Chương 27: Toàn thể lên cấp ba
Hòa Ninh không nói thêm gì. Cô không phải người hay lo xa; cô chỉ biết việc gì đến rồi sẽ có cách giải quyết.
Cúi nhìn viên tinh hạch màu đỏ trong tay, Hòa Ninh có thể cảm nhận rõ năng lượng của viên này đậm đặc hơn tinh hạch cấp một rất nhiều.
Sau khi thử hấp thụ, cô rút ra kết luận tỷ lệ là 1:5, nghĩa là một viên tinh hạch cấp hai sản sinh năng lượng tương đương năm viên tinh hạch cấp một.
Lần hấp thụ này mất hơn nửa giờ. Sau khi lên cấp, Hòa Ninh nhìn đám tinh hạch còn lại trên bàn, cầm lấy một viên.
Hấp thụ và cảm nhận xong, cô không nhịn được chửi thề một câu trong bụng.
Lên từ cấp ba lên cấp bốn mà lại cần tới hai nghìn năm trăm tinh hạch cấp một.
Cứ tính thế này, lên cấp năm chẳng phải cần hơn mười nghìn tinh hạch sao? Lên cấp sáu hơn sáu mươi nghìn? Còn cấp bảy thì hơn ba trăm nghìn?
Mẹ nó.
Trước đây còn không muốn gặp zombie cấp cao, giờ thì hay rồi, vì muốn thăng cấp, ngược lại càng mong gặp chúng thường xuyên.
Chỉ là zombie cấp cao đâu phải dễ gặp. Dạo này ngày nào cũng ra ngoài săn giết, cũng chỉ gặp được một con cấp hai, mà cấp càng cao chắc chắn càng khó đối phó.
Thôi vậy, bây giờ chỉ đành thuận theo tự nhiên.
Sau khi lên cấp ba, Hòa Ninh điều khiển vật thể càng thành thạo. Giờ cô có thể đồng thời khống chế nhiều vật thể, phạm vi cũng tăng lên, hơn nữa cô còn có thể đọc được suy nghĩ trong lòng người khác.
Cô phát hiện ra điều này ngay khi vừa lên cấp: trong đầu cô bất chợt vang lên giọng nói của Lăng Tử Dịch.
“Mình phải mạnh lên! Mình phải bảo vệ mọi người!”
Miệng cậu bé không hề cử động, vậy mà cô vẫn nghe được tiếng.
Nhưng mà thuật đọc tâm đối với cô thật sự không có mấy tác dụng. Mỗi ngày cô đối mặt, ngoài người nhà ra thì chỉ có zombie.
Cô tin tưởng người của mình một trăm phần trăm, nên sẽ không đi dò xét suy nghĩ trong lòng bọn họ.
Vậy thì đọc ai? Đọc zombie à?
Kể cả không đọc, cô cũng biết mấy thứ ghê tởm này đang nghĩ gì.
Đói. Ăn.
Nhàm chán vô cùng.
Không lâu sau, mấy người kia cũng lên cấp xong.
Uất Phi và Ngải Yên Yên khống chế nguyên tố càng thành thạo hơn. Ngoài việc thuộc tính bổ trợ cho bản thân được tăng cường, cả hai còn phát hiện chất lượng nguyên tố mình khống chế cũng tăng lên.
Nói cách khác, băng do Uất Phi ngưng tụ cứng hơn trước, ngọn lửa do Ngải Yên Yên ngưng tụ cũng có nhiệt độ cao hơn trước.
Màng khí tàng hình của Lăng Tử Dịch cũng được tăng cường toàn diện, phạm vi mở rộng đến bốn mét, thời gian duy trì kéo dài đến hai giờ.
Ngoài ra, màng khí tàng hình của cậu còn có tính phòng ngự nhất định, có thể chống đỡ một số đòn tấn công.
Điều này làm cậu vui mừng không sao tả được. Dù không phải thủ đoạn tấn công, nhưng ít nhất có thể giúp cậu bảo vệ em gái tốt hơn.
Ừ, phòng thủ cũng tốt, cậu rất hài lòng!
Sự thay đổi dị năng của Lăng Tử Nghiên mới thật sự khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
Cô bé lúc này cũng có chút luống cuống: “Ngoài việc thân thiết hơn với Đại Bàn và Tiểu Mi, hình như em còn có thể mượn năng lực của chúng.”
Nhìn vẻ mặt đầy khó hiểu của mọi người, cô bé cúi đầu tiếp tục giải thích: “Chính là, ví dụ như khứu giác và sức mạnh của Đại Bàn, thính giác và tốc độ của Tiểu Mi, em có thể tự do mượn, miễn là chúng đồng ý.”
Người vui nhất vì em gái có năng lực tự bảo vệ không ai khác chính là Lăng Tử Dịch. Cậu kích động hỏi dồn: “Duy trì được bao lâu?”
“Khi dùng sẽ liên tục tiêu hao dị năng của em. Chỉ cần dị năng chưa dùng hết là có thể duy trì, khoảng một đến hai tiếng. Tất nhiên, lúc em dùng sẽ không ảnh hưởng đến bản thân chúng.”
