Chương 29: Tìm cố nhân
Hòa Ninh biết đường, khi đến trước cửa nhà Hạ Bình Viễn, cô quay đầu nhìn Uất Phi.
Uất Phi cười nhẹ một tiếng, “Không sao đâu.”
Thấy cô ấy tâm trạng ổn định, Hòa Ninh mới gõ cửa.
Thấy cửa mãi không mở, Hòa Ninh hơi nhíu mày, “Không có ai ở nhà.”
Hôm qua mới nói muốn đi Dương Thành, chẳng lẽ hôm nay đã lên đường rồi sao?
Hòa Ninh nắm tay Uất Phi, “Đi, chúng ta đi tìm thằng Béo.”
Trần Văn và mọi người có lẽ biết hướng đi của nhà họ Hạ.
Nếu họ thật sự lẳng lặng rời đi mà không nói một lời, thì cuộc gặp này cũng chẳng cần gặp nữa.
Lên đến tầng sáu, Hòa Ninh thấy cửa không khóa, tưởng hai anh em họ Trần cũng không có nhà, nên đẩy cửa đi vào thẳng, kết quả là hai anh em đang ngồi ở phòng khách.
Nhìn thấy người đến là Hòa Ninh, họ không khỏi sửng sốt.
Ngọn gió nào thổi bà chị này đến đây vậy?
Trần Văn đứng dậy bước tới, “Chị ơi, sao chị đến đây?”
Hòa Ninh cau mày, thắc mắc hỏi: “Sao không đóng cửa?”
Trần Văn cười gượng, “Khóa cửa hỏng rồi.”
Đúng là quý nhân đa vong sự! Lần trước chẳng nói một lời đạp tung cửa nhà mình, giờ lại hỏi tụi này sao không đóng cửa, bị gì thế?
Cũng may cả đám zombie trong tòa nhà này đã được dọn sạch sẽ, cửa chung cư dưới lầu đóng lại, lúc ngủ bọn họ lại khóa cửa phòng, vậy nên vẫn có thể yên tâm ngủ ngon, chứ không thì đúng là lo đến phát chết.
Dĩ nhiên anh ta chỉ dám nghĩ trong bụng, chứ trên mặt thì nửa phần bất kính cũng không dám lộ ra.
Hòa Ninh nghe vậy cũng nhớ ra, gãi mũi ngượng ngùng, sau đó chuyển chủ đề, “Hạ Bình Viễn đâu? Đi rồi à?”
Trần Võ từ trong bếp mang ra hai chai nước suối cỡ nhỏ, đưa về phía Hòa Ninh: “Chị, bác Hạ với con trai bác ấy hình như ra ngoài tìm đồ gì đó, tình hình cụ thể tụi em cũng không rõ, chỉ biết là họ xuất phát từ sớm rồi.”
Uất Phi thân thể cứng đờ, đầu ngón tay khẽ run, nhưng giọng nói vẫn giữ được bình tĩnh: “Hai cậu có biết họ đi đâu không?”
Trần Võ nhìn anh trai mình một cái, sau đó cả hai đều lắc đầu.
Trần Văn bổ sung thêm một câu: “Chỉ biết là họ lái xe đi thôi.”
Hỏi được điều muốn biết, Hòa Ninh cũng không định nán lại lâu, nắm tay Uất Phi quay người chuẩn bị rời đi.
“Ơ, chị đợi một chút, nước còn chưa lấy kìa.”
Hòa Ninh vẫn quay lưng về phía bọn họ, vẫy tay một cái: “Tấm lòng tôi xin nhận, đồ các cậu cứ giữ lấy.”
Cô không thiếu nước, cho dù thiếu, cũng sẽ không vô cớ nhận đồ của người ta.
Về đến nhà, Uất Phi hiếm khi lộ rõ cảm xúc ra ngoài, cô đi đi lại lại sốt ruột, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng.
Đột nhiên dừng bước, dường như nghĩ ra điều gì, cô nhanh chân đi về phía cửa.
Ngay khi tay cô chạm vào tay nắm cửa, Hòa Ninh đã ngăn cô lại, “Tớ đi cùng cậu.”
Uất Phi khẽ hé môi, ngàn lời muốn nói cuối cùng chỉ hóa thành một chữ, “Được.”
Rất nhiều khi cô đều cảm thấy, có thể gặp được Hòa Ninh và Ngải Yên Yên, trở thành một nhà với họ, thật sự rất tốt.
Trước khi đi, vì Ngải Yên Yên vẫn đang ngủ cùng hai đứa nhỏ, Hòa Ninh bèn để lại một mảnh giấy, trên đó viết:
Có việc phải ra ngoài, không cần lo lắng, cơm trưa cơm tối không cần chờ, đói thì cứ ăn trước, tụi mình sẽ nhanh chóng về.
Nhanh chóng xuống lầu đến bên đường, Hòa Ninh thấy xung quanh không có người bèn trực tiếp từ không gian lấy ra chiếc mô tô địa hình, đưa mũ bảo hiểm cho cô, rồi không nhịn được hỏi một câu: “Nghĩ ra gì rồi?”
Uất Phi vừa đội mũ bảo hiểm vừa nói: “Họ có lẽ đã đến bệnh viện, ngoài ra tớ không nghĩ ra được nơi nào khác. Số zombie ở đó chắc chắn không ít, tớ lo…”
Lo rằng sẽ không bao giờ gặp được họ nữa.
