Chương 36: Chọc ai thì chọc, đừng chọc vào bọn họ.
Nhóm Hòa Ninh vừa xuống lầu đã khiến những người kia chú ý. Ánh mắt họ nhìn về phía Hòa Ninh tràn đầy sợ hãi.
Điều này phải công nhận là nhờ Đại Bàn và Tiểu Mi. Hai con này thể tích quả thực quá bắt mắt.
Những người không quen biết đương nhiên coi chúng như mãnh thú đáng sợ.
Kẻ có thể sai khiến được mãnh thú như vậy, chẳng phải càng khiến người ta sợ hãi hơn sao?
Mọi người bất giác đều nảy ra một ý nghĩ: chọc ai thì chọc, đừng chọc vào bọn họ.
Trần Văn và Trần Võ liếc nhìn hai con mãnh thú to xác kia, trong lòng cũng hơi sợ, nhưng dù sao cũng coi như quen biết, nên đánh bạo tiến lên nghênh đón.
“Chị, mọi người đến rồi.”
Hòa Ninh gật đầu với họ coi như chào hỏi.
Đúng lúc này, một gã đàn ông trông gian xảo, mắt lấm lét đi tới, giả vờ bắt chuyện với hai anh em nhà họ Trần, nhưng ánh mắt thật ra cứ liếc trộm qua lại giữa ba cô gái.
Đánh giá nhanh một lượt, gã rút ra kết luận:
Ba tuyệt sắc giai nhân.
Trong đó còn có một minh tinh nổi tiếng.
Ngải Yên Yên vô cùng ghét kiểu nhìn chằm chằm lộ liễu như vậy, lập tức bước lên chắn trước mặt Hòa Ninh và mọi người, cau mày nói: “Chán sống rồi à?”
Gã đàn ông mắt lấm lét vội thu ánh mắt lại, khom lưng cúi đầu xin lỗi: “Là tôi đường đột, xin lỗi, xin lỗi.”
Nói xong liền rời đi.
Bộ dạng xun xoe giả tạo, đúng là ghê tởm.
“Cẩn thận chút.”
Hòa Ninh nhìn bóng lưng hắn, nói với mọi người.
Dù gì người này cũng là một trong những người sống sót ở Thiên Thúy Hoa Đình, xem như nể mặt nhà họ Hạ, chỉ cần không quá đáng, cô sẽ không động sát tâm.
Trần Văn thấy gã kia đi rồi, nhổ bọt về phía bóng lưng hắn:
“Chị, mọi người đừng để ý tới loại người này.”
“Ừ.”
Cô đã sớm đoán được.
Một đội mấy chục người như vậy, sao có thể đều là người thành thật được.
“À đúng rồi chị, mọi người có xe không? Có đủ chỗ ngồi không?”
Vừa nói, Trần Văn vừa nhanh chóng liếc nhìn Đại Bàn và Tiểu Mi.
Hòa Ninh không trả lời có hay không, mà hỏi ngược lại:
“Cậu có à?”
Trần Văn giơ tay xoa gáy, tưởng ý Hòa Ninh là không có, nên ngây ngô cười gật đầu:
“Tôi và Trần Võ mỗi người một chiếc, nếu mọi người không chê thì ngồi xe của chúng tôi.”
Vậy thì tốt, có người làm tài xế rồi.
Không phải vì kín tiếng hay không kín tiếng, chủ yếu là lười.
Hòa Ninh trao đổi ánh mắt với mấy người bạn, thấy ai cũng không có ý kiến, bèn quay sang Trần Văn nói:
“Vậy làm phiền nhé.”
Trần Văn cười đến mang tai. Cậu ta cầu còn không được chị đây ngồi xe của cậu ta với Trần Võ. Có họ ở đó, căn bản không cần lo vấn đề an toàn, làm sao mà chê phiền được.
“Nhưng xe của tôi không lớn, sợ chứa không nổi hai con thú to kia.”
Đại Bàn: ???
Không sao chứ? Xe rách của cậu, ông đây muốn đuổi theo còn chẳng cần tăng tốc.
Tiểu Mi: …
Hòa Ninh cũng ngơ người:
“Xe của cậu có bốn bánh, chúng nó cũng có bốn chân, để chúng tự chạy là được.”
Trần Văn bừng tỉnh.
Không lâu sau, hai cha con nhà họ Hạ cũng đến, xem như đã đủ người. Đếm thử, không tính Hòa Ninh và mọi người, Thiên Thúy Hoa Đình có tổng cộng ba mươi bốn người sống sót, bao gồm hai anh em nhà họ Trần và hai cha con nhà họ Hạ.
Tính luôn hai chiếc xe của hai anh em nhà họ Trần, đội ngũ có tổng cộng chín chiếc xe có thể lái.
Năm chiếc sedan, ba chiếc SUV, một chiếc SUV bảy chỗ.
Tất cả xe đều đổ đầy xăng, chạy tới căn cứ Dương Thành cách đó hơn ba trăm cây số hầu như không thành vấn đề.
Khoang sau chủ yếu chất đầy thức ăn, quần áo cũng xếp vào một ít.
Vũ khí của mọi người không còn như lúc ban đầu chỉ là chảo gang với dao làm bếp, mà đều đổi sang rìu, gậy bóng chày và mấy loại tương tự. Bọn họ đặt vũ khí ở những chỗ với tay là lấy được.
Cũng may thời tiết đã chuyển lạnh, dù vài ngày chưa tắm, trên người cũng không đến mức bốc mùi khó chịu.
