Chương 9: Cạy cửa trộm nhà
“Mẹ nó, mày dám cạy cửa nhà tao! Dám ăn cắp đồ của tao, bà đây cho mày chết!”
“Ăn cắp nữa đi! Sao không ăn nữa? Lúc nãy không phải gan to lắm sao? Còn bảo muốn giết bọn tao, sao không giết nữa? Không đủ can đảm à?”
Giọng nói sang sảng của Tôn Tình xuyên qua cánh cửa truyền vào tai Hạ Tiểu Mãn, kèm theo tiếng la hét xa lạ.
Hạ Tiểu Mãn thu đống đồ nặng chắn cửa vào không gian, nheo mắt nhìn qua lỗ mèo.
Năm người bị trói chặt, quỳ gục ở góc hành lang. Tôn Tình một tay cầm đèn pin, một tay cầm gậy đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại vụt một gậy vào một tên.
Hạ Tiểu Mãn mở cửa, hỏi: “Tôn Tình, có chuyện gì thế?”
Tôn Tình nghiêng đầu nhìn sang: “Đánh thức cậu à?”
“Mấy tên này lẻn vào nhà tôi ăn cắp, bị Hiểu Khiết quật ngã hết rồi. Tôi đang dạy bảo bọn chúng đừng có tiện tay ăn cắp.”
Đóng cửa lại, lại gần nhìn một cái, năm tên trộm đều là cư dân tầng sáu, mặt mũi bầm dập, cúi đầu không nói.
Hạ Tiểu Mãn liếc qua, hỏi: “Hiểu Khiết đâu?”
Tôn Tình chỉ về phía sau: “Ở trong nhà giúp Chu Thu Dương băng bó vết thương.”
Năm tên trộm này vốn định trộm nhà Hạ Tiểu Mãn.
Hạ Tiểu Mãn ở một mình, tương đối dễ ra tay. Nhưng chúng không ngờ ổ khóa nhà cô khó cạy đến vậy.
Cuối cùng cũng cạy được khóa, cửa lại như bị vật gì chặn, đẩy không vào.
Đành phải chọn phương án thứ hai, chúng chuyển sang trộm nhà Tôn Tình.
Ổ khóa nhà Tôn Tình đã bị phá một lần, cạy vài cái là mở.
Nhưng chúng không ngờ Tôn Tình và Diệp Hiểu Khiết để một cái ly thủy tinh sau cửa. Cửa vừa đẩy, ly rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Tôn Tình và Diệp Hiểu Khiết lập tức bừng tỉnh, hai người phối hợp ăn ý, vài phút đã khống chế cả năm tên.
Chu Thu Dương ở đối diện nghe tiếng động chạy sang giúp, bị Diệp Hiểu Khiết tưởng nhầm là trộm, túm tóc đập vào góc bàn, trán bị rách da, máu chảy đầy mặt.
Hạ Tiểu Mãn vào nhà, liền thấy Diệp Hiểu Khiết vẻ mặt áy náy băng bó vết thương cho Chu Thu Dương.
“Không bị chấn động não chứ?”
Chu Thu Dương thấy vẻ mặt hả hê của Hạ Tiểu Mãn, bực mình nói: “Không, chỉ rách da thôi.”
Hạ Tiểu Mãn không nhịn được cười: “Anh cũng gà quá đấy! Không giúp được gì còn bị Hiểu Khiết hạ gục một chiêu.”
“Tại tôi không nhìn rõ, mới làm anh ấy bị thương.” Diệp Hiểu Khiết hổ thẹn, áy náy.
“Tối om thế này ai mà nhìn rõ?” Hạ Tiểu Mãn an ủi một câu, rồi thăm dò: “Hiểu Khiết, tán thủ có dễ học không?”
Diệp Hiểu Khiết ngẩn ra: “Cũng tạm, nhưng phải luyện nhiều.”
“Vậy cậu có thể dạy tôi không? Tôi muốn học chút võ để tự vệ.” Cô có sức mạnh, nhưng không biết cách phát huy tối đa.
Từ thái độ của mấy người trong tòa nhà hôm nay, có thể thấy xã hội bây giờ không an toàn, ít nhất là tòa nhà này.
Sau này, số lần động tay động chân có lẽ sẽ tăng dần. Cô phải chuẩn bị thật tốt trước đó. Như vậy, dù không đánh lại, cô ít nhất còn có khả năng chạy trốn.
Diệp Hiểu Khiết gật đầu: “Được, hai ngày nay tôi đang dạy A Tình luyện võ. Nếu cậu hứng thú, có thể qua học cùng.”
Chu Thu Dương: “Vậy tôi cũng học chung nhé!”
