Chương 70: Đến Tương Thành
Thư Lê vừa nói xong địa chỉ, trên người Tấn Hiêu vang lên tiếng chuông, là điện thoại vệ tinh.
Anh áy náy nhìn Thư Lê một cái, rồi tránh mặt cô để nghe điện thoại.
Thư Lê không có ý định nghe lén, cô đóng cửa lại. Còn hai ngày nữa, hôm nay và ngày mai nhất định phải rời khỏi Thâm Thành.
Một lúc sau, Tấn Hiêu quay lại: “Bên An Thành cũng không an toàn, hay là cô đến Dương Thành tránh một chút?”
“Tôi đã quyết định rồi, sẽ không thay đổi.”
Thư Lê nói: “Tự tôi sẽ lo cho sự an toàn của mình, anh yên tâm, không ai muốn sống sót ở cái thế giới tận thế này hơn tôi đâu.”
Tấn Hiêu cầm điện thoại vệ tinh, suy nghĩ hai giây, rồi đưa cho cô: “Cô cầm lấy điện thoại này đi, vệ tinh không bị ảnh hưởng bởi mặt đất, nhớ sạc pin đúng giờ, có sạc dự phòng không?”
“Tôi không cần.” Thư Lê từ chối.
Cô cảm thấy đó là củ khoai lang nóng bỏng tay.
Tấn Hiêu nhíu mày: “Cầm lấy đi, tôi biết một mình cô vẫn ổn, nhưng lỡ có chuyện gì thì cô có thể liên lạc với tôi.”
Thư Lê sẽ không mang theo một thứ vướng víu, cô đặt điện thoại vệ tinh xuống đất, đóng cửa lại. Dù Tấn Hiêu có gọi to đến đâu cũng vô dụng.
Tấn Hiêu day day thái dương, anh không trách cô, biết cô đã mất niềm tin vào bất kỳ ai. Dù không biết cô đã trải qua những gì, nhưng Tấn Hiêu hiểu, cô làm vậy cũng chỉ để bảo vệ bản thân.
Đã vậy, anh không miễn cưỡng nữa.
Tấn Hiêu nói vọng qua cửa: “Tôi vừa nhận được tin, phải rời đi ngay. Cô cũng nên sớm về An Thành, đừng chạy lung tung. Sắp tới toàn là lũ lụt, tôi để lại cho cô một chiếc xuồng xung kích và một chiếc du thuyền, cô nhớ cất vào không gian.”
Thư Lê nhíu mày, thấy anh thực sự lấy hai thứ đó ra từ không gian, cô nói: “Tôi có rồi, tôi không cần, anh giữ lại đi.”
Tấn Hiêu cười tươi: “Đồ bảo mệnh, có còn hơn không, thừa cũng không sao. Cô giữ tôi mới yên tâm. Tôi đi đây, cô tự chăm sóc tốt nhé.”
Thư Lê đặt tay lên tay nắm cửa, nghe tiếng bước chân xa dần, cuối cùng vẫn không mở cửa.
Cô biết, nếu lúc này ra ngoài, cô sẽ không thể từ chối lòng tốt của Tấn Hiêu nữa.
Ngay cả người thân thiết nhất cũng có thể phản bội, Thư Lê không muốn lặp lại vết xe đổ.
Kiếp trước chết chưa đủ thảm sao?
Một phút, hai phút, ba phút...
Nghe tiếng máy bay trực thăng ầm ầm, cô biết anh đã đi.
Không gian của người này chắc cũng giống mình, chứa không ít phương tiện di chuyển, nào là xuồng xung kích, du thuyền, còn có cả trực thăng.
Xác định anh đã đi, Thư Lê mới mở cửa nơi trú ẩn, chân đá phải một thứ, là chiếc điện thoại vệ tinh cô đã từ chối, anh vẫn để lại.
Ngoài điện thoại vệ tinh, còn có mười cục sạc dự phòng.
Chẳng lẽ anh không biết có máy phát điện năng lượng mặt trời sao?
Muốn có điện, phát là được thôi.
Bây giờ đang cực hàn, không có nhiều nắng, nhưng sắp hết cực hàn rồi, lũ lụt ập đến, ánh nắng cũng sẽ quay lại.
