Chương 67: Mua xe ô tô
Lưỡi dao lạnh ngắt kề sát cổ, tên đàn ông sợ hãi, vội vàng bảo đồng bọn lùi lại.
Tiếng kêu thảm thiết của hắn thu hút mấy người bán nước gần đó.
Nhìn đám đông đang tiến lại gần, Chu Thu Dương như nghẹt thở. Anh không ngờ Hạ Tiểu Mãn lại bắt con tin giữa đường, còn tưởng cô sẽ một chọi mười đánh hội đồng.
Hạ Tiểu Mãn không ngu vậy. Mười mấy thằng đàn ông lực lưỡng, dù cô có chút võ nghệ cũng không đánh lại nổi, trừ phi dùng lựu đạn cháy.
Nhưng giữa đường phố thế này, dùng lựu đạn cháy kiểu gì? Ném lựu đạn cháy ra, y như rằng lĩnh án mười mấy năm lao động cải tạo.
Bắt con tin vẫn ổn hơn. Gặp lính canh thì đại loại cãi cùn qua loa là xong. Hạ Tiểu Mãn giật tóc tên đàn ông: “Bảo đồng bọn mày cút hết đi!”
“Chu Thu Dương, anh đẩy xe đi, chất nốt chỗ nước của chúng ta lên.”
Chu Thu Dương dạ một tiếng, đẩy xe đạp bám sát Hạ Tiểu Mãn. Hai người một trước một sau, từ từ di chuyển về hướng khu chung cư.
Hạ Tiểu Mãn thấy trong đám đông có kẻ lén chạy đi, có thể là đi tìm lính canh hoặc báo tin cho đồng bọn khác, nhưng cô mặc kệ. Chỉ cần cô còn con tin trong tay, cô sẽ đảm bảo an toàn cho mình.
Vài phút sau, kẻ lén chạy đi dẫn theo một nhóm người đến, dẫn đầu chính là tên đàn ông bán gà con hồi sáng.
Hắn thấy Hạ Tiểu Mãn thì hơi ngỡ ngàng, có vẻ không ngờ kẻ gây chuyện lại là cô.
“Có chuyện gì thế?” Hắn hỏi.
Hạ Tiểu Mãn chưa kịp mở miệng, tên con tin trong tay cô đã kích động la lên: “Anh Minh ơi! Cứu em! Con đàn bà điên này muốn giết em!”
Hạ Tiểu Mãn suýt bị hắn làm thủng màng nhĩ, lạnh lùng nói: “Câm mồm, còn lải nhải nữa tao xử mày bây giờ!”
Tên con tin im bặt, cô nhìn về phía người đối diện: “Người của anh cướp xe và nước của tôi, còn đánh bị thương đồng bọn tôi. Tôi tìm chúng nó đòi lại xe và nước, chúng nó không chịu, nên tôi đành dùng vũ lực giải quyết.”
Quý Minh nhìn quanh: “Cô ấy nói thật à?”
“Không phải đâu anh Minh, là họ phá luật trước, bán nước trên địa bàn của tụi em.”
Chu Thu Dương kích động phản bác: “Chúng tôi không bán nước, chỉ đẩy xe chở nước đi ngang qua con phố này để về chung cư, tình cờ gặp một bà lão quấy rầy thôi. Các anh chẳng hỏi một câu, xông lên cướp xe cướp nước, không cho chúng tôi cơ hội giải thích.”
Quý Minh nhíu mày hỏi người xung quanh: “Có đúng vậy không?”
Đám đông ấp úng: “Xe họ chở đầy nước, ai biết họ nói thật hay không.”
Mặt Quý Minh tối sầm: “Vậy là các cậu chỉ thấy người ta đẩy một xe nước đi ngang qua, hỏi cũng chẳng hỏi một câu đã động tay cướp à? Khác gì bọn cướp!”
Đám người này có vẻ hơi sợ Quý Minh, thấy mặt hắn đen thui, đứa nào đứa nấy không dám hé răng.
Hạ Tiểu Mãn lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Anh muốn dạy dỗ chúng nó thì về nhà đóng cửa dạy. Bây giờ làm ơn tránh đường, đừng cản!”
Quý Minh liếc con tin trong tay cô: “Chuyện này đúng là bọn tôi sai. Xe và nước cô có thể lấy về, tôi bù thêm bốn con gà con cho cô, cô thả đồng bọn tôi ra được không?”
Hạ Tiểu Mãn nhướn mày: “Tôi dựa vào đâu mà tin anh?”
