Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Trọng Sinh: Tôi Dẫn Đại Ngỗng Càn Quét Khắp Nơi - Thư Lê > Chương 34

Chương 34

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 34 có bản audio.

Chương 34: Người tự đưa đến cửa

 

Bão tan, nhiều người ra ngoài tìm đồ tiếp tế. Có người tìm được một con cá, và cả rùa nữa.

 

Những thứ này đều ăn được.

 

Còn có cá nhái sông, thân rất to, trông nhiều thịt.

 

Mấy người trong khu chung cư cùng nhau đánh chết con cá nhái, biết trứng cá nhái có độc. Nhân lúc sau bão còn nhiều nước mưa, họ làm sạch cá, nhóm lửa nấu canh.

 

Đợi khi trời nóng lên, nước bên ngoài sẽ khô dần, lúc đó có chút nước uống là tốt lắm rồi.

 

Thư Lê nhìn bọn họ xử lý cá nhái ở biệt thự, còn mình thì lấy ra một phần cá vược hấp, một phần sườn non xào chua ngọt, thêm một đĩa rau muống xào, đều là đồ đã cất trong không gian từ trước.

 

Cá vược ngon hơn cá nhái nhiều.

 

Thiết Oa cũng được ăn cá con tươi, là Thư Lê đặc biệt mua cho nó thêm bữa. Mỗi bữa hai con cá nhỏ, Thiết Oa mừng đến nỗi lắc cả cổ.

 

Thư Lê thấy vậy, lại vào không gian lấy thêm một phần cổ vịt cay ngọt.

 

Thiết Oa: “...”

 

Ăn uống no say, Thư Lê đứng trên ban công hóng gió. Lúc này ngoài trời mát hơn trong nhà, cô đặt một chiếc ghế dài, còn có một cốc nước chanh đá, rồi lấy máy đọc sách ra xem.

 

Trong máy có đủ loại tiểu thuyết cô đã tải, cô tìm một quyển tận thế để đọc.

 

Đang mải đọc, không để ý phía biệt thự có người đang dùng ống nhòm nhìn về phía này.

 

Thấy cô mặc quần short, để lộ đôi chân dài, cánh tay trắng nõn, cùng cốc nước chanh đã uống gần hết đặt dưới đất, đối phương nuốt nước bọt: “Là đàn bà.”

 

“Là gái đẹp.”

 

“Có da có thịt, trông như chẳng lo ăn uống gì.”

 

“Hình như còn có một con… gà… vịt không lông… trông không giống…”

 

Đồng bạn sốt ruột: “Rốt cuộc là gà hay vịt?”

 

“Không phải vịt cũng chẳng phải gà, giống như ngỗng đầu sư tử, loại chúng ta từng mua ở tiệm quay.”

 

“Không lông?” Đồng bạn cười: “Vậy không cần nhổ lông à?”

 

Mấy người nhìn nhau, nở nụ cười đểu.

 

“Quả nhiên là thật, lão Ngô trước đó nói trên tòa nhà đối diện có người, chắc là tầng 12 này.”

 

“Chỉ có một mình cô ta?” Đồng bạn tò mò.

 

Người cầm ống nhòm gật đầu: “Hiện tại chỉ thấy một cô gái đẹp, với một con ngỗng to không lông, trông cỡ hai mươi cân, tha hồ ăn một bữa ngon lành.”

 

“Đi thôi, đi thôi, chúng ta đến thăm hàng xóm một chút.” Bốn người đàn ông ăn uống no say, một con cá nhái đã bị họ nuốt chửng gần hết.

 

Chỗ còn lại thì đem ướp muối, kẻo hỏng.

 

Bây giờ không có tủ lạnh, nhiệt độ 30 độ C vào ban đêm, đồ ăn rất dễ hỏng.

 

Thư Lê vừa mới đọc được vài chương, nghe tiếng gõ cửa: “Cô gái đẹp ơi, chúng tôi bắt được một con cá, ăn không hết nên mang lên cho cô ít đồ. Yên tâm, chúng tôi đều là người tốt!”

 

“...”

 

Kẻ xấu đều nói mình là người tốt, người tốt thì không ai gõ cửa vào lúc này.

