Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Từ Một Lời Tiên Tri, Ba Nữ Thần Sinh Tồn Đến Cuối Cùng > Chương 73

Chương 73

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 73 có bản audio.

Chương 73: Tỉnh dậy

 

Lại thêm ba ngày trôi qua, Khương Tinh Dã vẫn chưa tỉnh. Thân nhiệt vẫn cao đến mức đáng sợ, hạ sốt vật lý hay dùng thuốc đều không có chút tác dụng nào.

 

Trong ba ngày này, Ngải Yên Yên ngoài lúc ăn cơm ra thì gần như lúc nào cũng ở bên cạnh Khương Tinh Dã. Khi thật sự buồn ngủ không chịu nổi, cô chỉ gối đầu lên mép giường chợp mắt một chút.

 

Cô không đếm chính xác, nhưng tổng thời gian ngủ cộng lại chắc không quá mười tiếng.

 

Mỗi ngày Ngải Yên Yên đều ngâm anh ấy trong Linh tuyền, sáng trưa tối đúng ba lần, mỗi lần khoảng nửa giờ. Ngoài ra, cứ hai giờ cô lại đút cho Khương Tinh Dã một chén Linh tuyền ấm.

 

Còn đút bằng cách nào thì Hòa Ninh và mọi người không biết, vì mỗi lần Ngải Yên Yên đều đuổi tất cả ra ngoài rồi đóng chặt cửa.

 

“Sao vẫn chưa tỉnh…”

 

Rõ ràng hơi thở đã nhẹ nhàng đều đặn, vết thương cũng đã hoàn toàn lành lặn, nhưng người vẫn cứ ngủ mãi.

 

Đã gần hai mươi tiếng từ lần tỉnh táo cuối cùng của Ngải Yên Yên. Cơn buồn ngủ ập đến, cô không gắng gượng nữa. Cô ngồi dậy đút cho anh một chén Linh tuyền, rồi đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa lông mày anh, sau đó gối đầu lên thành giường nhắm mắt.

 

Trong giấc mơ, cô không tự chủ thì thào, gọi tên Khương Tinh Dã hết lần này đến lần khác.

 

Cô không nhìn thấy rằng, bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng trên mép giường khẽ run lên một nhịp theo tiếng thì thầm của cô.

 

……

 

Tối quá, lạnh quá.

 

Đó là cảm nhận đầu tiên của Khương Tinh Dã.

 

Anh chạy trong bóng tối, gào thét, nhưng không một ai đáp lại.

 

Dần dần, một tia sáng chiếu tới. Một người phụ nữ đầy quyến rũ đang đi thẳng về phía anh.

 

Ánh sáng quá mạnh, anh có phần không nhìn rõ khuôn mặt người phụ nữ này.

 

“Cô là ai?” Giọng nói non nớt.

 

Người phụ nữ đi tới trước mặt anh, chậm rãi ngồi xuống: “A Dã, mẹ đây.”

 

Giọng nói ấm áp như nắng đầu đông.

 

Mẹ?

 

Ký ức sâu thẳm được khơi dậy, gương mặt vốn mờ nhạt dần dần trở nên rõ ràng.

 

“Mẹ, thật sự là mẹ!” Cậu bé kích động nói, nhưng ngay sau đó là nghi hoặc: “Mẹ, mẹ đi đâu rồi? Mẹ không cần A Dã nữa sao?”

 

Người phụ nữ mỉm cười nhẹ, ôm cậu bé vào lòng, động tác vô cùng dịu dàng.

 

“Sao mẹ có thể không cần A Dã được? A Dã là mặt trời nhỏ của mẹ, người mẹ yêu nhất là A Dã.”

 

“Vậy mẹ đã đi đâu? Con hình như... hình như đã rất lâu không gặp mẹ, lâu đến mức sắp không nhớ nổi mặt mẹ.”

 

Người phụ nữ siết nhẹ cánh tay đang ôm cậu bé: “Mẹ nhớ ông bà ngoại của A Dã, nên mẹ đi tìm họ.”

 

Đôi mắt cậu bé trong trẻo, ngập tràn ngây thơ: “Vậy sao mẹ không dẫn A Dã đi cùng? Con cũng nhớ họ.”

 

Người phụ nữ im lặng hồi lâu, rồi nói: “Thế còn bố? Bố thì sao?”