Đây chính là lợi ích của dị năng đặc thù sao? Sau khi lên cấp lại được ban cho kỹ năng mới, không ngừng tạo ra những bất ngờ.
Hòa Ninh thích điều này.
Hôm sau, khi mọi người đang bàn xem lúc nào thì rời đi, hai anh em Trần Văn, Trần Võ đã đến.
Hai người này trông gầy hơn một chút, tinh thần cũng không tốt lắm.
Hòa Ninh khá ngạc nhiên khi họ vẫn còn sống. Người thường muốn sống trong cái thời tận thế khốn kiếp này, vận may, thực lực lẫn đầu óc đều không thể thiếu.
“Có chuyện gì?”
“Chị, chị còn nhớ người quản lý nhóm cư dân trong khu không?”
Hòa Ninh có chút ấn tượng. Trước đó thằng béo từng nói, người này trước tiên thống kê số người sống sót, sau đó tổ chức những người sống sót cùng ra ngoài tìm vật tư, có đầu óc, cũng có năng lực lãnh đạo.
Hòa Ninh gật đầu, nhìn thằng béo, ra hiệu hắn nói tiếp.
“Là... ông ấy muốn gặp chị một lần.”
Thằng gầy thấy sắc mặt Hòa Ninh tối sầm lại, biết bị hiểu lầm, vội giải thích: “Chị, không phải bọn em nói ra đâu. Từ lần chị ra tay giải quyết con thú biến dị ở cổng, đã có rất nhiều người biết rồi. Chứ chưa nói đến việc các chị thường xuyên ra vào khu, ra tay dọn dẹp zombie quanh khu.”
Thằng béo cũng phụ họa: “Chị, trong lòng mọi người đều rất cảm kích các chị. Nếu không có các chị, nơi này nói không chừng đã sớm sụp đổ rồi.”
Đúng vậy, Hòa Ninh và những người khác mỗi lần trở về đều thuận tay giải quyết đám zombie xung quanh, mà mỗi lần đi săn zombie họ cũng không đi quá xa. Vì vậy, Thiên Thúy Hoa Đình có thể nói là nơi an toàn nhất trong khu vực này.
Còn chuyện cảm kích thì thôi đi, sợ hãi thì nhiều hơn.
Bọn họ sợ Hòa Ninh cùng những người kia – những kẻ giết đám zombie mà họ tránh không kịp dễ như trò chơi.
“Không có gì để nói.”
Bọn họ chẳng bao lâu nữa sẽ rời đi, nói chuyện làm gì? Không có ý nghĩa. Cô cũng không thể mang theo những người này theo cùng, chỉ rước thêm phiền phức.
Thằng béo hít một hơi sâu, lấy hết can đảm chặn Hòa Ninh đang định quay về, rồi cúi người chín mươi độ với cô: “Chị, thật ra Hạ tiên sinh là người rất tốt. Nếu không có ông ấy, có lẽ bọn em đã chết rồi. Xin chị gặp ông ấy một lần.”
Thằng gầy cũng nhìn Hòa Ninh với vẻ mặt cầu khẩn.
Hạ tiên sinh từng cứu mạng hai anh em bọn họ, nên khi Hạ tiên sinh nhờ họ đến truyền lời, họ cũng chẳng kịp lo vị chị này có nổi giận rồi làm gì họ hay không, lập tức đồng ý ngay.
“Ông ấy tốt hay xấu thì liên quan gì đến tôi.”
Hai người khuyên thêm vài câu, nhưng thấy không thể thuyết phục được Hòa Ninh, chỉ đành ủ rũ quay về.
Nhìn bóng lưng ủ rũ của họ, lòng Hòa Ninh hơi bực bội.
Cô là người ăn mềm không ăn cứng, càng mềm mỏng thì cô càng khó chống đỡ.
Thật phiền phức.
“Béo.”
Khi hai người chuẩn bị xuống lầu, Hòa Ninh gọi họ lại.
Trần Văn ngẩn người một lát, vội chạy về, đầy mong đợi hỏi: “Chị, chị đổi ý rồi à?”
Hòa Ninh không được tự nhiên sờ mũi, quay đầu sang chỗ khác: “Em sắp xếp đi.”
Nói xong cô quay đầu bỏ về nhà, để lại hai người đứng sững tại chỗ.
Tiếng đóng cửa làm hai người giật mình tỉnh ra, vội vàng xuống lầu, định lập tức đi báo tin này cho Hạ tiên sinh.
Sau khi về nhà, Hòa Ninh kể chuyện này cho mọi người.
Mọi người thật ra cũng không để tâm lắm. Gặp một mặt cũng không mất gì, ngược lại họ bắt đầu tò mò vì sao Hạ tiên sinh lại muốn gặp Hòa Ninh.
Uất Phi gấp sách lại, quay sang nhìn Hòa Ninh: “Cứ chú ý an toàn là được, có cần bọn tớ đi cùng không?”
Hòa Ninh lắc đầu tỏ ý không cần, cô tự đi là được, cũng không lo Hạ tiên sinh giở trò gì.
Đừng quên, giờ cô có thể đọc được suy nghĩ của người khác.
Cứ coi như tìm chút việc làm cho những ngày nhàm chán. Hy vọng Hạ tiên sinh này đừng khiến cô thất vọng.
