Chương 43: Thăm dò lần nữa
Hai anh em Trần Văn, Trần Võ đứng bên cạnh, thẫn thờ nhìn suốt toàn bộ diễn biến.
Chuyện là họ còn chưa kịp ra tay, thế mà đã xong rồi?
Tưởng chừng phải có một trận cãi vã kịch liệt, ai ngờ chị Ninh và mọi người ra tay dứt khoát, xử gọn chỉ trong vài nhịp.
Cũng phải, nghĩ lại lần trước, chị Ninh cũng chẳng nói chẳng rằng đã đánh cho họ một trận, hôm đó chắc vẫn còn nương tay.
Phụ nữ không thể trêu vào.
Năm chữ đó in sâu vào tâm trí hai anh em.
Sau khi mọi người rời đi, Hòa Ninh nhìn Hạ Yến Chu hỏi: “Sao rồi?”
Hạ Yến Chu trầm mặc một lát: “Có gì đó kỳ lạ.”
Hòa Ninh nheo mắt: “Kỳ lạ ở chỗ nào?”
“Bên trong không có bao nhiêu zombie, mà lại có rất nhiều xác zombie. Cô đoán xem chúng chết cách nào?”
Hạ Yến Chu cụp mắt, liếc một cái khá kín đáo về phía khẩu súng trong tay Hòa Ninh.
Hòa Ninh theo ánh mắt của anh nhìn xuống, rồi kinh ngạc: “Bắn chết?”
“Đúng. Hơn nữa, đồ hộp và lương thực bên trong cũng bị chuyển đi một phần. Theo dấu vết để lại, đối phương vẫn đang trốn bên trong, chỉ là tạm thời chưa tìm ra chỗ trốn.”
Giết zombie rồi lấy thức ăn mà không rời đi, ngược lại chọn trốn lại bên trong—một là đạn dược đã cạn, hai là coi nhà máy này thành căn cứ.
Thú vị đấy.
Hòa Ninh chớp mắt một cái, tia kích động thoáng hiện rồi vụt tắt trong đáy mắt.
Hy vọng bọn họ còn dự trữ đạn dược.
Số thu được đợt trước đã dùng mất một nửa. Cô còn đang lo không biết kiếm thêm ở đâu, thế mà bọn họ lại mang đến đúng lúc cần nhất.
“À, đúng rồi, ngoài ra còn một thông tin hữu ích nữa.”
Hạ Yến Chu giơ tay, dùng ngón trỏ chỉ lên đầu mình, tiếp lời: “Tinh hạch trong đầu chúng vẫn còn nguyên.”
Nghĩa là gì?
Nghĩa là trong đám người đó không có dị năng giả.
Bởi dị năng giả theo bản năng sẽ cảm nhận được sự tồn tại của tinh hạch trong đầu zombie. Nếu có dị năng giả thì không có lý gì lại không lấy đi.
“Nói vậy thì chúng ta nhặt được món hời rồi.”
Hạ Yến Chu không khẳng định cũng không phủ nhận.
Hòa Ninh quay người vẫy tay với Lăng Tử Dịch: “Nhóc Tử Dịch, có việc rồi!”
Hạ Yến Chu hơi cúi đầu nhìn cậu nhóc chỉ cao tới bụng anh lon ton chạy về phía Hòa Ninh.
Lăng Tử Dịch hơi phấn khích: “Chị Ninh, bên trong có người đúng không?”
Hòa Ninh gật đầu: “Ừ, nhưng bọn họ trốn rồi. Lát nữa chúng ta vào tìm chỗ ẩn nấp của họ.”
Nói xong, cô quay sang Hạ Yến Chu, chỉ vào đám người kia: “Anh vẫn nên tự trông chừng bọn họ thì hơn.”
Hạ Yến Chu thấy khó hiểu. Anh chưa từng thấy năng lực của nhóc con này, nhưng anh biết Hòa Ninh sẽ không vô cớ dẫn một đứa trẻ chẳng biết gì đến nơi nguy hiểm.
Thế nhưng vẫn không nhịn được hỏi: “Chỉ có cô và thằng bé?”
Không đợi Hòa Ninh trả lời, Ngải Yên Yên nhịn không nổi, nhẹ lườm một cái: “Đang coi thường ai thế?”
Hạ Yến Chu lắc đầu: “Tôi không có ý đó. Cho hỏi một câu, nhóc con này có dị năng gì?”
Hòa Ninh đáp gọn: “Tàng hình tập thể.”
Cả nhóm cùng ẩn thân.
Thảo nào.
Hạ Yến Chu nhìn Dây Câu Vẫn đang quấn trên cánh tay mình, lộ ra chút ghét bỏ.
Nhưng mà, trong đội nhỏ của bọn cô: không gian, thủy hệ, hỏa hệ, tàng hình tập thể, thông thạo thú ngữ. Với đội hình dị năng như vậy thì sinh tồn không thành vấn đề, gặp thú biến dị còn có thể trao đổi. Nhưng nếu gặp thực vật biến dị thì sao?
Hình như chỉ thiếu có người khống chế được thực vật.
Mà anh thì vừa hay làm được.
Nghĩ vậy, ánh mắt anh nhìn Dây Câu Vẫn bỗng dịu dàng hẳn.
Dây Câu Vẫn: ... Ngài không sao chứ?
Trước khi xuất phát, Hòa Ninh dặn Uất Phi và mọi người phải chú ý an toàn, tuyệt đối không được lơi lỏng cảnh giác.