 

Cậu bé bĩu môi: “Bố suốt ngày dữ tợn. Không cho con chơi Transformers thì thôi, còn không cho con ra ngoài, khiến A Dã chẳng có bạn bè gì cả.”

 

“Còn nữa, bố còn luôn bắt mấy chú kỳ lạ theo con. Lúc thì ép con học, lúc thì ép con tập trụ tấn. Bố là đồ xấu xa, con chẳng muốn ở cạnh bố đâu.”

 

Người phụ nữ bật cười, đưa tay nhẹ vuốt mặt cậu bé: “Nhưng nếu A Dã đi cùng mẹ, sẽ không bao giờ gặp được bố nữa đấy?”

 

Nghe vậy, mặt cậu bé lập tức nhăn như quả khổ qua, hai bàn tay nhỏ xíu cũng vò chặt vào nhau.

 

Tại sao? Tại sao đi với mẹ lại không gặp được bố?

 

Tại sao chỉ được chọn một trong hai, bố hoặc mẹ?

 

Cậu rất nhớ mẹ, nhưng cũng không muốn không gặp được bố.

 

“A Dã, nơi mẹ phải đi xa lắm, xa tận một thế giới khác. Tất nhiên, A Dã nhỏ của mẹ vào một ngày rất rất lâu sau cũng sẽ đến thế giới này. Vậy nên mẹ hứa với con, mẹ sẽ luôn đợi con ở nơi đây.”

 

“Nhưng trước khi đến nơi này, A Dã cũng phải hứa với mẹ, phải vui vẻ bình an sống tốt từng ngày, được không?”

 

Cậu bé chìm vào bối rối.

 

Nói xong, người phụ nữ buông tay đang ôm cậu bé, đứng dậy: “A Dã, mẹ phải đi rồi.”

 

Nghe vậy, cậu bé vội vàng nắm chặt tay người phụ nữ, không kịp suy nghĩ: “Mẹ, con muốn đi với mẹ!”

 

“…… A Dã đã nghĩ kỹ chưa?”

 

Ngay khi cậu bé định gật đầu, một giọng nói vang lên từ phía sau.

 

“Khương Tinh Dã……”

 

Ai đang gọi mình?

 

Cậu bé quay đầu lại, là một chị gái.

 

Cậu chưa từng thấy chị nào đẹp đến vậy.

 

Da trắng trắng, mắt to tròn, môi đỏ tươi, tóc dài thướt tha, giống như một vị tiên nữ.

 

Cậu có cảm giác mình rất thích chị tiên nữ này dù không rõ lý do.

 

Cậu bé nhìn chị tiên nữ: “Chị là ai?”

 

Chị tiên nữ không trả lời, chỉ gọi tên cậu hết lần này đến lần khác.

 

Người phụ nữ lại ngồi xuống: “A Dã, có người đến đón con về nhà rồi.”

 

Đón mình... về nhà?

 

Cậu bé lúc nhìn chị tiên nữ, lúc nhìn lại người phụ nữ, cán cân trong lòng không ngừng lắc lư qua lại.

 

Người phụ nữ xoa đầu cậu bé, rồi giơ tay ra duỗi ngón út: “A Dã, còn nhớ không?”

 

“Nhớ! Ngoéo tay, một trăm năm không được đổi, ai đổi là con chó con.”

 

“Mẹ ngoéo tay với con, nhất định sẽ ở thế giới khác chờ con, luôn luôn chờ.”

 

Cậu bé nhìn chị tiên nữ, lại nghĩ đến người bố dữ tợn.

 

“Được, vậy A Dã cũng hứa với mẹ, sau này ngày nào cũng sẽ vui vẻ hạnh phúc.”

 

Nói xong, cậu giơ tay nhỏ ra ngoéo tay với người phụ nữ.

 

“Cũng phải thay mẹ chăm sóc bố thật tốt, được không?”

 

Nói xong, người phụ nữ nhìn chị tiên nữ mà cậu bé vừa nhắc, rồi khẽ cười: “A Dã, con nên về nhà rồi.”

 

……

 

Mở mắt ra, điều đầu tiên Khương Tinh Dã nhìn thấy chính là Ngải Yên Yên đang nằm bên cạnh mình.

 

Trái tim anh lập tức mềm nhũn.

 

Sau đó anh mới nhận ra, mình vậy mà vẫn còn sống.

