Chương 74: Công Dã Tràng
Tấn Hiêu tìm người phụ trách căn cứ, lấy vật tư từ không gian ra, còn đưa các loại hạt giống, để những người có không gian trồng trọt ở Dương Thành trồng cây nông nghiệp.
Không gian trồng trọt cũng do đá năng lượng mang lại, người kia không có chí hướng lớn, lúc đó trên sân thượng nhìn vườn rau của mình, chỗ chỉ bằng cái mông, chê quá nhỏ. Nghĩ rằng có được mười tám mẫu đất, cũng có thể trồng được kha khá rau. Ai ngờ anh ta thực sự có được một không gian trồng trọt, thực sự có mười mẫu đất, làm anh ta vui mừng khôn xiết, lén giấu chuyện không gian trồng trọt, tích trữ khá nhiều hạt giống, nhưng tiếc là anh ta không có nhiều tiền. Lương hưu chỉ có vậy, hạt giống không đủ, có không gian cũng vô dụng.
Ăn uống thì có, sống sót quá khó.
Cuối cùng dọn dẹp dọn dẹp, kéo cả gia đình già trẻ đầu quân căn cứ, giao nộp không gian trồng trọt, để tránh bị những kẻ biết mình có đồ ăn dòm ngó, gia đình ông đã mất hai người.
Người già không muốn nhìn thấy gia đình lại ra đi vì chuyện không gian trồng trọt.
Dứt khoát giao cho nhà nước, đảm bảo họ không lo cơm ăn áo mặc, sống an toàn là được.
Hơn nữa, bên ngoài lúc thì cực nóng, lúc thì cực lạnh, bây giờ lại đến nước lụt ngập.
Nghe nói còn có cá ăn thịt người, một người rơi xuống, ba năm giây là bị gặm sạch.
Người già nghĩ lại thấy sợ, càng cảm thấy mình giao nộp là đúng.
Nếu không, gia đình già yếu bệnh tật của ông, làm sao giữ được không gian?
Mười mẫu đất đối với một nhà sáu bảy miệng ăn, đủ ăn một năm.
Đối với một căn cứ, thì quá ít.
May là có còn hơn không.
Một tháng là thu hoạch, không bị ảnh hưởng bởi thiên tai tận thế, một năm tính ra cũng được 120 mẫu.
Chỉ cần tâm đủ to, nấu cháo bỏ thêm nước đến nỗi sợ.
Ngày xưa khi thiên tai tận thế ập đến, lãnh đạo lớn nghe theo cảnh báo của Thư Lê, sắp xếp người nhờ nhiều đá năng lượng, đã có được không ít người dị năng, dị năng cũng đủ loại.
Trong đó cũng có không gian trồng trọt, chỉ là không nhiều.
Cả nước nhiều người như vậy, có tích trữ trước cũng được một tháng, hai tháng, một hai năm tích trữ cũng không chịu nổi.
Nhà nước cũng không thể nuôi nổi.
Cho nên, lên kế hoạch lương thực.
Đa số người dị năng tập trung ở Kinh Thị, không gian trồng trọt cũng vậy.
Mỗi tháng không ngừng trồng lương thực, vẫn không đáp ứng được nhu cầu tiêu hao hàng ngày của mấy trăm triệu người, mới có cảnh một ngày một bữa.
Nếu không có không gian trồng trọt, thì lương thực mà lãnh đạo lớn tích trữ, đến cuối năm thảm họa đầu tiên đã gần ăn hết, làm sao còn nuôi sống ba trăm triệu người?
Một năm nay, cũng chết không ít người.
Vượt qua cực lạnh, bây giờ nước lụt vẫn nguy hiểm trùng trùng.
Tấn Hiêu nói chuyện với lãnh đạo căn cứ một lát, không thấy Lục Kha, hỏi mới biết bị Triệu Sa Sa lừa đi, bảo là người ngất xỉu, đưa đến phòng y tế.
Tấn Hiêu mắt lóe lạnh, con đàn bà này biết mình không thèm để ý đến cô ta, bắt đầu chuyển mục tiêu?
Tấn Hiêu khinh bỉ, anh còn có việc, đương nhiên sẽ không phí thời gian với họ.
