Chương 34: 034 Đổi Lòng (Phần Hai).
Lâm Huy gật đầu, liếc nhìn ông nội Lâm Siêu Dị và hai người đứng phía sau.
Lâm Siêu Dị thì còn đỡ, hai người kia, một là cha của Lâm Hồng Trân - Lâm Thuận Giang, người còn lại là Lâm Thuận Xung thuộc nhị phòng.
Hai người này, một mặt mày ủ rũ, một vẻ mặt trầm xuống, khoanh tay đứng nhìn Lâm Siêu Dị diễn trò.
Lúc này, Lâm Siêu Dị bị lời của Lâm Thuận Hà chọc cho run người lên vì tức giận, chỉ tay về phía anh ta mà không thốt nên lời.
"Á!" X2.
Ngay lúc đó, hai người đồng thời trợn mắt lên, cùng nhau ngã ngửa ra đất.
Hai cha con động tác y hệt nhau, sau khi ngã xuống lập tức sùi bọt mép, toàn thân co giật.
Diêu San và Lâm Thuận Xung đồng thời bước tới đỡ lấy người, rồi cùng nhau hốt hoảng la lớn.
"Ba! Ba sao vậy!?"
"Anh ơi! Anh làm sao thế!?"
"Ba không được có chuyện gì đâu nhé!!"
"Anh ơi sao anh lại ho ra máu rồi!?"
Nghe tiếng hỗn loạn nhốn nháo ngoài sảnh, trong phòng ngủ, Lâm Huy đặt hành lý xuống, không biết nói gì.
Ông lão chết tiệt này, đánh thì không đánh được, dù sao cắt đứt quan hệ thế nào thì ổng cũng là cha của Lâm Thuận Hà, đuổi đi thì cũng không tiện, ném ra ngoài cửa, nhỡ đâu ổng trực tiếp quỳ ngay ngoài cửa thì làm sao?
Cha ruột quỳ xuống trước mặt con trai, chuyện này đặt ở đâu cũng là chuyện cực kỳ thu hút ánh nhìn và gây sốc.
Lâm Huy nghe động tĩnh bên ngoài, lúc này đã phát triển đến mức mẹ là Diêu San hét lớn đừng có ho ra máu nữa.
Ngoài sảnh, Lâm Siêu Dị và Lâm Thuận Hà đều đang nằm dưới đất run rẩy, một người sùi bọt mép, một người ho ra máu, tình hình quả thực vô cùng kỳ quái.
Lâm Huy cũng không ra ngoài, tình huống này rõ ràng là ba và Lâm Siêu Dị đang thi xem ai vô liêm sỉ hơn.
Chiêu số này nếu đổi thành cậu ta, chắc chắn sẽ không thuần thục như ba.
Đổi thành cậu ta ước chừng là trực tiếp ném người ta ra ngoài nhiều hơn, việc này tuy sướng khoái, nhưng ảnh hưởng thanh danh không tốt.
Nghĩ rõ điểm này, cậu để mặc ba và ba người Lâm Siêu Dị kia ở đó mà hao tổn.
Bản thân thì yên tâm trong phòng ngủ cởi áo khoác, nằm xuống nghỉ ngơi.
Mấy ngày nay trong vùng sương mù, một ngày cũng không ngủ ngon, bên ngoài động tĩnh của quái vật quá lớn quá nhiều thì thôi đi, sư phụ Minh Đức lại còn ngáy nữa chứ. Nửa đêm nói mớ, một đêm phải lẩm bẩm tên vợ mấy chục lần.
Lúc này vừa nằm xuống, Lâm Huy lập tức cảm thấy cơn buồn ngủ trào lên, mệt mỏi tích tụ trước đó một lúc tuôn ra hết, không biết không hay liền chìm vào giấc ngủ.
Một giấc không mộng mị.
Đợi đến lúc tỉnh dậy, mở mắt ra, bên ngoài đã tối đen, trong sảnh ngoài phòng ngủ, chỉ có tiếng ba mẹ nói chuyện nhỏ nhẹ. Rõ ràng Lâm Siêu Dị mấy người đã đi rồi.
Lâm Huy vươn vai, từ từ bước xuống giường, khoác áo ngoài lên, kéo cửa phòng bước ra.
Thấy Lâm Thuận Hà đang cầm cây lau nhà lau sàn, mẹ Diêu San đang bên cạnh dùng kim chỉ vá lại một chiếc áo bông màu đen lớn, hai người vừa làm việc vừa trò chuyện.
Lúc này thấy Lâm Huy đã dậy, Diêu San vội vàng buông công việc xuống, đứng dậy.
"A Huy tỉnh rồi hả? Đói chưa? Mẹ hâm đồ ăn cho con. Vừa mới hầm canh gà Ngọc Cốt lông đen."
