Chương 67: Đội Đột Kích Ám Dạ (Phần 1)
Đội Đột Kích Ám Dạ...
Hòa Ninh từng nghe qua.
Hồi còn học ở trường cảnh sát, thầy cô từng nói, Tung Của có một đội đột kích có tố chất quân sự vô cùng cao, mỗi người trong đội đều là chiến sĩ tinh nhuệ nhất.
Kết hợp với thân phận của bọn họ, Hòa Ninh suy đoán bọn họ chắc chắn có liên quan đến căn cứ Dương Thành.
Nhìn thẳng vào Breen, Hòa Ninh thản nhiên nói: “Chúng tôi chỉ là những kẻ vô danh cố gắng sinh tồn trong ngày tận thế thôi. Đội Đột Kích Ám Dạ đường đường một đội quân tinh nhuệ, chắc sẽ không đến mức tranh giành vật tư với mấy kẻ vô danh như chúng tôi chứ?”
Breen vẫn giữ trên mặt nụ cười lịch sự, nhưng ý cười đã không còn chạm tới đáy mắt.
Anh ta đương nhiên biết hành động của mình và anh em có chút không đứng đắn, mà năm người trước mặt cũng chẳng phải hạng dễ đối phó.
Nhưng nhiều đạn dược và súng ống như vậy, bảo anh ta bỏ đi thì thật sự không cam lòng.
“Không còn chút thương lượng nào nữa sao?”
Chưa kịp để Hòa Ninh trả lời, Khương Tinh Dã đã cười khẩy: “Thương lượng cái gì mà thương lượng. Mấy thứ này vốn là đồ của nhà tôi, cho dù không phải của nhà tôi thì cũng phải biết ai đến trước được trước, hiểu không?”
Breen nghe vậy, thu lại nụ cười, quay sang nhìn Hòa Ninh và những người khác với vẻ hơi áy náy: “Vậy thì xin lỗi.”
Dứt lời, Hòa Ninh và những người khác đột nhiên cảm thấy toàn thân tê liệt trong một khoảnh khắc, một người có tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh nhân cơ hội lướt qua giữa bọn họ, thu lấy khẩu súng trong tay họ.
Ngay sau đó, mặt đất trào ra một lượng lớn đất vàng bọc kín thân thể bọn họ, khiến họ không thể cử động.
Cùng lúc đó, trong đầu Uất Phi và ba người còn lại vang lên giọng nói của Hòa Ninh.
[Không cần phản kháng, để bọn họ lấy đồ. Mấy người này nhất định đã lái xe tới, trên xe chắc chắn còn vật tư khác.]
Vẻ mặt bốn người có phần phức tạp.
Uất Phi: Ninh đúng là... một bụng đầy mưu mô.
Ngải Yên Yên: Không hổ là cục cưng của nhà mình!
Khương Tinh Dã: Bọn này xong đời rồi, chọc ai không chọc lại đi chọc con đàn bà điên này.
Tề Tín: Hòa tiểu thư quả thực... ừm, mưu trí hơn người.
Vẻ mặt phức tạp như vậy, trong mắt Breen và đồng đội, lại biến thành sự khó hiểu và sợ hãi trước dị năng mà bọn họ vừa thể hiện.
“Đừng lo, chúng tôi sẽ không làm hại các vị.”
Nói câu đó xong, Breen liền chỉ huy đội viên bắt đầu chuyển súng ống đạn dược.
Hòa Ninh giả vờ căng thẳng: “Mấy người... là quái vật ở đâu ra?”
Khương Tinh Dã nhịn không được suýt bật cười, vội ho khan mấy tiếng để che giấu.
Lão Lang nhấc một thùng đạn lên, bất lực nói: “Cô em à, bọn anh không phải quái vật. Thứ vừa rồi là dị năng. Anh, Breen, Rắn Lục, Kền Kền với Ảnh Tử, năm người bọn anh đều là dị năng giả.”
Hòa Ninh giả vờ như chẳng biết gì, hỏi tiếp: “Dị năng giả? Dị năng giả là gì?”
“Cô cứ coi dị năng giả như một loại tiến hóa của loài người cũng được. Rất ít người có thể thức tỉnh dị năng, các em chưa từng gặp cũng là chuyện bình thường.”
“Anh cũng là dị năng giả? Vừa rồi đâu thấy anh động thủ.”
Dòng điện làm bọn họ tê liệt lúc nãy được phóng ra từ tay Rắn Lục, nên Rắn Lục là dị năng hệ lôi điện.
Kẻ có thân ảnh mơ hồ vì quá nhanh là Ảnh Tử, hẳn là dị năng tốc độ.
Nhìn màu khí tức của bọn họ, Kền Kền là hệ thổ, Breen là hệ thủy, duy nhất không nhìn ra được chỉ còn lại Lão Lang.
Lão Lang cười hề hề: “Hề hề, dị năng của anh hơi đặc biệt, không có sức tấn công gì.”
Lão Lang ôm thùng đạn đang định rời khỏi phòng tối.
Hòa Ninh đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội tốt để moi thông tin, cố ý lên tiếng khiêu khích: “Không có sức tấn công? Vậy không phải là phế vật nhất sao?”
Lão Lang khựng lại: “Cô em à, dị năng của anh tuy không thể tấn công, nhưng khả năng phụ trợ thì khỏi bàn. Cô biết năm giác quan của một người là có hạn đúng không? Giác quan của anh sẽ theo cấp dị năng mà tăng lên. Có được lô vũ khí này là nhờ khứu giác và thính giác của anh đấy.”
