Chương 57: Canh đêm
Tề Tín đưa tay nhận lấy thuốc cảm, liên tục cảm ơn, rồi làm theo hướng dẫn trên tờ giấy bên trong, lấy đúng liều lượng đặt vào tay Khương Tinh Dã.
– Thiếu gia, uống vào có thể hơi buồn ngủ, đó là hiện tượng bình thường.
Khương Tinh Dã nhìn chằm chằm Tề Tín một lúc lâu.
Khuôn mặt chữ điền cương nghị và ngũ quan sắc bén, rõ ràng là kiểu người trầm ổn quả đoán, vậy mà lại cứ như một bà vú lo chuyện trên trời dưới đất.
Hồi trước đã vậy, lúc nào cũng bám sau lưng cậu mà lải nhải.
Kiểu như “Thiếu gia đến giờ ăn cơm rồi”. Nếu cậu không ăn, Tề Tín có thể trực tiếp xuống bếp nấu xong rồi bưng tới trước mặt.
Khương Tinh Dã khẽ cười: – Ông già trước đây trả anh bao nhiêu lương?
Tề Tín bị hỏi đến ngẩn người: rốt cuộc thiếu gia đang nghĩ gì trong đầu vậy?
Nhưng ngoài mặt vẫn thành thật đáp: – Một tháng năm mươi nghìn tệ, có đóng bảo hiểm đầy đủ, cuối năm còn có thưởng.
Khương Tinh Dã bĩu môi: – Ít.
Tề Tín vội lắc đầu: – Đã nhiều lắm rồi, thiếu gia.
Từ khi Hải gia rửa tay gác kiếm, anh ngoài việc ở bên cạnh thiếu gia thì cơ bản chẳng còn việc gì phải làm.
Khương Tinh Dã nói với vẻ đầy ẩn ý: – Năm mươi nghìn tệ là lương của vệ sĩ. Anh ngoài việc của vệ sĩ ra còn kiêm cả bảo mẫu, không phải trả ít thì là gì?
Tề Tín nghe vậy, mặt hơi đỏ lên: – Thiếu gia, tôi đã hứa với phu nhân sẽ chăm sóc tốt cho ngài.
Khương Tinh Dã nhíu mày: – Thôi nào, lúc nào cũng lấy mẹ tôi ra ép tôi, có gì hay ho à?
Nói xong, hắn đổ cả nắm thuốc trong tay vào miệng, uống một hơi gần nửa chai nước để nuốt xuống, rồi nhắm mắt lại, không thèm để ý đến Tề Tín nữa.
Tề Tín môi khẽ nhúc nhích, định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không mở lời.
–
Trần Văn và Trần Võ vừa dọn dẹp xong thức ăn thừa sau bữa ăn không lâu, những người bị thương nhẹ bắt đầu tỉnh lại dần.
Đúng như Hạ Yến Chu đã nghĩ, mấy người bị thương nặng vì thiếu thuốc men và thiết bị y tế nên không qua khỏi.
Sau khi biết rõ toàn bộ chuyện, những người sống sót đều có cảm giác như vừa thoát chết trong gang tấc.
Tối nay chắc chắn không đi tiếp được nữa, Hạ Yến Chu định nghỉ lại đây một đêm, sáng mai lên đường.
Đã tính nghỉ lại một đêm, thì vấn đề ai canh đêm là không thể tránh khỏi.
– Để tụi em canh cho. – Hòa Ninh lên tiếng.
Họ cũng xem như là một phần của đội ngũ tạm thời này, nếu không có gì bất ngờ, đêm nay chắc là đêm cuối cùng, canh một đêm cũng không sao.
Nhưng đó không phải lý do chính.
Lý do chính là... ba người họ đã mấy ngày chưa tắm rồi.
Mấy ngày nay, ban ngày mọi người cùng nhau lên đường, ban đêm lại có người thay phiên canh gác, nên họ không tìm được thời điểm thích hợp để vào không gian.
Trước mắt, đúng là có cơ hội.
Nếu nói có phải vì mấy người này bị thương không, thì thật ra cũng có một phần.
Tất nhiên không phải vì lòng thương hại trào dâng, mà vì ban ngày đám người đó trúng độc mạn đà la và uống thuốc, nên đêm đến sẽ ngủ say hơn thường ngày.
Bọn họ ngủ càng say, đối với ba người họ lại càng tiện.
Hạ Yến Chu hơi ngạc nhiên. Với tính cách chẳng màng chuyện bên ngoài của Hòa Ninh, vậy mà lại chủ động đề nghị canh đêm.
Anh vừa định mở lời nói gì đó thì Uất Phi cắt ngang: – Không cần anh thay em đâu.
Với trí thông minh của Hạ Yến Chu, nhìn vẻ kiên định của Uất Phi, tự nhiên đoán được ba cô có thể muốn lợi dụng lúc canh đêm để tính toán chuyện gì đó.
Không hỏi thêm, Hạ Yến Chu dặn dò vài câu rồi quay lên xe nghỉ ngơi.
Trần Văn với Trần Võ vốn đã nhìn Hòa Ninh và mấy người kia bằng con mắt đầy thiện cảm, nghe xong đoạn đối thoại, não tự tưởng tượng ra một màn cảm động đến rơi nước mắt.
Trong lòng: Mấy bà cô này quả nhiên miệng cứng lòng mềm.
Ba cô gái: ...
Đêm khuya.