Tôn Tình vừa bước vào nghe thấy, tiện miệng hỏi: “Học gì thế?”
Hạ Tiểu Mãn cười nói: “Bọn tôi đã nói với Hiểu Khiết rồi, mai bắt đầu học tán thủ cùng nhau.”
“Tốt quá, cuối cùng không còn mỗi mình tôi chịu khổ nữa.”
Cô uống hai ngụm nước, lại nói: “Này, mấy tên trộm vừa nãy bảo, hôm nay đội cứu hộ không đến, nhà không có gì ăn, nên mới đi ăn cắp.”
“Mọi người phân tích xem, sao hôm nay đội cứu hộ không đến?”
“Chắc có việc gì đó trì hoãn.” Chu Thu Dương nói: “Tôi thấy trên mạng, vùng ven biển xảy ra sóng thần lớn, nhiều người bị nước cuốn đi.”
“Thành phố chúng ta cách vùng ven biển không xa lắm, có lẽ đội cứu hộ đến đó hỗ trợ, thiếu người nên hôm nay mới không đến.”
“Khoan, khoan.” Tôn Tình ra hiệu dừng: “Anh bảo thấy trên mạng? Nhà anh còn điện à?”
Chu Thu Dương gật đầu: “Nhà tôi có ắc quy.”
“Nhà anh có ắc quy!?” Tôn Tình kích động suýt la lên.
Chu Thu Dương cười, lại gật đầu.
Anh chạy ship hàng lâu năm, khu nhà không có chỗ sạc, ngày nào cũng phải tháo pin xe điện mang về nhà sạc.
Để tiện, anh mua vài cục pin dự phòng, nếu quên sạc thì dùng pin dự phòng.
Từ khi mất điện, anh đã cải tạo, dùng mấy cục pin này để sạc điện thoại, hoặc cắm ấm siêu tốc nấu nước phở.
Ánh mắt Tôn Tình đầy ghen tị: “Anh, anh Dương, có thể… cho tôi mượn điện nhà anh sạc điện thoại được không?”
“Không vấn đề, lát nữa tôi đưa một cục pin cho cô.” Anh quay sang Hạ Tiểu Mãn: “Cô có cần không? Nhà tôi còn.”
Hạ Tiểu Mãn gật đầu: “Tôi không lấy không của anh, lát tôi đưa ít bánh mì nướng khô.”
Tiệm bánh mì mỗi ngày làm sandwich đều dư ra nhiều viền bánh, tiệm thường sấy khô đem bán. Nhưng người mua không nhiều, hầu như đều bị cô mang về hết.
Viền bánh mì sấy khô đóng kín, ít nhất có thể bảo quản ba tháng không hỏng.
Chu Thu Dương không từ chối, anh không có thói quen tích trữ lương thực ở nhà, mì gói đội cứu hộ phát đã ăn hết, hiện tại thiếu nhất là thức ăn.
Một túi viền bánh mì đủ cho một người lớn ăn no một bữa. Hạ Tiểu Mãn dùng năm túi viền bánh mì đổi lấy một cục pin mang về nhà.
Sáng ngủ dậy, mở điện thoại đã sạc đầy, tiếng thông báo tin nhắn kêu lên liên hồi.
Tín hiệu yếu như người sắp chết, thở ra nhiều hơn hít vào. Mở một tin tức chờ mãi, nội dung mới từ từ hiện ra, ảnh và video hoàn toàn không tải được.
Miền Nam ngập lụt khắp nơi, miền Bắc cũng thiên tai liên miên.
Một đảo quốc bị biển bao quanh xảy ra động đất cấp 9, hòn đảo trong chốc lát vỡ tan tành, như bị một bàn tay khổng lồ vô hình xé rách.
Cùng lúc đó, núi lửa trên đảo cũng không thể kìm hãm, ầm ầm phun trào.
Lửa bừng trời, khói cuồn cuộn, dung nham như rồng lửa phun ra, ngọn lửa nóng rực soi sáng cả bầu trời. Tro núi lửa tràn ngập, che khuất mặt trời, giáng thêm đòn hủy diệt lên hòn đảo vốn đã tan nát.
Nhưng ngay sau đó, là sóng thần khổng lồ do động đất gây ra.
Sóng thần như một con quái vật hung dữ, với tốc độ kinh hoàng cuộn đến, trong nháy mắt đã nuốt chửng hòn đảo.
Mất năm phút tải xong bức ảnh vệ tinh chụp, vị trí của đảo quốc ban đầu, giờ đã là một biển nước mênh mông…
Các vùng ven biển của Hạ Quốc gần đảo quốc, đều chịu ảnh hưởng của dư chấn và sóng thần…