Hòa Ninh đương nhiên hiểu được tâm tư trong lòng cô, nhấc đôi chân thon dài thẳng tắp bước qua yên xe, đợi Uất Phi lên xe rồi dặn một câu: “Ôm chặt nhé.”
Nói xong liền đạp ga.
Động cơ gầm rú, phát ra tiếng ầm ầm chấn động trời đất, lao về phía trước với công suất lớn, tốc độ nhanh đến mức cảnh vật hai bên đường đều mờ nhòe.
Bệnh viện nằm ở phía đông, gần khu vực trung tâm thành phố, cách khu dân cư mười tám cây số, với tốc độ hiện tại, không đến mười phút là có thể tới nơi.
Trên đường gặp zombie, Hòa Ninh đều lựa chọn vòng tránh, tuy không tốn thời gian quá nhiều, nhưng vẫn đến muộn hơn dự kiến một chút.
Dĩ nhiên không đi thẳng tới cửa bệnh viện, mà chọn dừng lại ở một nơi cách đó hai cây số, nơi có ít zombie hơn.
Bệnh viện bây giờ tám chín phần là đại bản doanh của zombie, nếu bọn họ cứ thế mà ào ào đi vào, khác nào lao đầu vào chỗ chết.
Xe vừa dừng, lũ zombie gần đó liền quằn quại với cơ thể tàn tạ không nguyên vẹn, sốt ruột không chờ nổi mà lao về phía hai người.
Hòa Ninh còn chưa kịp ra tay, đầu những con zombie xung quanh đã bị xuyên thủng bởi những viên băng nhọn.
Xem ra sức ảnh hưởng của hai cha con nhà họ Hạ đối với Uất Phi thật sự không nhỏ.
Đợi khi đã lấy ra được tinh hạch, Uất Phi mới nhìn về phía bệnh viện phía xa, vẻ mặt ngưng trọng: “Chuyến này nguy hiểm đầy rẫy, đường vào bệnh viện tớ thuộc lắm, lát nữa tớ đi trước, nếu thấy tình hình không ổn thì chúng ta lập tức rút lui.”
Trên đường, hai người luôn giữ sự im lặng tuyệt đối, thấy zombie đều vòng qua, bởi vì phải tiết kiệm sức lực và dị năng để đối phó với những gì có thể xảy ra sau này.
Vòng qua đám zombie đến cửa bệnh viện, nhìn từ bên ngoài, kết cấu tòa nhà ở đây đã bị hư hỏng, một phần tường vách khuyết thiếu, trên những khung cửa sổ vỡ nát treo lủng lẳng những chiếc cửa chớp rách nát cô đơn.
Cổng chính của bệnh viện cũng đã sớm bị phá hại, thủy tinh vỡ vụn thành từng mảnh trên mặt đất, tay nắm cửa biến dạng cong queo, bức tường ngoài vốn trắng sạch sẽ giờ cũng trở nên dơ bẩn chẳng chịu được.
Trong không khí lan tỏa mùi thối rữa nồng nặc, lại trộn lẫn mùi máu tanh, khiến người ta buồn nôn.
Trên mặt đất và tường vách loang lổ vết máu, hành lang bày biện lộn xộn, thuốc men vương vãi đầy đất, thiết bị cùng xe đẩy ngả nghiêng đổ vỡ, toàn bộ khung cảnh hỗn loạn tột cùng.
Vừa bước chân vào bên trong, trước mắt liền đập vào vài chục con zombie, Hòa Ninh đồng thời điều khiển ba con dao bay, nhanh chóng chém giết chúng và thu lấy tinh hạch.
Vừa đi vừa tìm, nhưng bệnh viện quá lớn, dù bọn họ đã cố tránh zombie, vẫn không chống nổi vì chúng vừa đông vừa phân tán dày đặc.
Hai người không tránh khỏi có chút kiệt sức.
Giá mà Tử Dịch ở đây thì tốt, màng khí ẩn thân của anh ta cứ như bị dính bug vậy, mà là bug không thể sửa được.
Bệnh viện có hai tòa nhà, tòa A 12 tầng, tòa B 7 tầng.
Bọn họ tốn không ít thời gian mới đến được tầng 2 của tòa A.
Cứ thế này thì không phải cách, không thể tìm từng tầng một được, như vậy quá lãng phí thời gian.
Người mà cứ ở trong trạng thái tinh thần căng thẳng lâu ngày, thân thể và não bộ rất dễ sinh ra mệt mỏi, tốc độ phản ứng cũng sẽ chậm lại.
Rất dễ rơi vào nguy hiểm.
Hai người dọn xong đám zombie ở tầng này, rồi trốn vào một phòng thuộc một khoa nào đó.
Thấy giữa chân mày Uất Phi phủ đầy u ám, Hòa Ninh khẽ vỗ vai cô: “Phi Nhi, bệnh viện lớn như vậy, chỉ có tớ và cậu thì khó mà lục soát hết được, cậu nghĩ trước xem họ có thể đi những đâu, đừng vì lo lắng mà rối loạn.”
Uất Phi nghe vậy gật đầu, sau đó nhắm mắt lại.
Một là để điều chỉnh cảm xúc của mình, hai là để suy nghĩ hai cha con nhà họ Hạ đến bệnh viện rốt cuộc là vì cái gì, và bọn họ có khả năng sẽ đi những nơi nào.
Một lúc sau, mở mắt ra, đáy mắt trở nên thông suốt: “Ba nơi: kho thuốc ở tầng 3 của tòa A, phòng nghiên cứu trên tầng cao nhất của tòa A, và văn phòng trên tầng cao nhất của tòa B.”