Nhìn cái thứ đen thùi lùi này, Thư Lê nhíu mày cất vào không gian, cho nó nằm đống bụi.
Rồi nhìn chiếc du thuyền trị giá vài trăm triệu, cả tỷ đồng, Thư Lê đau đầu.
Cô biết tại sao Tấn Hiêu để lại du thuyền mà không phải ca nô: du thuyền có mái che, còn có chỗ nghỉ ngơi hàng ngày, là một loại nhà thuyền nhỏ. Ca nô không có mái che, nhanh thì nhanh, nhưng không thích hợp để sống lâu trên mặt nước.
Xuồng xung kích tiện lợi, nhẹ nhàng, rất thực dụng.
Cả hai đều là công cụ tốt nhất cho việc di chuyển trên mặt nước.
Anh nói cho là cho, chẳng lẽ không biết bây giờ những thứ này đắt và khan hiếm thế nào sao?
Anh chỉ có khoảng không gian rộng bằng hai sân bóng, thì có thể chứa được bao nhiêu thứ?
Không gian của cô là vô hạn, hàng hóa trị giá 1,1 tỷ. Nếu không phải thiếu tiền và thiếu tài nguyên, cô còn muốn tích trữ cả tàu sân bay và tàu ngầm hạt nhân nữa.
Chẳng phải là không có tài nguyên và tiền sao?
Thư Lê phiền não ba giây, cuối cùng vẫn cất hết vào không gian, lần sau gặp mặt sẽ trả lại cho anh.
Ngoài xuồng xung kích, du thuyền, điện thoại vệ tinh, Tấn Hiêu sợ Thư Lê đói, còn để lại năm thùng đồ ăn thức uống, trong đó có cháo bát bảo, cơm tự sôi, lẩu tự sôi, thịt hộp, xúc xích, và cả hoa quả đóng hộp.
Có mặn, có chay, có hoa quả.
Anh quả là rất biết sắp xếp.
Thư Lê thiếu những thứ này sao?
Người ta đã đi rồi, Thư Lê không tiện không nhận, đều cất vào không gian, dành riêng một khu vực có tên “đợi trả lại cho Tấn Hiêu”.
Lần sau cùng với điện thoại vệ tinh, xuồng xung kích, du thuyền sẽ trả lại.
Tấn Hiêu đi rồi, Thư Lê cũng không chần chừ thêm. Cô dọn dẹp nơi trú ẩn, cất vào không gian, rồi dẫn Thiết Oa lên sân đỗ trực thăng trên tầng thượng, lấy trực thăng ra, đổ đầy xăng, có thể bay được khoảng 2 đến 4 tiếng.
Có thể bay ba bốn trăm cây số, Thư Lê tính toán, từ Thâm Thành đến Tương Thành khoảng tám trăm cây số, thế nào cũng phải đổ thêm hai lần xăng, nếu vận tốc hai trăm cây số một giờ thì cũng phải bay bốn tiếng.
Thư Lê biết, tối nay chắc có thể tới Tương Thành.
Cứ thế, đầu tiên họ bay hơn ba trăm cây số, nghỉ một lát ở thành phố Sâm, lại để Thiết Oa cõng bay thêm một giờ nữa, tới chỗ có thể dùng trực thăng, rồi lại lái trực thăng đi tiếp.
Giữa chừng họ ăn trưa, nghỉ ngơi một chút, cuối cùng đổ đầy xăng, lúc sáu giờ chiều, trời tối, họ tới Tương Thành, chọn bãi đỗ trực thăng trên một tòa nhà cao tầng ven sông để hạ cánh.
Cất máy bay vào không gian, một người một ngỗng, được Thiết Oa cõng bay lên vị trí an toàn trên núi.
Nơi này sẽ không bị ngập.
Ven sông chắc chắn sẽ bị ngập.
Theo ký ức kiếp trước, Thư Lê đã tìm được nơi an toàn thành công. Vào ngày cuối cùng, cô đặt nơi trú ẩn tại một khu vực bằng phẳng.
