Chương 22: Bão táp hoành hành
Thư Lê tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.
Cửa sổ đã bịt kín, cách âm.
Sáng hôm ấy, Thư Lê hầm cho Thiết Oa một nồi cơm tấm lớn, băm một cây bắp cải.
Biết Thiết Oa thích ăn bắp cải, mà bắp cải cũng rẻ, Thư Lê đã trữ hơn chục tấn bắp cải, đủ cho Thiết Oa ăn.
Mỗi ngày hai cây, Thiết Oa ăn rất vui vẻ.
Bữa sáng Thư Lê ăn một cái bánh bao xá xíu, một cái bánh bao thịt, thêm một cái bánh bao bắp cải, một cốc sữa đậu nành.
Ăn uống no nê, thấy không thể ra ngoài, nhiệt độ ngoài trời 45 độ, Thư Lê vào không gian xem thứ cô đã trồng hôm qua.
Vừa nhìn liền thấy cần bón phân.
Không gian: [Sự sinh trưởng của thực vật không thể thiếu phân bón, hãy nhớ tưới nước và bón phân đúng giờ, thiếu phân lân, phân đạm, urê, phân hữu cơ.]
Thôi rồi, Thư Lê phát hiện cô đã trữ rất nhiều đồ ăn thức uống, nhưng lại không trữ phân bón.
Giờ biết làm thế nào?
Hiện tại cô không có tiền, không mua được phân bón.
Nghĩ đến mấy thỏi vàng trong không gian, Thư Lê lấy vài thỏi đến ngân hàng, bán được 43 vạn tệ. Thư Lê đội nắng gắt, lái xe tải đi mua phân bón.
Cô tra điện thoại tìm cửa hàng bán phân bón, vị trí hơi xa, Thư Lê mở định vị lái đến.
Tới nơi, Thư Lê mua từng loại theo đúng những gì không gian thiếu, 43 vạn tiêu hết 30 vạn, dùng tạm đã.
Ngoài phân bón, còn cần thuốc trừ sâu, các loại nông dược khác cũng mua một đợt, làm một lần cho xong, khỏi phải đến lần sau.
Năm ngày nữa, toàn bộ sẽ mất nước mất điện, cửa hàng đóng cửa, sống còn khó, mấy thứ này tuyệt đối không có hàng.
Giờ mua được ít nào hay ít đó, sau này muốn mua cũng không mua nổi.
Số 13 vạn còn lại, Thư Lê đến nhà máy thức ăn chăn nuôi, mua 13 vạn tiền thức ăn: thức ăn cho lợn, cho gà vịt ngỗng, cùng cỏ xanh cho bò dê thỏ.
13 vạn chẳng mua được bao nhiêu, mua tạm đã.
Trước khi trời tối về đến nhà, bước xuống xe, suýt bị nướng chín, quần áo trên người chưa bao giờ khô.
Cả nước như lửa đun nước sôi, tin tức núi lửa phun trào xuất hiện, không ít người cầu nguyện.
Sau này họ sẽ chẳng còn người để cầu nguyện nữa.
Buổi tối, dự báo thời tiết bão, ai nấy đều không dám ra ngoài, cửa sổ đóng kín mít, có người còn dán băng dính chữ 'mễ' và chữ thập lên cửa sổ.
Có người trong nhóm khoe kho hàng dự trữ của mình: hai tủ lạnh, thêm tủ đông đầy ắp, đầy cảm giác thành tựu.
Mọi người hùa nhau khoe hàng.
Họ không biết, vài ngày sau, những kẻ khoe hàng này sẽ là những người đầu tiên bị đập cửa cướp. Khoe của, chết nhanh.
Chính là họ.
Thư Lê liếc nhìn, tắt điện thoại, tiếp tục đọc sách nông nghiệp.
WeChat có vô số lời mời kết bạn, toàn là người Triệu, đều tới kết bạn, có vẻ nghèo đến nỗi không có tiền mua vật tư.
Thư Lê cầm ống nhòm, nhìn về phía nhà họ Triệu sáng đèn, nhưng rèm cửa kéo kín, chẳng thấy gì, cô đành bỏ cuộc.
Trời quá nóng, Thư Lê không muốn ăn đồ nóng, bèn lấy đồ nguội đã gói ra, ăn cùng một bát cháo đậu xanh, thêm một miếng dưa hấu lạnh. Ăn uống no say, cô vào không gian trồng trọt xem.
Không gian: [Thiếu phân ảnh hưởng sinh trưởng.]
Thư Lê lấy phân bón mua hôm nay, bón theo quá trình sinh trưởng.
Tưới nước thì có một vòi nước, xịt vào một mẫu ba phần đất là xong, không cần tưới từng cây, đỡ được nhiều việc.
Xong xuôi một mẫu ba phần đất, Thư Lê ra khỏi không gian, tắm rửa đi ngủ, chợt nhớ tới một người, cô mở máy tính, đăng nhập tài khoản đó, vô số tin nhắn hiện ra.
Kể từ khi gửi thư cảnh báo, Thư Lê không lên nữa, sợ bị phát hiện.
Quả nhiên, hòm thư có nhiều tin nhắn, toàn hỏi cô tại sao trữ hàng?
Tin mới nhất là ba giờ trước.
J: Bạn vẫn ổn chứ?
Thư Lê trả lời: Tôi rất ổn, còn bạn?
J nhanh chóng hồi âm: Đã về nước, tôi đến tìm bạn, bạn ở An Thành đâu?
Thư Lê: Không cần, một mình tôi rất an toàn, đừng tìm tôi.
J: ???
Thư Lê: Hãy ở bên gia đình, trữ nhiều vật tư, chăm sóc bản thân.
