Chương 13: Thu hoạch lớn (phần 1)
Hòa Ninh không khỏi nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Lăng Tử Nghiên vào buổi sáng.
Cô bé có chút bầu bĩnh.
Khuôn mặt nhỏ hồng hào, bụ bẫm, làn da trắng nõn mịn màng, đôi mắt đen láy như hai hạt châu đen, trông thật đáng yêu.
“Em đúng là biết tính toán. Thời buổi này, bảo vệ một đứa trẻ khó khăn đến mức nào, không cần chị nói chắc em cũng tự hiểu.”
Lăng Tử Dịch vẫn kiên trì: “Em gái em rất nghe lời, sẽ không gây thêm phiền phức cho các chị đâu. Em chỉ có một điều kiện này thôi.”
Hòa Ninh không nói thêm gì, từ trên cao nhìn cậu bé một lúc lâu rồi mới dời mắt đi.
Lăng Tử Dịch tưởng rằng mình đã bị từ chối trong im lặng.
Đang lúc vô cùng thất vọng, cậu nghe thấy giọng Hòa Ninh vang lên.
Cô hỏi: “Dị năng của em là gì?”
Lăng Tử Dịch giải thích cho ba người.
Thì ra, dị năng của cậu không phải đơn thuần là tàng hình, mà là tạo ra một loại màng khí.
Màng khí có thể thay đổi sự phản xạ và khúc xạ ánh sáng của vật thể. Bất kỳ vật thể nào được màng khí bao phủ đều sẽ tàng hình.
Không chỉ vậy, ở trong màng khí, cả âm thanh lẫn mùi hương đều có thể bị che giấu.
Nói một cách dễ hiểu, chính là tàng hình tập thể.
Nhưng màng khí của cậu hiện tại có đường kính chỉ một mét, nên nhiều nhất chỉ có thể mang theo một người.
Ba người nghe xong không khỏi kinh ngạc. Chẳng trách thằng bé dám nói mình có thể giúp được.
Hòa Ninh nhìn ra ngoài vài lần: “Đi thôi, mau đi mau về.”
Lăng Tử Dịch sững người hai giây rồi mới phản ứng lại: “Chị đồng ý rồi?”
“Còn phải xem biểu hiện của em.”
Giọng vẫn lạnh nhạt, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười như có như không.
Cô đúng là thèm thuồng cái dị năng đặc biệt của đứa bé này.
Mà cuộc giao dịch này, nói theo khía cạnh khác, chẳng phải cũng là một khoản đầu tư dài hạn hay sao?
Uất Phi và Ngải Yên Yên quyết định ở lại đây, nhưng vẻ mặt vẫn đầy lo lắng.
Hai người dặn dò hết lần này đến lần khác, bảo cô bất kể thế nào cũng phải đặt an toàn lên hàng đầu.
Hòa Ninh gật đầu nghiêm túc, cũng bảo hai người phải luôn cẩn thận, không được lơ là cảnh giác.
Xung quanh cửa hàng mẹ và bé không có zombie, Hòa Ninh dẫn Lăng Tử Dịch đi về phía trung tâm thương mại.
Trên đường đi, hai người không hề trao đổi với nhau câu nào, cho đến khi tới lối vào trung tâm thương mại, Hòa Ninh mới để Lăng Tử Dịch thi triển dị năng.
Màng khí triển khai, nhìn từ bên ngoài thì hoàn toàn vô hình.
Nhưng nhìn từ bên trong, sẽ thấy một vầng sáng nhạt hiện lên một cách tinh tế, cùng với cảm giác lấp lánh yếu ớt.
Vầng sáng và sự lấp lánh này di chuyển một cách bất quy tắc, và ngay cả khi đứng yên, chúng vẫn biến đổi nhẹ.
Lăng Tử Dịch nói: “Màng khí không thể ngăn cách vật thể thật, nếu bị zombie vô tình chạm phải, chúng ta vẫn sẽ bị phát hiện. Ngoài ra, nếu duy trì liên tục, nhiều nhất chỉ giữ được một tiếng đồng hồ.”
Hòa Ninh dừng bước, cúi đầu nhìn cậu bé: “Ý em là, bất kỳ vật chất nào cũng có thể xuyên qua mà không bị cản trở?”
Lăng Tử Dịch gật đầu sau khi hiểu ra.
Hòa Ninh mừng rỡ vô cùng, không nhịn được bẹo má cậu bé: “Một tiếng là quá đủ rồi! Em ghi điểm lớn lắm đấy.”
Cô biết mình có thể dùng niệm lực để điều khiển vật thể mà!
Như vậy, chỉ cần ở trong màng khí, cô có thể chém giết zombie từ xa mà không cần chạm vào chúng.
Không còn cách nào an toàn hơn thế.
Lăng Tử Dịch mím môi phản đối trong im lặng. Nói thì nói, sao lại bẹo má người khác chứ!
Mà “ghi điểm lớn” là có ý gì, chắc là đang khen mình nhỉ?
Ừm, cứ coi như là đang khen mình vậy.
Hòa Ninh vốn dĩ chỉ định thu thập tinh hạch ở tầng một và tầng hai.
Bây giờ xem ra, kế hoạch có thể thay đổi một chút, gộp cả tầng ba tầng bốn. Dù sống hay chết, cô đều thu hết!