Ở đây chưa xây nhà, thuộc khu thắng cảnh, cũng không bị sạt lở núi, càng không bị lũ bùn đá. Ngoại trừ không có kiến trúc để ngụy trang, thì mọi thứ đều tốt.
Kiếp trước, khi lăn lộn sinh tồn, Thư Lê từng nghĩ, giá như có thể có một chỗ trú thân trên ngọn núi này thì tốt biết mấy.
Kiếp này, Thư Lê đã làm được.
Không gian: [Vị trí nơi trú ẩn đã chọn xong, thành phố đạt yêu cầu. Có muốn đặt nơi trú ẩn không?]
“Có!” Thư Lê khẳng định gật đầu.
Rất nhanh, nơi trú ẩn nhỏ của cô được thả ra từ không gian, một phòng ngủ và một phòng khách, trông không lớn, nhưng đủ ở cho một người một ngỗng.
Không gian: [Vị trí nơi trú ẩn đã xác định. Thời gian đếm ngược: 89 ngày 23 giờ 59 phút 57 giây. Chúc bạn sống vui vẻ trong ngày tận thế!]
Thư Lê: “...”
Nếu không có ngày tận thế, cô sẽ sống vui vẻ hơn.
Sau khi chọn xong nơi trú ẩn, Thư Lê dọn dẹp một chút, rồi nhân đợt cực hàn cuối cùng, cô mang đống trái cây mình muốn ăn ra chất thành đống trong phòng khách. Đợi chúng đông lạnh rồi lại cất vào không gian.
Dưa hấu là không thể thiếu.
Còn có nước đá, đá viên.
Lũ lụt tuy có nước, nhưng thực ra rất nóng, nhiệt độ khoảng 40, 50 độ, không thể nói là cực nhiệt, nhưng cũng là nắng nóng gay gắt. Thư Lê cần chuẩn bị trước vật tư hạ nhiệt, chống nóng.
Thư Lê hỏi không gian: “Cực hàn, nhiệt độ trong nhà và ngoài trời chênh lệch 30 độ. Cực nhiệt có chênh lệch 30 độ không?”
Không gian: [Có.]
Thư Lê mừng rỡ: ngoài trời 40, 50 độ, trong nhà chỉ 10, 20 độ, chênh lệch nhiệt độ này cô thích quá.
Sau đó, Thư Lê ra ngoài mặc áo ba lỗ chống nắng, trong nhà mặc áo len khoác ngoài, một cảnh băng hỏa lưỡng trùng. Sau khi bị cảm mấy lần, cô mới biết mình vui mừng quá sớm.
Không gian chết tiệt này, đã chờ cô ở đây!
Không chỉ Thư Lê, mà ngay cả Thiết Oa cũng rất khó chịu. Ngày nào cũng phải nhổ lông, cứ lưỡng lự giữa việc nhổ và không nhổ, rất đau đầu.
Buổi tối, để chúc mừng chuyển nhà thành công, Thư Lê ăn lẩu. Sau này trời nóng sẽ khó ăn lẩu. Cô ăn một cân thịt cừu cuộn, còn ăn khá nhiều tôm viên.
Thiết Oa ăn tôm viên, sướng rơn.
Còn có món cá hồi yêu thích nhất.
Một lần ba miếng, cảm giác thỏa mãn tràn trề.
Vui đến nỗi Thiết Oa muốn quay vòng nhảy điệu thiên nga.
Về phía Tấn Hiêu, vừa về tới căn cứ, anh lập tức tìm Lục Kha đòi điện thoại vệ tinh để gọi một cuộc. Anh muốn gọi cho chiếc điện thoại vệ tinh của Thư Lê, để báo rằng mình đã đến nơi an toàn, và hỏi cô đã về An Thành an toàn chưa, có ở khu chung cư cũ không. Anh muốn khuyên Thư Lê nên ở chỗ cao một chút cho an toàn.
Ai ngờ gọi ra, đầu dây báo: “Xin lỗi, số điện thoại vệ tinh quý khách vừa gọi hiện không nằm trong vùng phủ sóng.”
Tấn Hiêu: “...”
Chắc cô ấy đã cất vào không gian rồi.
Thế này thì gọi kiểu gì?