 

Mình còn chẳng đủ ăn, lại còn mang đồ cho người khác, chẳng khác nào chồn đi chúc tết gà.

 

Thiết Oa cảnh giác nhìn về phía cửa.

 

Thư Lê nói: “Tôi không cần, cảm ơn!”

 

“Đừng vậy mà, bây giờ đồ tiếp tế khan hiếm, đồ ăn chẳng có bao nhiêu, cá tươi lại càng ít. Cô mở cửa nếm thử mùi vị đi!” Bọn họ đã chuẩn bị sẵn dụng cụ phá cửa.

 

Bây giờ bọn họ có kinh nghiệm phá cửa phong phú, chỉ cần muốn, cửa chống trộm thì đã sao, chẳng phải muốn mở là mở sao.

 

Đã không nghe lời khuyên, Thư Lê cũng không phí lời.

 

Cô nói: “Các người lùi ra sau một chút, tôi mở cửa.”

 

Bọn họ nhìn nhau, cười lùi lại, vừa kích động vừa căng thẳng nhìn về phía cửa.

 

Theo tiếng lách cách, cánh cửa thứ nhất mở ra, để lộ khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của Thư Lê, khiến bọn họ sáng mắt. Ăn uống no say rồi, bọn họ nảy ra ý nghĩ khác.

 

Tạm thời bọn họ chưa muốn giết Thư Lê, lâu rồi chưa động vào đàn bà, thế mà có người tự dâng đến cửa.

 

Chưa kịp để Thư Lê mở cửa chống trộm, một tên đã bỉ ổi không nhịn được rút 'của quý' ra doạ Thư Lê: “Cô gái đẹp, nhìn xem anh đây có món ngon gì nào?”

 

Thư Lê: “...”

 

Chậm một bước, Thư Lê thấy chói mắt, mấy tên này thật ghê tởm.

 

Thư Lê mặt trầm xuống, mở cửa chống trộm. Dưới ánh mắt mong chờ kích động của bọn họ, cô thấy một con ngỗng không lổ béo mập xông ra, táp ngay vào tên đó một phát.

 

Oaaa…

 

Tiếng la hét thảm thiết vang khắp khu chung cư.

 

Nếu còn điện, chắc đèn cảm ứng đã sáng hết.

 

Những tên khác thấy Thiết Oa hung dữ, sợ đến mặt mày tái mét.

 

Thiết Oa chiến đấu cực kỳ hiệu quả, với tầm cao này nó dễ dàng tấn công chỗ hiểm nhất của bọn chúng.

 

Mỗi phát một miếng, máu me đầm đìa, la hét không ngừng.

 

Tên cuối cùng thấy vậy, sợ đến nỗi quay đầu bỏ chạy, biết mình không phải đối thủ của con ngỗng to.

 

Không hổ là nuôi ngỗng, sức chiến đấu này chẳng khác gì một con chó dữ.

 

Tên chạy trốn chưa kịp xuống hai bậc thang, Thiết Oa đã vỗ cánh lao tới, một chân đạp thẳng.

 

Người đàn ông rú lên thảm thiết, lăn từ cầu thang xuống, cổ bị vẹo, thân hình kỳ dị nằm sõng soài trên đất, giật giật mấy cái rồi tắt thở nhanh chóng.

 

Ba tên còn lại bị thương chỗ hiểm, thấy Thư Lê cầm rìu cứu hỏa, hoảng sợ cầu xin: “Cô… cô gái đẹp tha mạng, bọn tôi… đùa thôi…”

 

“Tôi đã nói không cần, là các người tự tìm chết. Đã vậy thì chết đi!” Tay cô giơ rìu chém xuống. Bọn chúng còn muốn phản kháng, tay đang cầm dao thái, dao gọt hoa quả lập tức bị chém đứt.

 

Giây tiếp theo, một nhát bổ sung, chúng ngã xuống đất, chết không nhắm mắt.

 

Máu văng lên hành lang, những chấm đỏ kỳ dị đầy máu me.

 

Thư Lê xử lý xong ba người, để Thiết Oa giải quyết xác chết, ném từ cửa sổ xuống dưới, kẻo thối rữa trước cửa.

