Chương 61: Hại người không lợi mình
Sáng sớm, khu chung cư yên tĩnh bỗng vang lên tiếng ầm ầm.
Căn 1704 hé cửa nhìn ra, thấy cô gái tầng 15 đang cầm rìu đập cửa căn 1702.
Nhìn cái vẻ hùng hổ đập cửa ấy, cứ như muốn xé xác người trong nhà ra vậy.
Ầm một tiếng lớn, cửa bị đập vỡ. Hạ Tiểu Mãn xách rìu nghênh ngang bước vào.
Năm người nhà họ Mã đã tập trung đầy đủ vũ trang ở phòng khách, kẻ cầm gậy gỗ, người cầm dao thái.
Mã lão đầu mặt căng cứng, cầm dao trái cây chỉ vào Hạ Tiểu Mãn: “Mày, mày sáng sớm đã xông vào nhà người ta định làm gì?”
Hạ Tiểu Mãn cười lạnh: “Làm gì? Mày nói tao muốn làm gì?”
“Cả nhà mày đúng là ghê tởm! Đánh không lại tao, chửi không lại tao, thì lén lút chạy lên tầng 15 tạt phân tướng, ai dạy mày cái trò ghê tởm này? Hay là cái trò này của nhà mày truyền từ đời nào sang?”
Mã lão đầu mặt cứng đờ, nói một cách gượng gạo: “Cái, cái gì mà tạt phân, tao không hiểu mày nói gì.”
“Mày không hiểu cũng chẳng sao, cháu mày hiểu là được.” Hạ Tiểu Mãn xoay cổ tay, mắt ghim chặt vào Tiểu Mã.
Tiểu Mã hoảng sợ trợn mắt, liên quan gì đến nó? Sao lần nào cũng đánh nó?
“Đừng qua đây, tôi, tôi không tạt phân, tối qua tôi ngủ sớm lắm!” Tiểu Mã sợ đến mức run cầm cập, theo phản xạ trốn sau lưng bố mẹ.
Mã lão thái thấy nó sắp động thủ, lao một bước ra ban công, định kêu cứu với mấy anh lính ở dưới lầu. Chưa kịp mở miệng, mái tóc bạc thưa đã bị Hạ Tiểu Mãn túm lấy, giật mạnh về phía sau, rồi móc ra một sợi dây rút trắng, trói chặt tay bà già lại và quăng sang một bên.
Động tác của cô quá nhanh, người nhà họ Mã còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy bà lão nằm dưới đất ôi ơi vùng dậy.
Thấy vợ già bị đánh, Mã lão đầu giơ dao trái cây lao vào Hạ Tiểu Mãn: “Đồ súc sinh! Tao liều với mày!”
Mã lão đầu tự nghĩ mình chạy rất nhanh, nhưng trong mắt Hạ Tiểu Mãn thì tốc độ đó chẳng khác gì đi dạo, toàn thân đầy sơ hở, chưa đầy một phút, bên cạnh Mã lão thái đã có thêm một ông già.
Ba người còn lại cùng xông lên, chưa đầy năm phút, tất cả đều bị Hạ Tiểu Mãn trói chặt tay.
Hạ Tiểu Mãn lôi đám người này xuống tầng 15, đạp từng đứa một vào đống phân: “Dọn sạch chỗ này cho tao, bao giờ sạch thì tao mới thả. Nếu không sạch, thì cứ ở đây mà chết luôn đi!”
Mã lão thái xui xẻo, mặt úp xuống đất, miệng mũi toàn phân, buồn nôn đến nỗi nôn khan liên tục, chẳng nghe thấy Hạ Tiểu Mãn nói gì.
Mã lão đầu thì nghe rõ, nhưng vẫn một mực khăng khăng đống phân này không phải do họ làm.
Hạ Tiểu Mãn lười nghe chúng nó chối, giẫm lên lưng Tiểu Mã bước ra hành lang, định về nhà khiêng cái ghế ra ngồi canh chúng nó.
Tiểu Mã thấy cô sắp đi, nhịn buồn nôn lên tiếng: “Này, bắt tụi tôi dọn sạch chỗ này cũng được, nhưng cởi dây ra được không? Không thì dọn kiểu gì?”
Hạ Tiểu Mãn quay lại cười: “Dọn kiểu gì là việc của chúng mày, liên quan gì đến tao. Mày có thể liếm sạch đống phân này, tao thấy bà mày cũng thích ăn đấy, khóe miệng còn dính phân kìa.”
Lời vừa dứt, tiếng nôn của Mã lão thái càng dồn dập hơn.
Mặt Tiểu Mã lúc xanh lúc trắng, trong lòng vừa tuyệt vọng vừa bất lực, đồng thời cũng dâng lên một nỗi oán hận.
“Bà ơi, đừng nôn nữa, bà nôn ra lát nữa lại phải dọn đấy!”