Dắt Lăng Tử Dịch bước vào trung tâm thương mại, quả nhiên, zombie không nhìn thấy hai người trong màng khí, chỉ vô định đi lại lang thang.
Hòa Ninh lấy một con dao quân dụng ra từ không gian. Dòng dao quân dụng này được chế tác từ loại thép cao cấp nhất.
Thép cao cấp khiến lưỡi dao vô cùng sắc bén, đồng thời có độ bền siêu mạnh.
Giải phóng dị năng, con dao quân dụng lơ lửng bên cạnh Hòa Ninh.
Cô điều khiển dao xuyên qua màng khí, đâm thẳng vào đầu con zombie không xa.
Dứt khoát gọn gàng, một nhát trí mạng.
Tiếng zombie ngã xuống vang lên, nhưng những con zombie khác vẫn như những xác chết di động, không có phản ứng gì.
Thời gian gấp gáp, Hòa Ninh không dừng lại.
Ý niệm vừa động, con dao lập tức tìm tới con zombie tiếp theo.
Lăng Tử Dịch tuy không nói câu nào, nhưng cả quá trình khiến cậu nhìn mà há hốc mồm.
Đồng thời, cậu càng thêm sợ hãi Hòa Ninh, không nhịn được lẩm bẩm trong lòng: “Nữ ma đầu.”
Không mất quá nhiều thời gian, số zombie chạy xuống từ tầng bốn nhanh chóng bị Hòa Ninh tiêu diệt sạch.
Tìm được một cửa hàng trông sạch sẽ và kín đáo, hai người chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.
Hòa Ninh lấy từ không gian ra một chai nước ép rau củ ít đường và một túi bánh mì sandwich đưa cho Lăng Tử Dịch.
“Ăn chút gì đi để hồi phục.”
Ba lô của Lăng Tử Dịch để ở cửa hàng mẹ và bé, trên người không mang theo đồ ăn.
Cậu cũng không giả tạo, đưa tay nhận lấy đồ ăn và nói cảm ơn.
Thấy Lăng Tử Dịch thỉnh thoảng lại dụi mắt, Hòa Ninh nói: “Nếu buồn ngủ thì chợp mắt một chút.”
Lăng Tử Dịch lắc đầu, tỏ ý mình vẫn có thể chịu được.
Không hiểu sao, Hòa Ninh lại thấy xót xa cho cậu bé trước mặt này.
Có lẽ vì từ trên người cậu, cô nhìn thấy bóng dáng của mình và các chị em của mình.
Thu hồi suy nghĩ, Hòa Ninh nắm tay Lăng Tử Dịch: “Đi thôi, chúng ta lên tầng bốn.”
Tầng bốn, bên trong rạp chiếu phim.
Trong góc tối đen, những tia sáng le lói khiến người ta bất an.
Trên tường bám đầy máu tươi, vết cào và chất lỏng màu đen, tay chân đứt lìa và xác người vương vãi khắp nơi, vết máu nhuộm đỏ tấm thảm và hành lang.
Trong không khí nồng nặc mùi máu tanh lẫn mùi thối rữa, tiếng gầm gừ trầm thấp của zombie và tiếng ma sát khe khẽ của bước chân cứ vang vọng khắp nơi.
Hai người vừa lên đến nơi thì thấy một khung cảnh đáng sợ đến rợn người, máu me, bẩn thỉu và hỗn loạn.
Hòa Ninh có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay nhỏ đang nắm tay mình chợt siết chặt, đồng thời, bên cạnh vang lên tiếng nức nở khe khẽ.
Cúi đầu nhìn xuống, Lăng Tử Dịch mặt mày kinh hoàng, nước mắt đã lã chã rơi.
Hòa Ninh không khỏi thầm mắng một câu.
Cái ngày tận thế chết tiệt này.
Cô xoay người ngồi xổm xuống, ôm chầm lấy cậu bé vào lòng.
Vốn không biết an ủi người khác, cô ép ra được bốn chữ: “Nghĩ đến em gái em đi.”
Hơi thở dồn dập của Lăng Tử Dịch dưới bốn chữ này dần dần bình ổn lại.
Một lúc sau, cậu giơ tay lau nước mắt, lắc đầu với Hòa Ninh: “Em không sao rồi.”
Xác nhận cảm xúc của Lăng Tử Dịch đã ổn định, Hòa Ninh mới đứng dậy.
Nhìn ra xa, zombie trong rạp chiếu phim dày đặc, ít nhất cũng phải hơn hai trăm con.
Hòa Ninh nhìn chúng như nhìn một kho báu lớn.
Phát tài rồi!
Giải phóng dị năng điều khiển con dao quân dụng, từ gần đến xa lần lượt chém giết nhanh chóng.
Tiếng động phát ra không tránh khỏi việc thu hút zombie.
Zombie nhìn về phía phát ra âm thanh, phát hiện chẳng có gì ngoài một con dao quân dụng biết bay.
Rồi lại bắt đầu vô định đi lại lang thang.
Giết đến cuối cùng, dị năng của Hòa Ninh tiêu hao quá lớn. Cô thu con dao lại, lấy ra một khẩu súng ngắn gắn bộ giảm thanh, nhắm vào những con zombie còn sót lại và bóp cò.