 

Không sợ đồ từ trên cao rơi trúng người, lúc này cả khu chẳng có mấy ai.

 

Tòa nhà cô ở, ngoài cô ra không còn ai khác.

 

Mọi người đều không thích leo cầu thang.

 

Phía biệt thự, thấy có người rơi xuống, họ kêu lên kinh ngạc. Nhìn thi thể bất động trên đất, biết là đã chết.

 

Đợi đến khi họ lại gần xem, thì ra không phải chết do rơi, mà bị chém chết.

 

Người trên tầng thật ác độc.

 

Bốn người chết ba, bọn họ sợ hãi.

 

Nhìn xác chết, họ nhìn nhau, không muốn tốn sức vì mấy cái xác, lấy đồ linh tinh phủ lên rồi quay đi.

 

Họ vừa đi không lâu, một đôi tay từ dướ đống đồ linh tinh, kéo lê thi thể từng chút một một cách khó nhọc…

 

Thư Lê dùng nước giặt đồ lau sạch cửa và cầu thang, rồi bổ một quả dưa hấu, cô một nửa, Thiết Oa một nửa. Hai kẻ vừa tắm xong, trốn trong phòng khách rộng mở, lấy chậu tắm đựng đá, quạt máy thổi.

 

Trong lều mát hơn một chút, Thư Lê tiếp tục đọc tiểu thuyết.

 

Đang đọc, sắp ngủ gật thì như nghe thấy có người ngoài cửa.

 

Lúc cô mở cửa ra nhìn, cửa không có ai.

 

Cô cau mày, kiểm tra cầu thang và thang máy, xác nhận không có ai, quay về ngủ tiếp.

 

Thiết Oa đi theo Thư Lê không rời nửa bước.

 

Lúc đóng cửa, Thư Lê thấy trên cửa thép không gỉ có dấu vết, là có người áp tai vào cửa nghe động tĩnh.

 

Có dấu tay và dấu tai.

 

Khi Thư Lê đang kiểm tra, sau lưng một trận gió ập tới.

 

Thư Lê nhanh nhẹn tránh né, đã về nhà từ trước, Thiết Oa nghe thấy động tĩnh thì thấy Thư Lê đè một người phụ nữ dưới đất, rìu cứu hỏa kề vào cổ đối phương.

 

“Con trai, mày giết con trai tao, con đàn bà xấu xa, tao… tao phải báo thù!” Bà già gầy trơ xương, mắt đỏ ngầu điên cuồng.

 

Thư Lê cau mày: “Con trai bà là ai?”

 

Bà già hai mắt đỏ ngầu: “Con trai và con dâu tao đều bị mày giết, sao mày phải nhiều chuyện?! Con dâu lười biếng, ăn hết đồ tiếp tế của chúng tao, nó muốn chết đói chúng tao.”

 

“Chúng tao đói quá, không có gì ăn nên định ăn thịt nó, có phải ăn thịt mày đâu, sao mày lại đánh chết con trai tao?” Bà già hận thù phẫn nộ.

 

Thư Lê chợt hiểu, hóa ra là gia đình cô đã xen vào việc bao đồng hôm trước.

 

Thì ra còn có một bà mẹ chồng sao?

 

Cũng phải, một người con dâu bên ngoài, sao có thể đối phó nổi hai mẹ con họ.

 

Đã tự tìm đến cửa, tiễn một kẻ cũng là tiễn, hai kẻ cũng là tiễn.

 

Bà già miệng kêu ăn thịt người, sống cũng là một mối họa.

 

Thư Lê dùng sức, lưỡi rìu lướt qua cổ, máu phun ra, làm bẩn quần áo Thư Lê.

 

Thôi, lại phải tắm một lần nữa, may mà nước tích trữ đủ dùng.

 

Nếu không một ngày tắm ba bốn lần, thực sự không lãng phí nổi.

 

Lúc Thư Lê tắm, Thiết Oa ném xác xuống lầu. Thư Lê giặt bộ quần áo bẩn, dùng nước giặt đồ lau sạch cầu thang.

 

Ba phút sau, tầng 12 sáng đèn trong màn đêm.

 

Nhiều người nhìn ánh sáng le lói trong bóng tối, mắt sáng rực lên.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn