Chương 40: Mày muốn chết thì khỏi cần tìm đến bọn tao
Hòa Ninh không nói đồng ý hay từ chối giúp đỡ, chỉ mỉm cười hỏi: “Nói nghe xem, em định giúp thế nào?”
Lăng Tử Dịch cúi đầu suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Nếu bên trong thực sự có người sống sót, vậy làm thế nào để cứu họ ra mà không làm kinh động đám zombie? Em nghĩ chỉ có em làm được.”
Màng khí tàng hình của cậu bé hiện tại có đường kính lên tới 4 mét, phạm vi này che phủ mười người chẳng có vấn đề gì lớn, cho dù số người sống sót bên trong nhiều hơn mười người cũng không sao, thời gian duy trì hai giờ đủ để cậu chạy đi chạy lại mấy lượt.
Hòa Ninh đưa tay véo má cậu bé, mỉm cười hài lòng: “Cũng may Hạ Yến Chu chưa nhận ra năng lực của em, không thì anh ấy đã xin em về từ lâu rồi.”
Lăng Tử Dịch giơ tay xoa má, thầm nghĩ: Sao các chị ấy không véo má mình thì cũng xoa đầu mình vậy?
Ừm, mình phải nhanh chóng cao lớn mới được!
Nhìn về phía nhà máy, Hòa Ninh lại nói: “Cứ chờ đi, có người sống sót hay không, chúng ta sẽ sớm biết thôi.”
Ngay khi mọi người đang dồn sự chú ý về phía nhà máy, bên trong xe bỗng vang lên một tiếng ùng ục khe khẽ.
Mọi người đồng loạt nhìn về nơi phát ra âm thanh — Lăng Tử Nghiên.
Cô bé lập tức đỏ bừng mặt, né vào lòng Uất Phi, ngượng ngùng nói: “Là bụng em kêu đói ạ.”
Ngải Yên Yên không nhịn được bật cười, bế cô bé từ ghế sau sang ghế trước: “Bé Tử Nghiên đói nhanh là vì đang lớn mà ~”
Hòa Ninh mở cửa xe: “Ăn cơm trước đã. Nhà máy quy mô không nhỏ, chuyến thăm dò này của Hạ Yến Chu chắc phải tốn kha khá thời gian.”
Trần Văn và Trần Võ vừa khéo trở về, thấy Hòa Ninh xuống xe, Trần Văn tiến lên: “Chị Ninh, nói chuyện xong rồi ạ?”
Hòa Ninh gật đầu, rồi chỉ vào cốp xe: “Lấy nồi ra đi.”
Từ hôm nấu mì đó, mấy nồi niêu xoong chảo này bị nhét vào cốp xe, còn đồ ăn vốn để trong cốp thì Hòa Ninh đã cất vào không gian.
Tất nhiên là do hai anh em nhà họ Trần yêu cầu, gọi là nhờ Hòa Ninh giữ hộ.
Đợi Trần Văn đặt nồi xuống khoảng đất trống sau xe, Hòa Ninh từ trong không gian lấy ra một túi gạo đã mở, bên trong còn hơn nửa, rồi một hộp trứng bắc thảo, hai hộp rau đóng hộp, hai hộp thịt đóng hộp.
Sau đó bỏ tất cả vào túi, ném luôn cho Trần Văn, nói ngắn gọn: “Cháo trứng bắc thảo rau củ thịt nạc.”
Trần Văn nhận túi thức ăn rồi lại kéo Trần Võ đi, tất nhiên trước khi đi đã mượn nước và lửa của Uất Phi và Ngải Yên Yên.
Ngoài bữa đầu tiên sau khi xuất phát, mọi việc nấu cơm rửa bát sau này đều do Trần Văn và Trần Võ đảm nhiệm.
Đừng thấy hai người này trông có vẻ già dặn trước tuổi, chứ tuổi thật không lớn: Trần Văn hai mươi tư, Trần Võ vừa mới tốt nghiệp đại học.
Nghe nói trước đây nhà họ mở quán ăn, rảnh rỗi hai người thường ra quán phụ giúp, nên tay nghề đều khá.
Tuy là anh em nhưng hai người trông không giống nhau lắm.
Trần Văn hơi mập, thuộc kiểu mặt thật thà chất phác, nhưng lại rất lanh lợi, là người biết nhìn sắc mặt người khác mà hành động.
Trần Võ dáng người gầy, cao hơn một chút, ngũ quan cũng thanh tú hơn. Tuy không lanh lợi bằng Trần Văn nhưng tính tình ngay thẳng. Chắc một người giống mẹ, một người giống cha.
Hòa Ninh dựa vào cửa xe, châm một điếu thuốc, nhìn dáng vẻ bận rộn của hai anh em họ Trần mà trầm tư.
Ngải Yên Yên thấy vậy, nhìn theo hướng mắt Hòa Ninh, rồi cười duyên: “Sao, lại mềm lòng rồi à?”
Hòa Ninh nhả khói, lắc đầu: “Cậu không thấy đội mình đang thiếu thứ gì à?”
Ngải Yên Yên thắc mắc: “Thiếu gì? Khí chất đàn ông à?”