Không để đối phương kịp nói, Thư Lê: Tài khoản này bỏ, bảo trọng!
J: .....
Chẳng mấy chốc, đối phương thấy tài khoản đã bị xóa, biết cô thực sự bỏ nó.
Người đàn ông day day mi tâm, đôi mắt lạnh trầm xuống, không nói lời nào cầm chìa khóa xe ra khỏi nhà.
Bỗng nhiên đất rung trời chuyển, đèn chùm rơi loảng xoảng, vỡ tan tành, ghế sofa đồ đạc đổ nhào.
Mọi thứ khác đều rời khỏi vị trí, người đàn ông hốt hoảng gọi gia đình rời khỏi biệt thự, tìm nơi an toàn để chạy trốn.
Động đất rồi!!!
Về phía Thư Lê, hủy tài khoản, tắt máy tính, nghe tiếng bão táp hoành hành, gió rít vù vù, đập vào cửa kính. Trong nhà và ngoài trời như hai thế giới.
Mọi thứ ngoài ban công đã thu vào, mưa như trút, ban công ướt sũng, có nước tràn qua khe cửa, Thư Lê dùng khăn tắm chặn, nhưng nước vẫn vào kha khá.
May mà Thư Lê không ở đây lâu dài, ngâm hỏng thì hỏng, sau này cả thành phố bị nước bao phủ, mười tầng dưới đều chìm, cũng là lý do cô chọn tầng 12 dù biết sẽ mất điện.
Tầng trên không có phòng trống, chỉ có tầng 8, 9 và tầng 12 có.
Thư Lê thà leo cầu thang còn hơn lặn.
Kéo rèm cửa, Thư Lê trùm chăn ngủ.
Ngày tháng bình yên như vậy, sống được ngày nào hay ngày ấy.
Bão thổi suốt đêm, sáng dậy vẫn không thể ra ngoài.
Lần này dự báo bão cấp 12 đi qua, nhìn cây cối ngổn ngang dưới lầu, bật gốc, đủ biết không chỉ cấp 12.
Cây trước cổng biệt thự nhà họ Triệu cũng đổ vài cây, Thư Lê nhìn yêu cầu kết bạn dai dẳng của họ, khẽ nhếch môi, quyết định thêm Cậu Triệu làm bạn.
“Có việc?”
“Lê Lê, cháu về nước à? Nghe nói biệt thự bán rồi, cháu ở đâu? Cậu qua đón cháu, bão tới rồi, cả nhà mình phải ở cùng nhau, mới có thể chăm sóc lẫn nhau.”
“Được ạ, cháu ở đường Hữu Nghị số 35, cậu qua đi, bão mà ra ngoài, cẩn thận nhé!” Thư Lê cố tình nói một địa chỉ giả, xem hắn chọn thế nào.
Cậu Triệu thấy ngoài kia mưa bão, mặc dù hắn nặng 180 cân cũng chịu không nổi. Đón người chỉ nói cho vui, muốn tiền mới là thật: “Lát cậu qua đón cháu, cậu cần mua ít vật tư, tiền không đủ, cháu cho cậu mượn 50 vạn được không?”
“Số tiền này với cháu không đáng là bao, cậu mua đồ ăn thức uống, cũng là cả nhà mình ăn cùng.” Cậu Triệu thuyết phục: “Sau này cháu sống chung với chúng ta, đúng không?”
Thư Lê cười lạnh: “Cậu muốn sống chung với tiền của cháu thì có?”
Cậu Triệu: “......”
“Không cần cậu quan tâm, cháu rất tốt, mọi người tự bảo trọng.” Thư Lê tắt máy, không thèm để ý đến Triệu Văn Lượng nữa.
Kết bạn với hắn là để sau này nghe cảnh ngộ thảm thương của họ, chứ không phải để bị lừa.
Trận bão này thổi suốt ba ngày, vài khu vực mất nước mất điện, mọi người đều đã chuẩn bị tích nước.
Có khu chung cư, gas cũng mất luôn.
Ba ngày bão, ai nấy đều sống không dễ, tưởng bão ngừng sẽ khôi phục.
Ai ngờ bão vừa đi, nhiệt độ ngoài trời lên thẳng 65 độ, ra ngoài chưa đến mười phút làn da mỏng manh của không ít người đã nổi bỏng nước.
Nhiệt độ trong thành phố 50 độ, ai chịu nổi?
Mất nước mất điện, lại là cao tầng, trong nhà như nồi hấp, nhiều người không chịu nổi trực tiếp chết vì nóng.
Có người say nắng ngã lăn, chưa kịp đợi xe cứu thương đến đã chết trong sự lo lắng của gia đình.
Xe nhà xác chạy không kịp.
Khu chung cư cao cấp của Thư Lê cũng cao cấp nổi gì trong lúc này.
Người phải chết vẫn phải chết.
Xe cứu thương, xe tang đều không tới.
Hàng dự trữ của những người đó trực tiếp thối rữa.
Khu Thư Lê ở mất điện.
Nghe nói chưa có lịch cấp lại, mọi người tự lo cho mình.
Thư Lê chuẩn bị từ trước, trốn trong màng cách nhiệt, thả đá lạnh, một người một ngỗng, giữa thiên tai nắng nóng thiêu đốt, ăn dưa hấu lạnh, uống trà sữa, xem sách chu kỳ sinh trưởng của lúa mì.
Là một người sở hữu không gian trồng trọt, sao Thư Lê có thể không hiểu nông nghiệp?
Một mẫu ba phần đất của cô là sự tự tin của cô.
Đang lúc họ ăn dưa hấu vui vẻ, cửa phòng bị người ta đập.
