Chương 22: Siêu thị dưới nước mua sắm 0 đồng 2
Cái kho mà Hạ Tiểu Mãn ở khá rộng, cửa kho là loại cửa đôi, có thể cho bốn người ra vào cùng lúc.
Lúc này, Hạ Tiểu Mãn đang nấp phía trên khe giữa hai cánh cửa.
Đợi khoảng năm phút, hai cánh cửa trái phải đồng loạt bị đạp tung, tiếp đó một người bơi vào giữa, không nói lời nào liền nhắm vào Hạ Tiểu Mãn bắn một phát.
Hạ Tiểu Mãn đã sớm đoán trước bọn chúng sẽ làm vậy, ngay lúc cửa bị đạp ra, cô lấy từ trong không gian ra một đống vật nặng và kệ hàng.
Tên cầm súng bắn cá bơi vào xoay người định bắn, thì trước mắt toàn là kệ hàng đủ loại. Mũi tên bắn ra bị kệ hàng chặn lại ngay.
Đợi đến khi bọn chúng kịp phản ứng muốn chạy, thì kệ hàng đã chặn mất đường lui, giam hãm chúng hoàn toàn tại chỗ.
Hạ Tiểu Mãn bật đèn pha, rọi qua khe hở giữa các kệ hàng, tìm được vị trí của ba tên đó, rồi lấy ra một cây gậy dài, buộc một con dao găm vào đầu gậy, thọc vào người bọn chúng qua khe hở.
Xác nhận bọn chúng chết không thể chết hơn nữa, Hạ Tiểu Mãn mới thu dọn kệ hàng lại, tìm chiến lợi phẩm.
Đồ lặn của mấy tên này đều không hỏng, tuy là đồ second-hand nhưng cũng đáng tiền. Đặc biệt là khẩu súng bắn cá kia, vũ khí tấn công dưới nước tốt, không thể lãng phí được.
Ngoài ra, cô còn thu được một tấm lưới đánh cá. Chính là cái lưới mấy tên đó dùng để vớt vật tư, không to lắm, nhưng đựng vật tư thì đủ.
Hạ Tiểu Mãn lại tìm quanh siêu thị một hồi, không thấy tên cạy khóa lúc nãy, nhưng tìm được khu bán thuốc, thu về một mớ thuốc.
Các vật tư khác thì hoặc là bị ngâm nước quá lâu, không dùng được. Hoặc là đồ ngày thường ít dùng đến, như nồi niêu xoong chảo, trong không gian có vài bộ dự phòng là đủ, không cần nhặt nhiều.
Lượn một vòng, chẳng thấy thứ gì dùng được, Hạ Tiểu Mãn liền rời đi.
Trên đường gặp vài tốp người, nhưng có lẽ thấy trên tay cô chẳng cầm thứ gì, nên họ chẳng thèm để ý.
Trồi lên mặt nước, Hạ Tiểu Mãn phát hiện tình hình trên mặt nước đã thay đổi.
Những người ngồi trên xuồng máy mặt mày nặng nề nhìn chằm chằm xuống nước, còn những người vốn dĩ kiêng dè xuồng máy ở gần đó thì lần lượt tiến lại gần xuồng máy.
Đám người ngồi thuyền kayak cũng có xu hướng bị bao vây.
Còn chiếc thuyền cao su đánh cá kia, không biết từ lúc nào đã đổi chủ, trên mặt nước trôi lềnh bềnh mấy xác chết, làn nước đục ngầu nhuốm một tầng màu đỏ.
Ôn Kiếm Phong, người đã nói là sẽ cố gắng ở gần đám đông, giờ lại tách xa ra, một mình trên một vùng nước, ngồi trên thuyền kayak điềm tĩnh như một người câu cá, quan sát tất cả.
Hạ Tiểu Mãn xác định vị trí của Ôn Kiếm Phong, lại lặn xuống nước, bơi về phía anh ta.
Ùm —
Khi nổi lên mặt nước, thứ đập vào mắt là con dao của Ôn Kiếm Phong.
Hạ Tiểu Mãn nhìn con dao trước mặt, còn chưa kịp phản ứng, thì dao đã được rút về.
“Tiểu Mãn?! Xin lỗi, tôi tưởng có người tập kích. Xin lỗi nhé, xin lỗi nhé.” Ôn Kiếm Phong mặt đầy áy náy, đưa tay kéo Hạ Tiểu Mãn lên.
Hạ Tiểu Mãn cởi đồ lặn ra, hỏi: “Anh Ôn, anh bảo ở trong đám đông an toàn hơn cơ mà? Sao lại ra riêng thế?”
Ôn Kiếm Phong giúp cô cất đồ lặn, vừa chèo mái chèo vừa nói: “Lúc em xuống nước, đám người ngồi thuyền kayak với đám xuồng máy cãi nhau rồi.”
“Bảo là đám xuồng máy quá hống hách, cho người canh ở cửa siêu thị không cho ai vào. Đám xuồng máy cậy có súng bắn cá, thái độ ngang ngược, hai bên cãi nhau dữ lắm.”