Tấn Hiêu chào hỏi mọi người, ăn qua loa chút đồ, rời căn cứ đi An Thành.
Lần này, anh chủ yếu muốn tới An Thành, không biết cô ấy ở An Thành thế nào.
Trực thăng ầm ầm bay đi, theo định vị, tới khu nhà mà Thư Lê từng ẩn thân.
Nếu không nhớ nhầm, hẳn là tầng mười hai.
Lúc này, nước đã ngập tới tầng mười, anh từ tầng thượng xuống, tìm tới cửa sổ tầng mười hai đó, gõ cửa, không ai đáp lại.
Tấn Hiêu cau mày: “Chẳng lẽ về biệt thự?”
Lúc này, biệt thự cơ bản bị nhấn chìm, giống như biệt thự trong khu này, tất cả đều chìm trong nước.
Tấn Hiêu thử mở cửa, cạch một tiếng, cửa mở.
Phòng trống trơn, anh sờ khắp các bức tường ở đây, không có cảm giác chạm điện.
Lần trước, lúc anh sờ căn phòng đó, có cảm giác như bị điện giật, sau đó bị cô chĩa súng.
Tấn Hiêu nghi ngờ, nơi trú ẩn đó của cô có thể ngụy trang, nếu cô không muốn người khác thấy, không sờ không cảm nhận được sự tồn tại của nó.
Nơi trú ẩn đúng là thứ tốt.
Khó trách cô tự tin mình có thể sống sót.
Tấn Hiêu tìm quanh phòng một vòng, xác định cô không ở đây.
Lấy xuồng cao tốc ra, anh lái đến khu biệt thự Vịnh Phỉ Thúy, dưới màn đêm, mặt nước lấp lánh, trong những bọt nước anh kéo theo, không ít cá ăn thịt người nhảy đầy lên, dường như ngửi thấy mùi thịt.
Lũ cá ăn thịt người phiền thật.
Tấn Hiêu đến biệt thự số 8, nhìn căn biệt thự chìm dưới nước, biết cô không thể trốn ở đây.
Không còn cách nào, Tấn Hiêu dùng một buổi tối, tìm hết các tòa nhà cao tầng ở vài quận của An Thành còn nhô lên khỏi mặt nước, có thể làm nơi ẩn thân.
Những chỗ khả nghi, cũng sờ một lượt, không chỉ một tay bụi, mà không thu hoạch được gì.
Tấn Hiêu chỉ muốn xác nhận, cô có an toàn hay không, không có ý gì khác.
Rõ ràng, anh bị lừa rồi.
Cô không đến An Thành.
Nằm vật trên sân thượng, Tấn Hiêu nhìn phía đông hửng sáng, nhiệt độ mỗi mười phút tăng một độ, một lúc sau đã lên ba bốn chục.
Tấn Hiêu uống một chút nước, rửa mặt, biết cô không ở An Thành.
Người thận trọng như cô, sao có thể nói địa chỉ thật cho mình?
Nhận ra bị lừa, Tấn Hiêu vừa tức vừa mệt lại không nhịn được cười tự giễu: thật uổng công anh lo lắng cho cô, Thư Lê nhỏ mà lại lừa người, làm anh đau lòng quá.
Tấn Hiêu lái trực thăng về Dương Thành, anh biết, Thư Lê cũng sẽ không ở Thâm Thành, vì gần biển, người đi lên cao, nước chảy chỗ thấp.
Cô hẳn là đi về phía bắc.
Chỉ cần ra khỏi tỉnh Quảng, trong mắt họ là phương bắc.
Cô sẽ đi đâu?
Tương Thành, Vũ Thành, hay Thục Thành, hoặc Lạc Thành, hay nơi khác?
Tấn Hiêu biết, cô sẽ không đi Kinh Thị.
Cô sợ mình.
Nhận ra điều này, lòng Tấn Hiêu nghẹn lại.
Tấn Hiêu về căn cứ Dương Thành, Lục Kha đã dậy ăn sáng, thấy vẻ mặt anh mệt mỏi, nói: “Sao, không tìm được người? Cậu... xin phép chia buồn.”
“Triệu Sa Sa nói với cậu?” Tấn Hiêu trầm giọng.