"Dạ, vâng mẹ." Lâm Huy gật đầu, rồi nhìn về phía ba. "Ba, mấy người kia đi lúc nào vậy?"
"Con ngủ không lâu thì họ đi rồi, lão đồ kia thấy không kiếm chác được lợi lộc gì, nhà mình sống chết không về tộc, lần lữa đến gần tối mới chịu đi." Lâm Thuận Hà trên mặt lộ ra vẻ châm chọc. "Hồi đó cướp cơ hội của nhà mình không xin lỗi, giờ thấy con có chút khởi sắc chạy tới muốn chiếm lợi, tôi khinh! Cửa cũng không có! Lão Lâm Siêu Dị là loại người gì tôi đây coi như đã rõ rồi! Chơi với tôi? Tôi đây ho ra máu còn nhiều hơn ổng nữa kìa!"
Lâm Thuận Hà kéo phát chiếc áo vải xám nhuộm đỏ máu gà trước ngực, mặt mày tức giận đỏ bừng.
"Ba cũng nên tiết chế chút... đừng thật sự làm tổn thương bản thân." Lâm Huy không biết nói gì.
"Không sao, toàn là máu gà thôi, đây không phải vừa mới giết gà bồi bổ cho con sao? Ba nghĩ liền đem ra dùng luôn. Còn đặc biệt thay một bộ quần áo rẻ tiền nữa." Lâm Thuận Hà không quan tâm nói.
Lâm Huy giơ ngón tay cái lên.
"Ba vẫn là đỉnh cao thật đấy!"
"Đỉnh cao? Nghĩa là gì?"
"Là mạnh, có lực."
"Bây giờ con mới biết?" Lâm Thuận Hà cười lên.
Lâm Huy cũng cười.
Cậu tiến lại gần, ngồi xuống một chiếc ghế đối diện ba.
"Nói đến đây, bên tông gia họ Lâm bây giờ thế nào rồi? Tình hình chị cả ra sao? Con định ngày mai đi thăm chị cả, được không?"
"Đi đi, ba vừa mới lén nhét cho bác con một ít tiền, bây giờ họ để chữa thương cho con gái chi tiêu rất lớn. Thu không đủ chi. Ôi cũng khó. Đều là tại cái con Lâm Hồng Ngọc chết tiệt kia gây ra chuyện!" Ba càu nhàu chửi bới.
"Con Lâm Hồng Ngọc bây giờ là tình trạng gì vậy? Không phải nói là đính hôn với con trai tông gia họ Trần sao? Sao đính hôn rồi lại thảm thế?" Lâm Huy hỏi.
"Tin tức truyền ra rồi, Lâm Hồng Ngọc bị chơi cho đấy. Người ta nói miệng thôi, ngay cả cơ hội có thai cũng không cho nó..." Lâm Thuận Hà châm chọc nói. "Nói thật, mấy đứa con tông gia nội thành kia, đứa nào dễ hạ đâu, từ nhỏ đến lớn chúng nó không biết trải qua bao nhiêu sự quyến rũ của nam nữ rồi, nếu thật sự dễ đính hôn xác định như vậy, sớm đã bị người ta ăn sạch xương chẳng còn. Lúc đó ba nghe tin đã thấy không bình thường, bây giờ nhìn lại... hê hê."
"Có lý." Lâm Huy tán thành gật đầu.
"Cho nên bây giờ Lâm Siêu Dị mới sốt ruột, Lâm Hồng Ngọc ở nhà họ Trần cứ thế, ngay cả cảm triệu cũng không thành, giờ bị đá rồi mất thân thể trong trắng, càng là thân giá tụt một đoạn lớn. Thêm vào đó Lâm Hồng Trân bị liên lụy trọng thương, ba tuyến đầu tư của họ Lâm, một cái vụt mất hai tuyến. Chỉ còn một tuyến."
"Còn một tuyến nữa? Còn lại là ai?"
"Lâm Thuận Đức thuộc ngũ phòng, có chút tiền dọn vào nội thành ở, không biết đang làm công việc gì, thần bí lắm, cũng không hay liên lạc với tộc, chỉ thỉnh thoảng năm mới gửi chút đồ về." Lâm Thuận Hà trả lời.
"Thôi, không quản mấy chuyện vỡ lở bên họ Lâm nữa. Chúng ta tự mình sống qua ngày vẫn tốt mà." Lâm Huy nói. "Chỉ là nhà có chút hiu quạnh, ba đổi căn nhà sân này lớn quá một chút."
"Biết hiu quạnh sao con không mau mau tìm một cô vợ, đẻ nhiều con một chút?" Lâm Thuận Hà cười mắng.
"Không gấp không gấp..."