“Sau đó không hiểu sao, hình như bên thuyền kayak mất tích hai người, họ một mực khẳng định là do đám xuồng máy làm, suýt thì đánh nhau.”
“Kết quả không bao lâu sau, người của bên xuồng máy cũng không quay lại. Đám xuồng máy đoán là bên thuyền kayak giở trò sau lưng, thế là hai bên động tay động chân.”
Hạ Tiểu Mãn: “…”
Nếu không đoán nhầm, hai tên lúc đầu lẽo đẽo theo cô là người của bên thuyền kayak, còn bốn tên cô giết sau đó là người của bên xuồng máy.
“Thế sau đó thì sao? Sao lại không đánh nữa?” Hạ Tiểu Mãn hỏi.
Ôn Kiếm Phong chỉ chiếc thuyền cao su đánh cá: “Có người muốn ngư ông đắc lợi, không ngờ lại có chim săn sau lưng.”
Đám người trên thuyền cao su định nhân lúc đám xuồng máy đánh nhau với người khác để cướp xuồng máy, không ngờ bị phản sát, để kẻ khác nhặt hời.
Những người khác chắc nghĩ rằng cả hai bên xuồng máy và thuyền kayak đều tổn thất nhân lực, thấy có cơ hội cướp thuyền kayak hoặc xuồng máy, nên mới từ từ áp sát, chuẩn bị vây công.
Hai bên đó lúc này mới nhận ra nếu họ đánh nhau, cuối cùng lợi sẽ rơi vào tay đám người đứng xem, nên đành ngừng chiến, tạm dừng đánh nhau.
“Dưới nước em có gặp chuyện gì không? Có bị thương không?” Ôn Kiếm Phong hỏi.
Hạ Tiểu Mãn lắc đầu: “Không ạ, em giấu được một ít vật tư.”
Cô chỉ về một chỗ tương đối ít người ở gần đó: “Ở chỗ kia. Giờ chúng ta lén qua lấy, lấy xong là chạy.”
Ôn Kiếm Phong ngạc nhiên: “Tôi còn tưởng em chẳng tìm được gì cơ.”
Nhiều người xuống mò như vậy, trong đó không ít kẻ mang ác ý. Hạ Tiểu Mãn một thân một mình, có thể an toàn trở về anh đã rất bất ngờ, không ngờ còn giấu được một đống vật tư.
Lén chèo thuyền đến chỗ đã định, Hạ Tiểu Mãn lấy ra bốn sợi dây leo núi có móc khóa đưa cho Ôn Kiếm Phong, rồi nhảy xuống nước, kéo tấm lưới đầy vật tư lên và móc vào dây.
Lại nổi lên mặt nước, Hạ Tiểu Mãn bảo Ôn Kiếm Phong thử kéo vật tư lên.
Ôn Kiếm Phong kéo một cái, suýt rơi khỏi thuyền kayak: “Em vớt bao nhiêu vật tư thế này! Nặng vãi.”
Hạ Tiểu Mãn nhíu mày: “Hơi nhiều thật. Mở cái thuyền kayak dự phòng và đệm hơi ra đi! Thêm mấy thứ này chắc chở được.”
Ôn Kiếm Phong liếc nhìn đám đông không xa: “Không được, làm thế lộ liễu quá.”
Hạ Tiểu Mãn suy nghĩ một lát, lặn xuống nước, một lát sau, cô lôi từ dưới nước lên một khẩu súng bắn cá.
“Nếu có ai đến cướp vật tư, thì dùng cái này.”
Ôn Kiếm Phong trợn tròn mắt: “Em, em lấy cái này ở đâu ra thế?”
“Anh đừng hỏi, xài được là được.” Hạ Tiểu Mãn trèo lên thuyền kayak, từ trong túi lôi ra mấy cái đệm hơi và một cái thuyền kayak gấp gọn.
Đám đông ở xa, có người thấy Hạ Tiểu Mãn và Ôn Kiếm Phong xếp chồng và cố định các đệm hơi thành một tấm phao, rồi lại dựng thêm một cái thuyền kayak, buộc tấm phao vào giữa hai thuyền.
Mấy kẻ nhanh trí lập tức đoán ra Hạ Tiểu Mãn và Ôn Kiếm Phong đã kiếm được vật tư, nếu không thì sao phải làm lớn chuyện như vậy?
Bên kia, Hạ Tiểu Mãn lại một lần nữa lặn xuống nước.
Lưới đánh cá nhồi quá đầy, Ôn Kiếm Phong kéo không lên, cô đành phải bớt một phần đồ trong lưới, kéo vật tư lên làm nhiều đợt.
Những người không xa thấy từng đống vật tư, liền nảy lòng tham.
Ôn Kiếm Phong nhìn những kẻ đang dần áp sát, không hề quát tháo đuổi họ, vẫn chuyên tâm kéo vật tư.
Ngay khi chiếc bè gỗ dẫn đầu cách anh khoảng năm mét, Ôn Kiếm Phong đột nhiên buông dây, rút con dao nhỏ bên hông, ném thẳng về phía người trên bè…