Nói xong Lão Lang liền lui ra khỏi phòng tối, miệng còn lẩm bẩm: “Chẳng qua là mấy kẻ bình thường, sao lại có mặt mũi bảo một dị năng giả như anh là phế vật cơ chứ, chẳng hiểu nổi.”
Hầy, vậy là moi được rồi!
Hóa ra là năm giác quan tăng cường, chẳng trách hắn có thể phát hiện bọn mình đến sớm, chẳng trách cách xa như vậy vẫn nghe lén được cuộc trò chuyện của bọn mình.
Breen nhìn chằm chằm Hòa Ninh, luôn cảm thấy có điểm quái lạ không nói nên lời.
Nhưng nghĩ lại, bên mình có tận năm dị năng giả, Hòa Ninh và những người đó cũng chẳng gây ra sóng gió gì được.
“Các vị chỉ có năm người thôi à?”
Hòa Ninh nhắm mắt, không thèm đáp lại Breen.
Breen không hề bận tâm, anh ta nói tiếp: “Cách đây mấy chục cây số về phía đông, quốc gia đã xây dựng một căn cứ dành cho người sống sót. Nếu các vị không có nơi ở cố định, chi bằng đi cùng chúng tôi về đó.”
Ngay từ sau khi Breen tự giới thiệu, Ngải Yên Yên đã nguôi giận được không ít. Anh bộ đội mà, trong lòng vẫn luôn có sự kính nể.
Thấy Hòa Ninh không nói gì, Ngải Yên Yên đúng lúc lên tiếng: “Không cần đâu, bọn tôi không tin bất kỳ ai, nhất là mấy người vừa gặp đã cướp bọn tôi.”
Breen hơi đỏ mặt, nhưng không còn cách nào, vì để đối phó với zombie, vũ khí tiêu hao quá nhanh.
“Năm thùng đạn, tôi sẽ để lại cho các vị một thùng. Súng thì theo đầu người, để lại năm khẩu. Ngoài ra bên chỗ chúng tôi còn chút vật tư khác, đồ ăn và nước uống cũng sẽ để lại mỗi thứ một thùng. Thời loạn lạc, ai cũng đều khó khăn, có gì mạo phạm xin các vị bỏ qua.”
Đúng như lời hứa, đặt đồ ăn trước mặt Hòa Ninh và mọi người xong, Breen nói: “Đồ để lại cho các vị ở đây. Đất vàng trói các vị sẽ tự tan sau khi bọn tôi đi. Nếu sau này đổi ý, căn cứ Dương Thành luôn hoan nghênh.”
Nói xong, Đội Đột Kích Ám Dạ nhanh chóng rút khỏi phòng tối.
Giờ đã là chiều, trước khi trời tối bọn họ hầu như có thể về tới căn cứ.
Chẳng bao lâu, lớp đất vàng trên người Hòa Ninh và những người kia đã tan biến không còn tung tích.
“Bọn họ lái xe đi rồi, mọi người đợi ở đây, Uất Phi và tôi sẽ đi đường tắt chặn lại.”
Dứt lời, Hòa Ninh nắm tay Uất Phi đi về phía cửa.
Từ không gian lấy ra chiếc mô tô địa hình và hai cái mũ bảo hiểm. Sau khi đội mũ xong, Hòa Ninh đạp ga, động cơ gầm rú, chiếc mô tô lao vun vút về phía trước.
Từ đây về căn cứ Dương Thành có hai con đường.
Một con đường lớn gần hơn, nhưng nó chạy qua khu thành phố, không thể tránh được zombie.
Con đường còn lại là đường nhỏ tránh qua khu thành phố, tuy xa hơn một chút nhưng xác suất gặp zombie cũng nhỏ hơn.
Hai con đường sau khoảng mười cây số sẽ giao nhau.
—
Bên trong xe quân sự
Lão Lang ngồi không yên trên ghế: “Breen, chúng ta có hơi quá đáng không? Mấy cô bé đó tuy hung dữ thật, nhưng người ta đâu có ác ý.”
Rắn Lục lau khẩu súng của mình, tiếp lời: “Nhất là sau khi Breen nói bọn mình là thành viên đội đột kích, con mèo nhỏ lúc nãy còn giương nanh múa vuốt cầm súng chỉ vào Lão Lang thái độ đã rõ ràng thay đổi. Với kinh nghiệm đi lính bao nhiêu năm của tôi, bọn họ không giống người xấu.”
Breen xoa sống mũi: “Chẳng phải để lại cho họ một thùng đạn rồi sao? Năm nghìn viên đủ để họ đối phó với không ít nguy hiểm rồi. Bọn mình còn để lại thêm đồ ăn nữa, ăn tiết kiệm là đủ cho họ một tuần đấy.”
Kền Kền đang lái xe liếm môi: “Hai cậu thôi đi. Breen coi như đã hết lòng hết dạ. Người ta không muốn về căn cứ với bọn mình thì thôi. Với lại, nhìn cách ăn mặc và tinh thần của họ, có khi còn sống tốt hơn bọn mình nhiều.”
Nghe Kền Kền nói vậy, Lão Lang và Rắn Lục cũng không băn khoăn nữa.
Chẳng ngờ rằng phía trước, một trận giao chiến áp đảo đang chờ đợi bọn họ.