Một đêm hôm đó, cả nhà ăn uống trò chuyện đến rất khuya, mới lần lượt về phòng ngủ.
Chuyện Lâm Siêu Dị chỉ là một đoạn nhạc dạo nhỏ. Sau đó hai ngày ổng lại dẫn người đến náo loạn, bị ba Lâm Thuận Hà thẳng thừng đóng cửa không tiếp, trốn trong nhà giả vờ không có người.
Thăm nom cha mẹ xong, Lâm Huy lại đi thăm đường tỷ, gửi chút tiền tài lễ vật.
Lâm Hồng Trân so với trước gầy đi rất nhiều, nằm như đang ngủ say, chỉ là không tỉnh dậy được.
Lâm Huy không biết là người nào có thực lực và tư cách làm tổn thương chị cả đã cảm triệu thành công, nhưng cậu biết nhất định là người có thực lực vượt xa bản thân.
Và sau đó cậu cũng đi tìm hai người bạn tốt mà trước đây chị cả đã giới thiệu cho cậu.
Hai bên đều không có phản ứng, lâu như vậy rồi, rõ ràng đều là cố ý im lặng.
Xử lý xong việc nhà, trở về Thanh Phong Quán.
Lâm Huy lại một lần nữa toàn tâm toàn ý lao vào nhịp độ tiến vào vùng sương mù tôi thể.
Chỉ là một thời gian sau, cuộc sống yên bình bị gián đoạn, một nhiệm vụ mới liền tìm đến cửa – chức kiêm nhiệm Đội Ứng Biến Khẩn Cấp của Trạm Trị An, có nhiệm vụ rồi.
*.
*.
*.
Trạm Trị An Tân Dư Trấn.
Một hàng chín người, phân tán đứng trong sân sau rộng lớn của trạm, nghe bổ đầu phía trước giải thích nội dung nhiệm vụ khẩn cấp lần này.
Bổ đầu họ Hứa, tên An Sinh, là người mạnh nhất trong nha môn Tân Dư Trấn. Bình thường cả nha môn vận hành, cũng đều dựa vào ổng làm trung tâm xoay chuyển.
Sở trưởng, phó sở trưởng tuy chức vụ cao, nhưng thật sự làm việc chính là ổng.
Giống sở trưởng, Hứa An Sinh cũng xuất thân từ tông môn nội gia, xuất thân từ Phù Sơn Tông thuộc Tam Tông Lục Bang nội thành. Nhiều chức vụ then chốt ở các trấn ngoại thành, đều do những cao thủ nội gia như ổng nắm giữ.
Người này thân hình cao lớn, khối người hơn hai mét, một thân cơ bắp hình dáng khí động học, cân đối có lực, mặc bộ quan phục bổ đầu màu xanh nhạt, thắt lưng trang trí hình đầu hổ đen cực kỳ nổi bật, đó là dấu hiệu quan trọng đại diện thân phận quan vị của ổng.
"Nhiệm vụ lần này chủ yếu là thanh lý bệnh nhân lang thang ở rìa thị trấn, quy củ vẫn như trước, đừng tùy tiện tiếp xúc sát thân, gặp phải trực tiếp sát thủ, đừng do dự chần chừ." Hứa An Sinh vỗ tay, một bên lập tức có người bưng một khay thỏi bạc lên.
Trong khay gỗ trải vải đỏ, những thỏi bạc to bằng nắm tay xếp ngay ngắn, cực kỳ bắt mắt.
"Kinh phí lần này đầy đủ, mọi người cứ động thủ, xử quyết mười tên thưởng gấp đôi."
"Tuân lệnh!"
Chín người đồng thanh đáp.
Lâm Huy cũng ở trong đó, góc mắt cậu liếc qua những người còn lại, đại sư huynh Trần Tuế rõ ràng có mặt, sau đó là nhị sư huynh Triệu Giang An trước đây, đại sư tỷ Mộc Xảo Chi trước đây. Ngoài ra, Hoàng Sam, Thu Y Nhân, cùng đồng môn Đặng Minh Sào cũng ở đây. Đa phần đều là người quen.
Tiếp theo là Hứa An Sinh giải thích khu vực trọng điểm cần thanh lý.
Ổng bảo người bưng một tấm bản đồ Tân Dư Trấn lên.
Trên tấm ván đen dùng đường trắng vẽ bản đồ nhìn từ trên xuống sơ sài.
"Toàn bộ thị trấn tôi nói lại một lần, chia thành khu phố trung tâm, ngoại vi ngoại ô rìa, và khu phân giới. Lần này xảy ra chuyện chính là khu phân giới, bên đó chủ yếu là người phát bệnh cư trú, một số phạm nhân cũng trốn tránh trong đó. Cho nên hành sự nhớ kỹ không được do dự, nên động thủ thì quả quyết động thủ!" Hứa An Sinh căn dặn.