Lục Kha ngượng ngùng xoa mũi: “Nghe nói họ là chị em họ, tôi rất tò mò, mấy năm trước cậu vẫn ở nước ngoài, lại là người Kinh Thị, sao lại quen một người sống ở An Thành từ nhỏ?”
Tấn Hiêu ghét bỏ đập tay cậu ta ra khỏi vai mình, lạnh lùng nói: “Tránh xa Triệu Sa Sa ra một chút, cô ta chẳng phải người tốt lành gì, nếu không phải cô ta lừa tôi, tôi cũng không rơi xuống kết cục hôm nay.”
Còn chuyện Thư Lê còn sống, Tấn Hiêu không định làm rõ.
Hai cha con nhà họ Triệu chẳng phải loại đèn cạn dầu, không thể để họ như đỉa hút máu cô được.
Anh nghĩ, Thư Lê không muốn đến căn cứ cũng là để tránh người nhà họ Triệu!
Sao anh có thể gây thêm phiền phức cho cô.
Lục Kha biện bạch: “Tối qua Triệu Sa Sa nói với tôi, lúc đó cô ta không biết gì, là bố mẹ cô ta sắp xếp, lúc tỉnh dậy thì đã ở căn cứ.”
“Nói ra thì, chuyện này cũng trách không được cô ta, cậu nói có đúng không?” Lục Kha nghĩ đến Triệu Sa Sa khóc thảm thương, thấy xót.
Tấn Hiêu liếc cậu ta với ánh mắt “cậu hết cứu rồi” đầy ghét bỏ.
“Lục Kha, người phụ nữ này ích kỷ, cậu nên suy nghĩ cho kỹ, đừng để bị người ta coi là thằng ngốc mà không biết, cô ta chẳng phải loại đèn cạn dầu.” Tấn Hiêu nói hết lời, còn lại tự cậu ta liệu.
Nếu một người muốn đánh một người muốn chịu, là chuyện của họ.
Còn Triệu Sa Sa, tốt nhất là cả đời đừng ra khỏi căn cứ.
Nếu cô ta ra ngoài, đừng trách anh không cho cô ta đường sống.
Lúc rời đi, Tấn Hiêu nói: “Cái mạng nhỏ của Triệu Sa Sa này tôi để mắt đấy, cậu tự liệu.”
Lục Kha: “...”
Ai bảo anh em như tay chân, đàn bà như quần áo.
Lục Kha cậu ta và Triệu Sa Sa căn bản không có gì, có chăng cũng là cậu ta bị Triệu Sa Sa lừa mất năm gói bánh quy nén chẳng thích ăn, ba gói mì ăn liền không ưa thôi, vật tư của cậu ta cũng không nhiều.
Triệu Sa Sa cũng không đẹp đến nỗi khiến người ta căm phẫn, để cậu ta sẵn lòng vì cô ta mà vét sạch túi.
Huống hồ, cô ta một kẻ què, nhà họ Lục cũng không đồng ý cậu ta lấy một người tàn tật.
Thôi thôi, mấy gói bánh quy nén và mì ăn liền đó, coi như tiền thưởng cho màn giả vờ ngất xỉu và tâng bốc cậu ta lợi hại của cô ta.
Lục Kha không ngốc, không nhận ra cô ta giả vờ sao?
Cậu ta là người có phong thái lịch thiệp như vậy, không tiện vạch mặt người khác trước mặt, tránh gây lúng túng.
Thực ra trong lòng cậu ta hiểu rõ, coi như thú vui giải trí trong ngày tận thế vô vị, nhìn Triệu Sa Sa vắt óc tìm cách lừa mình, cũng khá vui.
Tấn Hiêu đã nói rõ ràng như vậy, cậu còn không biết điều, cậu còn là người sao?
Triệu Sa Sa trông đợi mãi, chờ thằng ngốc vào bẫy, ai ngờ đợi được một tin, người ta đã đi mất, chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái, như thể sự quan tâm hôm qua là ảo giác của cô ta.
Thất bại trong việc câu trai, Triệu Sa Sa tức giận ăn một cái bánh quy nén.
Chỗ còn lại cô ta giấu không để Triệu Văn Lượng phát hiện, cô cũng đói mà, cô cũng muốn ăn thêm nhiều!