Mã phụ nghe vậy, đạp nó một cước: “Mày nói chuyện với bà mày kiểu gì đấy, vô trên vô dưới!”
Hắn liếc mắt, thấy Hạ Tiểu Mãn vào nhà, hạ giọng: “Dậy mau, nhân lúc con yêu tinh đó không có ở đây, chúng ta mau xuống dưới tìm người cầu cứu.”
Tiểu Mã ngẩn ra: “Bố, bố muốn trốn?”
“Trốn cái gì mà trốn, tao đi cầu cứu đấy, chẳng lẽ mày định dọn phân cho con nhỏ chết tiệt đó thật à?”
Tiểu Mã im lặng một lát: “Bố muốn trốn thì trốn, con không trốn.”
Con nhỏ chết tiệt tầng 15 chỉ nhằm vào mỗi nó mà đánh, người khác trốn có thể không sao, nó mà trốn, thế nào cũng bị đánh bán thân bất toại.
Mã phụ thấy nó thật sự không nhúc nhích, hận rèn sắt không thành thép: “Mày đúng là đồ vô dụng ngu ngốc, đẻ mày còn hơn đẻ miếng xá xíu! Đánh không lại đàn bà thì thôi, đến cái dũng khí đi cầu cứu người khác cũng không có, tao chưa thấy thằng ngu nào như mày!”
Tiểu Mã bị mắng đến nỗi nổi máu, nghển cổ nói: “Ừ, con ngu! Nhưng dù ngu thì con cũng biết tránh họa. Còn bố mẹ? Rõ ràng đánh không lại tầng 15, lại cứ đi chọc vào họ! Bố dám nói đống phân này không phải do bố mẹ làm không?”
“Con bị liên lụy vì bố mẹ mà bị đánh, còn phải dọn mấy thứ ghê tởm này, con còn chưa nói gì, bố dựa vào đâu mà mắng con?”
Thấy con trai và cháu trai cãi nhau, Mã lão đầu vội can: “Đừng cãi nữa, bây giờ không phải lúc cãi nhau, giải quyết vấn đề trước đã.”
“Ông già nói đúng, giải quyết vấn đề trước. Xin hỏi mọi người định giải quyết vấn đề thế nào?”
Giọng Hạ Tiểu Mãn vang lên sau lưng họ, Mã lão đầu máy móc quay cổ: “Mày, mày sao lại quay lại?”
Hạ Tiểu Mãn đặt cái ghế vừa khiêng xuống, ngồi lên thong thả nói: “Đương nhiên là quay lại xem chó cắn nhau chứ sao.”
“Sao, còn chưa dọn? Hay muốn tao ấn từng đứa một liếm sạch đống phân này?”
Tiểu Mã không nói tiếng nào, lặng lẽ cởi áo ra, dùng áo lau phân dưới đất.
Những người khác giận mà không dám nói, cũng bắt chước Tiểu Mã dùng áo lau phân.
Đợi đến khi quần áo trên người họ dính đầy phân bẩn thỉu, Hạ Tiểu Mãn mới hảo tâm ném cho họ vài miếng giẻ rách để tiếp tục lau.
Ôn Kiếm Phong và mọi người về đến nơi, thấy năm người hôi thối đang quỳ lau sàn, còn Hạ Tiểu Mãn thì như bà địa chủ ngồi trên ghế chơi dao găm.
Tiêu Triết Vũ nhìn rõ mặt năm người dưới đất, lập tức nói: “Tôi biết ngay là mấy người tạt phân mà!”
“Lên xuống chỉ có một cầu thang, mấy người làm bẩn chỗ này, đi lên đi xuống không thấy ghê à?”
“Nếu họ có ý thức đó thì đã không làm cái trò hại người không lợi mình này rồi.” Hạ Tiểu Mãn nói: “Anh lên 1702, tìm nước nhà họ, dùng nước lau thêm vài lần nữa, chắc hết mùi.”
“Không được!” Mã lão thái the thé: “Nước đó là đồ đổi bằng vật tư, không được dùng để lau nhà!”
Hạ Tiểu Mãn vẫy tay với Tiêu Triết Vũ: “Kệ bà ấy.”
Tiêu Triết Vũ dạ một tiếng, ba bước chạy lên tầng 17, mang hết nước nhà họ Mã tích trữ xuống.
Hạ Tiểu Mãn, trước mặt Mã lão thái, đổ hết nước lên cửa và sàn, xối sạch chỗ dơ còn sót lại.
Mã lão thái đau lòng khóc rưng rức, như thể Hạ Tiểu Mãn đổ không phải nước, mà là rượu quý của bà ta.
Mã lão đầu và Tiểu Mã đã tê rồi, nhân lúc dưới đất có nước sạch, vội lau sàn cho sạch.
Kiểm tra sàn và cửa không còn dơ bẩn gì, Hạ Tiểu Mãn mới cho nhà họ Mã đi.