 

Giấc mơ đó.

 

Đây là lần đầu tiên sau hơn mười năm anh mơ thấy mẹ.

 

Mẹ vẫn dịu dàng như vậy, giống hệt trong ký ức.

 

Chị tiên nữ...

 

Vành tai Khương Tinh Dã hơi ửng đỏ.

 

Đây cũng là lần đầu tiên anh mơ thấy một người phụ nữ không phải mẹ.

 

Anh nghĩ, anh thích cô ấy.

 

Bắt đầu từ khi nào?

 

Hình như là từ lần đầu gặp mặt bị cô ấy đốt cháy mông, hình như là từ ánh nhìn thoáng qua trong Tuyết Vận Tùng Hương, lại hình như là từ khi bị cô trêu chọc trước cửa nhà máy an ninh......

 

Không nhớ nổi bắt đầu thích từ khoảnh khắc nào.

 

Nhưng anh nhớ rõ mồn một, nhớ cái cảm giác tim đột ngột ngừng đập khi phát hiện con zombie kỳ lạ kia sắp cắn được cô ấy.

 

Đau, rất đau.

 

Nỗi đau này anh từng trải qua một lần, lần đó, là vì mất mẹ.

 

Khương Tinh Dã nhìn Ngải Yên Yên rất lâu, bỗng nhiên chỉ mong có thể cứ thế này mãi mãi.

 

Anh không kìm được giơ tay lên, muốn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tái nhợt tiều tụy kia.

 

Mấy ngày nay, thật ra anh có nhiều lúc tỉnh táo, chỉ là cơ thể không nghe lời, dù cố gắng thế nào cũng không mở được mắt.

 

Vì vậy, mọi việc Ngải Yên Yên làm với anh đều được anh biết rõ.

 

Khi đôi tay trắng nõn nhẹ nhàng lướt trên người anh, khi đôi môi mềm mại chạm vào môi anh, niềm vui trong lòng anh cứ thế sinh sôi.

 

Khi bàn tay sắp sửa chạm vào gương mặt cô, anh cứng đờ dừng lại.

 

Khương Tinh Dã chợt ý thức được, mình không xứng với cô ấy.

 

Trước ngày tận thế, anh là công tử bột hư hỏng, còn cô là đại minh tinh rực rỡ. Nghe qua cứ tưởng công tử bột và minh tinh khá xứng đôi, thật ra không phải vậy.

 

Những chuyện bẩn thỉu trong giới giải trí, anh đã nghe không ít từ đám bạn xấu quanh mình, như ai đó vì tài nguyên mà dùng thủ đoạn hèn hạ, ai đó vì muốn bám vào đại gia mà chủ động dâng hiến, nhiều lắm.

 

Nhưng Ngải Yên Yên, anh vẫn nhớ đánh giá của những người đó về cô: một trong số rất ít người của giới có nguyên tắc, có ranh giới, là một luồng nước trong.

 

Còn anh lúc đó, ngày đêm đảo lộn, sống qua ngày đoạn tháng.

 

Cả ngày ngoài đua xe ra thì ru rú trong quán bar. Bên cạnh tuy không có đám hồng nhan bao quanh, nhưng bạn xấu thì đếm không xuể.

 

Còn bây giờ? Bây giờ dường như càng không xứng.

 

Một người là dị năng giả song hệ mạnh mẽ, làm ăn phất lên trong thời tận thế; một người chỉ là kẻ bình thường toàn kéo chân người khác.

 

Rút tay về, anh tự giễu cười một tiếng. Hóa ra mặc cảm là cảm giác như thế này, lần đầu tiên trong đời anh nếm trải.

 

Ngải Yên Yên vốn ngủ không sâu, động tĩnh của Khương Tinh Dã lập tức đánh thức cô.

 

Nhìn người đàn ông trước mặt đã tỉnh lại, cảm xúc đè nén bấy lâu trong lòng như tìm được van xả, trào ra ào ạt.

 

Thấy cô gái trước mắt đỏ hoe vành mắt, Khương Tinh Dã nhất thời luống cuống không biết làm sao.

 

Không biết anh nghĩ thế nào, lại bày ra bộ dạng lưu manh như trước: “Sao? Phát hiện ra tôi chưa chết nên tức đến đỏ cả mắt à?”