Đồng thời cô cũng nói với Hạ Yến Chu, với ngụ ý cảnh cáo, bảo anh trông chừng đám người ở Thiên Thúy Hoa Đình, đừng để bọn họ chạy sang quấy rầy bọn cô.
Dặn dò xong, cô nắm tay Lăng Tử Dịch hướng về nhà máy.
Từ ngã rẽ đến nhà máy chỉ vài trăm mét. Zombie trên con đường này đã bị Hạ Yến Chu dọn sạch từ trước. Nhìn số xác thì không ít.
“Tử Dịch, giờ thả màng khí đi. Lát nữa kể cả có gặp người cũng đừng manh động, vì trong tay họ rất có thể có súng.”
Lăng Tử Dịch gật đầu thật mạnh, giơ tay phóng ra màng khí. Cậu khống chế màng khí vừa đủ bao phủ hai người để duy trì được lâu hơn.
Đến cửa, cánh cổng nhà máy đổ nát mở toang. Không khí tràn ngập mùi thối rữa xộc vào mũi.
Bên trong nhà máy rất rộng. Ở trung tâm là một dây chuyền sản xuất cỡ lớn, vì thiếu bảo trì nên đã rỉ sét, vô dụng.
Xung quanh quả đúng như Hạ Yến Chu nói, xác zombie nằm la liệt, trên người và đầu toàn là vết đạn.
Hai người đi sâu vào trong. Khu vực kho bãi cũng tan hoang. Dãy kệ ngoài cùng đổ sập, một phần đồ hộp rơi ra khỏi thùng giấy.
Hòa Ninh nhặt một hộp đồ hộp dưới đất. Hạn sử dụng là hai tháng trước, nhãn hiệu là thương hiệu nhỏ chẳng mấy người biết. Kéo vòng nhôm ra, bên trong đầy ắp thịt hộp; đưa lên ngửi, mùi vị cũng không thua kém hàng hiệu là bao.
Các kệ phía trong xếp ngay ngắn, trên kệ chất đầy những thùng đồ hộp. Nhìn qua, ít nhất cũng phải hơn một nghìn thùng. Ngoài thịt hộp, mấy loại như thịt heo hộp mà cô từng thu thập trước ngày tận thế cũng không ít.
Hòa Ninh vung tay thu vào hơn một trăm thùng, thuận tiện cất nốt kệ hàng vào không gian. Phần còn lại cô để lại cho ai cần thì dùng.
“Chị Ninh, chị nhìn xem đó là cái gì?”
Ngay khi Hòa Ninh vừa cất kệ hàng vào không gian, Lăng Tử Dịch tinh mắt nhận ra trên nền đất chỗ đó có một cái khoen kéo trông rất bình thường. Phần sàn quanh khoen kéo nhìn như khít liền với mặt đất.
Hòa Ninh nghe vậy đi tới. Vừa ngồi xổm xem xét, cô vừa gõ nhẹ lên sàn.
Cộc cộc cộc.
Bên dưới rỗng.
Chẳng lẽ...
Hòa Ninh lập tức phóng tinh thần lực xuống lòng đất. Quả nhiên, ở sâu phía dưới, cô cảm nhận được sóng não của không ít người.
Chẳng trách lúc nãy Hạ Yến Chu không tìm thấy—thì ra bọn họ trốn dưới lòng đất.
Hòa Ninh nắm chặt khoen kéo, dùng lực kéo lên. Chỗ nối phát ra một tràng tiếng rẹt nhẹ, mặt đất mở ra một cái miệng hố hình vuông, mỗi cạnh khoảng nửa mét.
Cô ghé mắt nhìn vào trong. Bên trong tối mờ, tầm nhìn rất hạn chế. Trên một vách ngay dưới miệng hố có chiếc thang bám xuống bên dưới.
“Tử Dịch, chị xuống xem trước, lúc nào chị bảo xuống thì em hẵng xuống.” Dứt lời, Hòa Ninh trèo xuống theo chiếc thang.
Lăng Tử Dịch căng thẳng nhìn chằm chằm miệng hố. Thấy bóng Hòa Ninh dần biến mất, cậu càng lo thêm. Muốn gọi hỏi nhưng lại sợ âm thanh sẽ kinh động những người bên trong.
May là không lâu sau, trong đầu Lăng Tử Dịch truyền đến giọng Hòa Ninh.
【Tử Dịch, xuống được rồi, cẩn thận đừng bước hụt.】
Từ miệng hố xuống tầng hầm sâu khoảng mười mét. Sau khi xuống, phía trước chỉ có một lối đi vừa một người, dài chừng ba bốn chục mét. Cuối lối đi là một cánh cửa thép chống trộm; chỉ nhìn bằng mắt thường cũng biết nó rất dày và chắc.
Thiết kế kiểu này nhìn qua có vẻ khiến tầng hầm thành nơi dễ thủ khó công, nhưng chỉ cần một ngọn lửa là có thể khiến nó vỡ thế trận.
Người thiết kế hẳn không ngu đến mức đó. Rõ ràng tầng hầm còn có lối thoát khác.
Hòa Ninh cảm nhận thấy sóng não của những người đó đều náu sau cánh cửa thép. Nhận thấy lối đi không có nguy hiểm, cô dùng tinh thần lực truyền âm bảo Lăng Tử Dịch theo thang mà xuống.