Lăng Tử Dịch: ...
Đại Bàn: ...
Tiểu Mi: ...
Thôi được, một đứa thì còn nhỏ, còn hai con kia thì bị “cắt” mất rồi.
Không, đây không phải là vấn đề chính.
Hòa Ninh nén cười: “Không biết món ăn họ làm có vừa miệng tiểu thư Yên Yên không?”
Mỗi lần hai người nấu cơm xong, đều hỏi tất cả mọi người xem món ăn có hợp khẩu vị không, trong đó Ngải Yên Yên là người nể mặt nhất, ăn một lần khen một lần, Hòa Ninh nghĩ tới liền thấy buồn cười.
Ngải Yên Yên làm nũng: “Được lắm Ninh ơi, dám trêu mình! Nhưng nói thật, đúng là ngon thật, còn ngon hơn đa số quán ăn làm ra.”
Trước đây vẫn có người nói nấu ăn là xem thiên phú.
Cùng một loại nguyên liệu, gia vị, Hòa Ninh và mọi người nấu thì bình thường, nhưng hai anh em họ Trần nấu ra, hương vị đúng là rất khá.
Ngải Yên Yên phản ứng lại, nói: “Cậu bảo thiếu gì, chẳng lẽ là thiếu đầu bếp?”
Hòa Ninh chớp mắt: “Còn thiếu tài xế nữa.”
Ngải Yên Yên: ...
Tuy ba người họ đều biết lái xe, nhưng lái xe khá tốn tâm lực, mấy ngày nay toàn đi nhờ xe thành quen rồi.
“Nghe cậu nói mà mình cũng xiêu lòng rồi.”
Hòa Ninh cười: “Xem tình hình thế nào đã, mới tiếp xúc có mấy ngày thôi mà.”
Chẳng bao lâu, một nồi cháo nóng hổi đã được nấu xong, hương cơm hòa quyện với hương thịt, lan tỏa trong không khí.
Đằng xa, gã gian xảo lúc trước mượn cớ chào hỏi hai anh em họ Trần để ngấm ngầm quan sát ba người Hòa Ninh, ngửi thấy mùi thơm cuối cùng cũng nhịn không nổi.
Mấy người này sao bữa nào cũng có thịt vậy, chắc vật tư rất hậu hĩnh, sao không nghĩ đến việc chia cho mọi người một ít nhỉ?
Nhìn qua một lượt, gã gian xảo lại cảm thán: ba người này đúng là tuyệt phẩm, mỗi người một vẻ, nhưng chẳng ai kém ai.
Cô đeo kính râm kia có nhan sắc vô cùng quyến rũ, dáng người cong mẩy, nhất là vòng eo mềm mại thon nhỏ, chỉ một tay là ôm trọn.
Băng sơn mỹ nhân kia có đôi chân thon dài thẳng tắp, trắng ngần như ngọc, khiến người ta mơ màng.
Người cuối cùng hắn cũng biết chút ít, chính là “bình hoa đẹp nhất làng giải trí” từng rất nổi trên mạng trước đây, người thật còn đẹp hơn cả trên TV, da như mỡ đông, mặt như hoa đào, quả là sắc đẹp hiếm có trên đời.
Nếu có thể tán được một trong ba người, không nói đến chuyện mỹ nhân ôm trong lòng, mấu chốt là còn được bữa nào cũng có thịt.
Gã gian xảo chìm đắm trong mộng tưởng của mình không thoát ra được.
Đến khi hoàn hồn, cháo trong nồi đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Nhìn về phía ngã rẽ, thấy Hạ Yến Chu vẫn chưa trở về, gã gian xảo lấy từ ba lô ra hộp sô-cô-la vẫn luôn không nỡ ăn, rồi lấy hết can đảm đi về phía Hòa Ninh và những người khác.
Càng lại gần, mùi thơm càng đậm, khiến hắn không ngừng nuốt nước bọt.
Trần Văn từ lúc gã gian xảo tiến lại gần đã phát hiện ra, thấy vẻ mặt đầy ý đồ xấu của hắn, nhịn không được muốn đứng dậy đuổi hắn đi.
Hòa Ninh giơ tay ngăn anh ta lại.
Gã gian xảo thấy vậy, thầm đắc ý: Chẳng lẽ người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần này cũng để mắt tới hắn?
Cũng phải, hắn vốn đẹp trai, trước đây ở công ty chẳng phải nhờ bộ mặt này mà tán được bao nhiêu em thực tập sao?
Ngay lúc này, một con dao găm bỗng nhiên hiện ra giữa không trung, lao về phía hắn, lướt qua mặt hắn rồi cắm phập xuống đất.
Gã gian xảo cảm thấy bên má hơi đau, run rẩy giơ tay sờ lên, máu dính đầy tay.
Hòa Ninh đặt bát xuống, không ngoảnh đầu lại, lạnh nhạt nói: “Mày muốn chết thì khỏi cần tìm đến bọn tao. Thấy cái cây trước mặt kia không? Cứ đâm đầu vào đấy, hay là mày thích bị zombie xé xác hơn?”