Họ không vội vào không gian.
Cả ba ngồi lặng lẽ trên tảng đá lớn bên đường suốt nửa đầu đêm.
Hòa Ninh cứ cách một lúc lại thi triển dị năng, quét nhẹ một vòng qua sóng não của mọi người.
Giai đoạn vừa chìm vào giấc ngủ là dạng sóng có biên độ rất thấp, biến đổi không theo quy luật, nhịp điệu chậm.
Giai đoạn ngủ nông, hoạt động sóng não, nhịp tim và nhịp thở đều chậm lại.
Giai đoạn ngủ sâu, sóng não có biên độ lớn, chuyển động chậm rãi, lúc này gần như không thể bị đánh thức.
Mãi đến nửa sau đêm, sóng não của phần lớn mọi người đều biến thành dạng thứ ba.
Ngoại trừ Hạ Yến Chu và Tề Tín, hai người này từ đầu đến cuối vẫn ở giai đoạn ngủ nông.
Thôi vậy.
Không lãng phí thời gian nữa, Hòa Ninh bảo Uất Phi và Ngải Yên Yên vào không gian tắm rửa trước, còn mình ở lại bên ngoài “canh gác” cho hai người.
Hai người không khách sáo, chỉ cần khẽ động ý niệm là biến mất ngay tại chỗ.
Trong không gian vẫn là giữa trưa. Hai người từ chỗ tối bước vào, bị ánh nắng chói chang làm cho không mở nổi mắt.
Chờ một lúc cho mắt thích nghi, Ngải Yên Yên dùng ý niệm triệu hồi đồ vệ sinh cá nhân và hai bộ quần áo sạch.
Uất Phi nói: – Lát nữa tụi mình chỉ thay đồ lót thôi, bên ngoài vẫn mặc bộ cũ. Đồ vệ sinh cá nhân tớ nhớ Ninh Nhi trước đây có trữ một lô loại không mùi, dùng trước đi.
Ngải Yên Yên gật đầu rồi lao vào một căn phòng trống.
Trong ba người, cô ấy bị bệnh sạch sẽ nặng nhất.
Hồi trữ đồ, bọn họ đã lắp sẵn tấm pin mặt trời và tổ máy phát điện, tất nhiên còn có cả đám đồ gia dụng cỡ lớn như bình nước nóng điện, máy giặt sấy liền, tủ lạnh, vân vân.
Hai người nhanh chóng tắm rửa xong, dùng máy sấy tóc sấy khô tóc rồi ra khỏi không gian.
Hòa Ninh không ngửi thấy mùi thơm trên người hai người, nhướng nhẹ đuôi mày: – Cẩn thận vậy sao?
Uất Phi khẽ giục: – Mau lên.
Hòa Ninh nghe vậy không chần chừ, giây tiếp theo đã biến mất tại chỗ.
Tắm rửa nhanh xong, Hòa Ninh cầm máy sấy tóc, nhìn mái tóc dài trước gương, đột nhiên thấy phiền phức.
Mái tóc này từ sau khi tốt nghiệp học viện cảnh sát cô chưa hề cắt, chẳng biết từ lúc nào đã dài đến vậy.
Cô tìm một cây kéo, không chút lưu luyến, “rạp” một nhát cắt luôn.
Cũng không ngắn như hồi ở học viện cảnh sát, mà dài tới khoảng giữa cằm và vai, vừa đủ buộc một kiểu đuôi ngựa thấp.
Cắt tóc xong, thấy vẫn còn thời gian, Hòa Ninh thu hoạch đám rau trong ruộng đã chín từ lâu, rồi dùng ý niệm gieo trồng lại, sau đó mới rời đi.
Vừa ra khỏi không gian, Ngải Yên Yên đã khẽ kêu lên: – Cậu ơi, tóc cậu kìa!
Uất Phi cũng hơi bất ngờ.
Hòa Ninh cười nói: – Tớ thấy phiền nên cắt luôn.
Ngải Yên Yên nghe vậy rơi vào phân vân.
Hòa Ninh véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng như thể bóp ra nước của Ngải Yên Yên, giọng có phần cưng chiều: – Cậu không cần cắt đâu.
Mái tóc dài đến thắt lưng của Ngải Yên Yên đen nhánh như mực, nếu cắt thật thì đừng nói Ngải Yên Yên, ngay cả cô cũng thấy đau lòng.
Dị năng giả thể chất cường hãn, thêm việc đã uống linh tuyền, ba người họ canh một đêm cũng chẳng thấy mệt.
Sáng hôm sau.
Trần Văn và Trần Võ tỉnh dậy nhìn thấy tóc ngắn của Hòa Ninh, hỏi y hệt câu đó.
Hòa Ninh thấy phiền, lạnh giọng: – Có ý kiến à?
Hai người lắc đầu như lúc lắc.
Theo lệ cũ, nguyên liệu nấu ăn vẫn ném cho họ, chỉ việc chờ ăn.
Chờ mọi người ăn xong bữa sáng, Hạ Yến Chu thống kê tình hình đội ngũ.
Hỏng hai chiếc xe, chết ba người.
Tính ra có bảy người cần phải sắp xếp lại chỗ ngồi.
Hàng ghế sau xe của anh ấy vẫn còn nhét thêm được ba người, bốn người còn lại thì làm sao?
Hòa Ninh nhìn mấy người đang lúng túng chẳng biết làm sao, trong lòng có chút bực bội.