Lâm Huy thấy những người còn lại, như đại sư huynh mặt mày bình tĩnh trấn định, rõ ràng là đã tham gia nhiều lần, sớm có kinh nghiệm.
Cậu lại lén nhìn Huyết Ấn, còn hai tháng bốn ngày nữa. Phiên bản hoàn mỹ của Cửu Tiết Kiếm Pháp liền có thể nắm vững triệt để.
Lấy lại tinh thần, Hứa An Sinh đã vung tay lớn, ra hiệu xuất phát.
Lâm Huy nhìn địa điểm mục tiêu xuất động lần này của Đội Ứng Biến, đã là xa khu phố, xa khu ngoại ô nơi nhà cậu ở, trực tiếp đến một nơi khác tiếp giáp với vùng sương mù.
Nơi đó chuyên dùng đường trắng khoanh lại, hình thành một khu vực to ngang bằng khu phố trung tâm.
"Có phải chưa từng đến khu phân giới này chưa?" Đặng Minh Sào ở bên cạnh cúi người lại gần, nói nhỏ.
"Vâng, trước đây chỉ nghe nói, chưa từng đến." Lâm Huy từ ký ức đào bới một chút, không có thông tin liên quan.
"Nơi đó toàn là bệnh nhân và phạm nhân, người bình thường đương nhiên không thể qua. Nhưng chợ đen trên thị trấn cũng gần bên đó, cho nên bên trong cũng có không ít người lén lút trốn tránh ẩn cư. Tóm lại là một nơi rất phiền phức, lát nữa sư đệ chú ý một chút đi theo sau lưng sư huynh. Sư huynh dẫn sư đệ làm quen môi trường trước." Đặng Minh Sào nói thấp giọng.
Họ đều là đồng môn dưới trướng Minh Đức, chăm sóc tiểu sư đệ cũng là lẽ đương nhiên.
"Vâng!" Lâm Huy gật đầu, "Đa tạ sư huynh!"
"Sư huynh sư đệ chúng ta cùng môn, khách sáo làm gì."
Lúc này Đội Ứng Biến chín người đi theo Hứa An Sinh một đạo, ra khỏi Trạm Trị An, nhanh chóng hướng về khu vực mục tiêu lao đi.
Xuyên qua khu phố, ngoại ô, ruộng đất hai bên đường bắt đầu ít đi, nhà đất nhà đá bình thường càng ngày càng ít, thay vào đó, là một số căn nhà gỗ đen rách nát.
Số lượng nhà gỗ từ ít biến nhiều, có cái rõ ràng là mới xây, trong đó ẩn ẩn còn có thể cảm nhận được ánh mắt lén lút bắn ra từ trong nhà, cảnh giác mà kinh hãi.
Mọi người lại đi một đoạn đường, hai bên đường đất đã toàn là nhà gỗ đen dày đặc.
Đám người áo quần rách rưới thỉnh thoảng từ giữa các căn nhà lộ ra, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào mấy người Đội Ứng Biến.
"Đến gần đây rồi, khu vực này không lớn, mọi người động tác nhanh chút, mau chóng quét sạch." Hứa An Sinh vẫy tay, rút đao ở thắt lưng ra.
Chín người riêng rẽ tản ra, hướng về phía khu vực hình thành bởi nhà gỗ đen tiếp cận.
"Đi theo sư huynh." Đặng Minh Sào nắm kiếm đi trước Lâm Huy, nói thấp giọng. "Chú ý phân biệt đặc trưng, mắt sung huyết, thần tình đờ đẫn, trên người mọc có cục u kỳ hình quái trạng, chính là mục tiêu phát bệnh cần thanh lý."
"Rốt cuộc là bệnh gì vậy? Sư huynh biết không?"
Lâm Huy đi theo ảnh, hai người vừa hay là một trong hai đội chậm nhất. Lúc này nhìn khu vực chưa từng tiếp xúc này, cậu không nhịn được hỏi nhỏ.
"Vạn Phúc Nhục biết không?" Đặng Minh Sào trầm mặc một chút, trả lời, "Thứ đó, ăn nhiều rồi, sẽ phát bệnh..."
Lâm Huy sững sờ, sau đó trầm mặc.
Vạn Phúc Nhục miễn phí có thể lĩnh, trừ những người nghèo khổ nhất ra, ai còn sẽ đem nó làm lương thực chính để sống qua ngày?
Không trách đồ ăn trong đạo quán chưa từng xuất hiện Vạn Phúc Nhục, không trách ba từ nhỏ một miếng Vạn Phúc Nhục cũng không cho cậu ăn.
Thứ này, hoàn toàn chính là dùng để kéo dài mạng sống cho người nghèo khổ nhất.
