ trước đây có mua một thùng mì ăn liền, vẫn chưa ăn đến, hay là để cho hai đứa?”
Lưu Na Na có vẻ chê bai: “Mì ăn liền có gì ngon đâu...”
Nụ cười trên mặt Vương Mỹ Quyên lập tức tắt ngấm: “Tiểu Lưu không thích à? Vậy thì chị cũng chẳng còn gì khác.”
Nói rồi, Vương Mỹ Quyên định đóng cửa.
Hứa Bình vội vàng giữ cửa lại: “Khoan đã, khoan đã! Chị Vương, Na Na nãy giờ toàn nói bậy thôi. Chị chịu giúp bọn em, bọn em cảm ơn còn không hết, sao lại chê được! Cứ mì ăn liền đi! Một thùng đúng không? Em đưa chị một trăm tệ, chị thấy thế nào?”
“Một trăm...”
Vương Mỹ Quyên không nói được, cũng chẳng nói không được, chỉ kéo dài giọng.
Nhưng Hứa Bình đâu phải kẻ ngốc, lập tức hiểu ý Vương Mỹ Quyên.
“Hàng xóm láng giềng cả, em cũng không để chị Vương chịu thiệt. Vậy thế này, ba trăm tệ, chị Vương thấy sao?”
Lần này Vương Mỹ Quyên không do dự nữa, nở nụ cười rạng rỡ đồng ý: “Em đã nói vậy thì chị cũng không tiện từ chối. Em đợi chút, chị vào lấy. Mà này tiểu Hứa, nhà mất điện rồi, tín hiệu trong tòa cũng chập chờn, hay là em đưa tiền mặt đi!”
“Được!” Hứa Bình cười đồng ý: “Em về lấy ngay.”
Hứa Bình nhanh chân về nhà, một lúc sau lại chạy ra.
Vừa lúc đó Vương Mỹ Quyên cũng mở cửa lần nữa, hai bên một bên đưa tiền một bên đưa hàng, coi như xong giao dịch.
Vương Mỹ Quyên cầm tiền xong liền đóng cửa cái rầm.
Hứa Bình ôm thùng mì ăn liền, cùng Lưu Na Na đi về nhà.
Lưu Na Na vẫn còn lẩm bẩm: “Một thùng mì ăn liền thế này, ra siêu thị mua nhiều nhất cũng ba mươi tệ, thế mà chị ta đòi ba trăm, đúng là nghĩ tiền đến điên rồi.”
Hứa Bình quay đầu nhìn về phía cửa căn 3204: “Không sao, mua được là tốt rồi, không biết mưa này khi nào mới tạnh!”
Hai người vừa nói chuyện đã về đến cửa căn 3201, mở cửa đi vào.
Nam Từ trong màn hình giám sát thấy cửa căn 3201 đóng lại, cũng đặt điện thoại xuống.
Xem ra, hai nhà hàng xóm này đều không phải hạng vừa.
Còn căn 3203, từ trước đến giờ chưa từng thấy ai ra vào, cũng chưa nghe thấy động tĩnh gì, không biết người ở đó là người thế nào.
Nam Từ không bận tâm chuyện này lâu, chỉ nghĩ qua một lượt rồi gạt sang một bên.
Dù là ai ở đó cũng không quan trọng, chỉ cần là kẻ gây bất lợi cho mình, giải quyết là xong.
Trước đây Minh Thành Gia Uyển cũng từng mất điện, nên mọi người tuy có than phiền trong nhóm là không có điện dùng, nhưng thực ra cũng không mấy để bụng.
Họ cứ nghĩ mất điện nhiều nhất đến tối là có lại, rồi cuộc sống lại diễn ra như thường.
Nhưng đến khi trời tối hẳn mà vẫn chưa thấy có điện, mọi người bắt đầu hoảng.
Người ta bây giờ dùng toàn điện thoại thông minh màn hình lớn, ngoại hình đẹp, hiệu năng tốt, nhưng cũng rất tốn pin.
Cả ngày nay, dù có tiết kiệm thế nào thì điện thoại cũng sắp hết pin.
Điện thoại sắp hết pin, ngoài trời lại mưa to gió lớn, nước ngập khắp nơi, họ thực sự bị cắt đứt liên lạc với xã hội.
Những người còn pin thì đang điên cuồng nhắn tin trong nhóm, gọi tên nhân viên vật nghiệp và lâu trưởng Lưu Xuân Hoa, hỏi cách giải quyết.
Lưu Xuân Hoa vừa lên tiếng lại là một tràng dài dòng, đại loại là kêu gọi mọi người bình tĩnh, khó khăn rồi sẽ qua.
Những lời như vậy, hôm qua còn có tác dụng, nhưng đến hôm nay thì chẳng còn ý nghĩa gì.
102 Yêu thương dịu dàng: Nói chuyện trong nhóm chẳng rõ ràng, lại tốn pin, tôi lên tầng 22 tìm lâu trưởng đây, ai đi cùng thì đi!
Lời vừa nói ra, có thể nói là trăm người hưởng ứng, mọi người bắt đầu xếp hàng đăng ký.