Một chiếc SUV và một chiếc sedan của hai anh em nhà họ Trần coi như bị Hòa Ninh trưng dụng.
Hạ Yến Chu tự lái một chiếc SUV. Vốn định mời Uất Phi ngồi cùng để nhân cơ hội nói chuyện, dù không nói được gì thì hai người ít ra cũng gần nhau hơn chút.
Nhưng còn chưa lại gần, anh đã thấy bọn họ lên xe của hai anh em nhà họ Trần.
Hạ Yến Chu lặng lẽ liếc hai anh em nhà họ Trần một cái, rồi xoay người lên xe, kéo cửa lại.
Hai người kia không hiểu sao lại rùng mình một cái.
Cuối cùng, thứ tự xe được sắp xếp như sau:
Hạ Yến Chu chở Hạ Bình Viễn đi đầu, mở đường phía trước, các xe còn lại nối đuôi theo sau. Trần Văn và Trần Võ chở Hòa Ninh cùng mọi người đi cuối, để ứng phó với tình huống bất ngờ phía sau.
Đại Bàn và Tiểu Mi tự đi theo đội ngũ. Dù sao hai con này khứu giác cực thính, lạc không được.
Lăng Tử Dịch và Lăng Tử Nghiên không muốn tách nhau, Ngải Yên Yên bèn dẫn hai đứa ngồi lên xe của Trần Võ.
Trần Võ nhìn gương mặt của Ngải Yên Yên ở ghế phụ không chê vào đâu được, không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Tiếng nuốt này đương nhiên không qua mắt Ngải Yên Yên. Cô quay đầu nhìn Trần Võ, khẽ cười:
“Nhận ra tôi à?”
Trần Võ đã sớm được anh trai dặn dò, mấy người này không được đắc tội ai cả, bèn thận trọng đáp:
“Từng thấy trên TV, nhìn thật còn đẹp hơn trên TV nhiều!”
Phải cẩn thận lời ăn tiếng nói, khen một câu chắc không sai đâu nhỉ?
Ngải Yên Yên nhíu mày:
“Vậy trên TV không đẹp à?”
Trần Võ giật bắn mình, vội chữa:
“Đẹp cả, đẹp cả mà.”
Sau đó nhìn thẳng về phía trước, không dám liếc sang bên cạnh nữa.
Ngải Yên Yên không nhịn được bật cười. Cô thầm nghĩ, người này đúng là không đùa được.
“Tập trung lái xe đi, có chuyện gì thì gọi tôi, tôi ngủ một lát.”
Nói xong, cô nghiêng đầu nhắm mắt, chẳng biết là ngủ thật hay giả vờ ngủ.
Bên kia, Hòa Ninh và Uất Phi tự nhiên lên xe của Trần Văn. Hòa Ninh ngồi ghế phụ, Uất Phi ngồi một mình ở hàng ghế sau.
Hạ Yến Chu nghiên cứu bản đồ kỹ lưỡng, cân nhắc nhiều mặt, cuối cùng chọn một con đường tránh xa khu trung tâm thành phố.
Đường vòng xa thì lái lâu hơn, thiếu xăng thì nghĩ cách kiếm thêm, đường bị tắc thì xuống dọn.
Chứ nếu kinh động đến lũ xác sống trong thành phố mà bị bao vây, thì chỉ có nước chết.
Vòng cũng chẳng đi đâu xa. Đường ngắn nhất tới căn cứ Dương Thành là hơn ba trăm sáu mươi cây số, con đường này chỉ xa hơn khoảng một trăm cây số.
Trên đường, Hòa Ninh hạ cửa kính xuống, khuỷu tay chống lên mép cửa, bàn tay đỡ cằm, lơ đễnh nhìn phong cảnh ven đường.
Gió thổi bay mái tóc đen mềm mại của cô. Cũng may cô đeo kính râm nên mắt không thấy khó chịu.
Nghĩ một chút, cô với tay lấy bao thuốc lá từ trong túi ra, châm một điếu.
Trần Văn thấy vậy, không nhịn được mà tặc lưỡi.
Trước đây mỗi lần ra ngoài tìm vật tư, thời gian Hạ Yến Chu cho đều có hạn, căn bản không kịp tìm đồ gì ngoài đồ ăn. Giờ thấy Hòa Ninh lôi thuốc lá ra, cơn thèm của cậu ta nhất thời bị khơi lên.
Hòa Ninh nghiêng đầu nhìn cậu ta một cái, cũng không nói gì, cầm bao thuốc cùng chiếc bật lửa nhẹ nhàng ném về phía ghế lái.
Trần Văn nhận được, biểu cảm đúng là chỉ có thể dùng hai chữ “phức tạp” để hình dung. Lúc thì kinh ngạc, lúc thì cảm động, lúc thì như kiểu đã quyết tâm theo ai đó cả đời.
Hòa Ninh chẳng thèm để ý trong lòng cậu ta đang nghĩ gì.
Cả nhóm xuất phát lúc mười giờ sáng, không biết đã lái được hai tiếng đồng hồ. Giữa đường ngoài gặp một đợt xác sống nhỏ vài chục con ra, thì không có chuyện ngoài ý muốn nào khác.
Hạ Yến Chu giảm tốc độ, từ từ tấp vào lề đường.
Anh xuống xe, vẫy tay về phía sau, ý bảo mọi người xuống xe nghỉ ngơi, ai ăn thì ăn, ai giải quyết chuyện riêng thì đi, nhưng phải đi cùng nhau, không được đi một mình.