“Tôi không cần lừa cô. Kéo dài thêm nữa không có lợi cho cả hai bên. Cô cũng không muốn bị lính canh thấy cô làm bị thương người, giải quyết nhanh chẳng tốt sao?”
Hạ Tiểu Mãn nhún vai: “Tôi cũng muốn giải quyết nhanh, nhưng nhân phẩm của các anh… tôi thực sự không thể tin nổi.”
Cả hai đều không chịu lùi bước, giằng co một hồi lâu, Quý Minh đành chịu thua: “Tôi bảo mọi người rời hết, chỉ để lại một mình tôi, được không?”
“Được.” Hạ Tiểu Mãn đồng ý ngay. Chỉ còn một người, dù cô có đánh không lại cũng có thể chạy thoát.
Quý Minh vẫy tay với đám đông, bảo họ đi trước. Khi mọi người tản hết, chỉ còn lại một mình Quý Minh, Hạ Tiểu Mãn bảo Chu Thu Dương đi lấy bốn con gà con đã hứa, rồi mới đạp một cước đẩy con tin về phía Quý Minh.
Chu Thu Dương đẩy xe đầy nước đi sát bên Hạ Tiểu Mãn, mắt đầy ngưỡng mộ.
Hạ Tiểu Mãn có một thứ dũng khí dám liều, đó là thứ anh không có. Rõ ràng anh hơn Hạ Tiểu Mãn hai tuổi, nhưng khí thế lại chẳng bằng một góc cô, thiếu chính là cái dũng khí dám liều đó.
Về đến chung cư, Chu Thu Dương mới thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu Mãn, mấy con gà con này cho cô.”
Anh mượn xe của Hạ Tiểu Mãn với Tô Nhiên đi chở nước, nước chẳng chở được, xe còn làm mất. Dù cuối cùng nước và xe đều lấy lại được, nhưng đó là công của Hạ Tiểu Mãn, anh thực sự không mặt mũi nào nhận bốn con gà con này.
Hạ Tiểu Mãn không khách sáo, thả bốn con gà con này vào nuôi chung với mười hai con kia.
Tối đến, Ôn Kiếm Phong tan làm về, biết chuyện Chu Thu Dương và Tô Nhiên làm mất xe, liền cho hai người một trận tập luyện ra trò, bắt ép Chu Thu Dương và Tô Nhiên tối nào ăn cơm xong cũng phải đến nhà anh ta tập luyện đặc biệt.
Hai thằng đàn ông làm mất xe, còn phải để một cô gái đi đòi lại, nói ra mất mặt chết.
Bên kia, Hạ Tiểu Mãn an trí xong đám gà con, ăn tạm chút gì đó lót dạ, đeo ba lô lén lút ra ngoài.
…
Tại điểm giao dịch, Trần Quảng Lợi đã chờ cả buổi, thấy Hạ Tiểu Mãn đạp xe đạp tới, vẫy tay với cô: “Bên này! Sao giờ mới tới, tôi còn tưởng cô không mua nữa.”
“Có chút việc bận. Chủ xe đâu?”
Một cái xe tải thì sao đủ, ít nhất cũng phải chuẩn bị hai chiếc, để nếu hỏng xe còn có xe dự phòng.
“Chờ chút, tôi dẫn cô đi ngay.” Trần Quảng Lợi dặn dò đồng nghiệp vài câu, cất thẻ nhân viên, dẫn Hạ Tiểu Mãn đi vào một con hẻm.
Con hẻm càng lúc càng sâu, Hạ Tiểu Mãn không động thanh sắc đưa tay ra sau thắt lưng.
Đột nhiên, Trần Quảng Lợi dừng lại, gõ cửa một cánh cửa sắt bên cạnh. Một lát sau, cửa mở, bên trong bước ra một người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa.
Người đàn ông đánh giá Hạ Tiểu Mãn: “Cô muốn mua xe?”
Hạ Tiểu Mãn gật đầu: “Giá cả dễ thương lượng, nhưng chất lượng xe nhất định phải tốt.”
Người đàn ông tóc đuôi ngựa không hỏi nhiều, dập điếu thuốc trên tay, nói: “Đi theo tôi.”
Theo hắn vào trong cửa sắt, bên trong là một cái sân rộng, đầy ắp các loại xe. Xe con, SUV, xe việt dã, xe tải nhỏ, xe thương mại… đủ cả.
Hạ Tiểu Mãn liếc mắt đã trúng một chiếc SUV màu đen: “Xe này bán thế nào?”
Người đàn ông tóc đuôi ngựa dựa vào tường, châm một điếu thuốc: “Thuốc lá, rượu, lương thực, xăng. Cô trả được bao nhiêu?”