 

Trước đây, nếu anh như vậy, Ngải Yên Yên nhất định sẽ đáp trả vài câu.

 

Nhưng hôm nay khác. Cô ngồi ngay ngắn, lặng lẽ nhìn anh, chỉ là nhìn mãi, những hạt châu nhỏ trong mắt cô rơi xuống.

 

Lã chã, lã chã.

 

Mỗi lần cô rơi một hạt châu, tim anh lại thắt lại một nhịp.

 

“Ơ, tự nhiên sao lại khóc? Cô... cô đừng khóc, tôi thề tôi sẽ không cố tình chọc giận cô nữa, đừng khóc nữa được không?”

 

Khương Tinh Dã nhìn quanh một lượt, không tìm được khăn giấy. Đúng lúc anh không biết phải làm sao, Ngải Yên Yên đưa tay lau nước mắt, đứng dậy đi ra khỏi phòng.

 

Nhìn bóng lưng cô rời đi, anh có chút hối hận.

 

Sau khi rời khỏi phòng, Ngải Yên Yên đi thẳng tới phòng Khương Hải, gõ cửa.

 

Cốc cốc cốc.

 

Cánh cửa mở ra.

 

Khương Hải trông tệ nhất, cả người già đi trông thấy.

 

Nhìn thấy nước mắt còn đọng trên khóe mắt Ngải Yên Yên, Khương Hải đồng tử chấn động: “A Dã nó...”

 

Thấy Khương Hải hiểu lầm, Ngải Yên Yên vội nói: “Anh ấy tỉnh rồi.”

 

Nghe vậy, con dao treo trong lòng ông lão cuối cùng cũng hạ xuống.

 

Ông nghiêng người lướt qua Ngải Yên Yên, lao thẳng về phòng Khương Tinh Dã.

 

Sau khi Ngải Yên Yên rời đi, Khương Tinh Dã bò dậy khỏi giường, lúc đứng lên mới phát hiện mình đang trần trụi.

 

Đang định mặc quần áo thì ông già nhà anh xông vào, hai người cứ thế trợn mắt nhìn nhau.

 

“Này, ông già vào phòng người khác mà không gõ cửa à?”

 

Đúng là cái tật xấu.

 

Khương Hải đang chìm trong niềm vui vô hạn, chẳng buồn chấp nhất với thằng nhóc lúc này, chỉ là ánh mắt nhìn một hồi lại hướng về chỗ kia.

 

Khương Tinh Dã vội kéo một cái áo che lại. Tuy anh khá tự tin về kích thước của mình, nhưng cứ thế bị người ta nhìn, dù đó là bố ruột, cũng có chút không tự nhiên.

 

Khương Hải thấy vậy cười lớn: “Chỗ nào của mày mà bố chưa từng thấy? Nhìn cái vẻ ngượng nghịu kìa.”

 

Cười mãi, khóe mắt ông cay cay: “Thật là, cười đến chảy cả nước mắt.”

 

Có thật là do cười không? Trong lòng Khương Tinh Dã có chút khó chịu.

 

Từ nhỏ đến lớn, anh thật sự rất ghét mọi thứ Khương Hải sắp đặt cho mình, nên khi trưởng thành anh đủ kiểu quậy phá: đua xe, bar rượu, kết giao với mấy người bạn đàn đúm không ra gì.

 

Nhưng anh chưa từng hoài nghi tình yêu của Khương Hải dành cho mình, một lần cũng không.

 

Mặc xong quần áo, Khương Tinh Dã khẽ hắng giọng, ngượng ngùng nói: “Bố, để bố lo lắng rồi.”

 

Khương Hải lắc đầu, bước lên ôm chầm Khương Tinh Dã: “Thằng nhóc, mệnh mày đủ cứng đấy, không làm bố mày thất vọng.”

 

Khương Tinh Dã nhếch khóe miệng: “Đó là vì con còn chưa thừa kế di sản của bố, con làm sao nỡ chết được.”

 

“Thằng nhóc! Bố mày %¥#*……”

 

Khi bước ra ngoài, hai cha con trông có vẻ giống như trước, lại có vẻ có gì đó khác.

 

Tâm trạng của Hòa Ninh và Uất Phi cũng tốt hơn nhiều nhờ Khương Tinh Dã tỉnh lại. Dù sao trong mắt hai người, nếu Khương Tinh Dã thật sự chết như vậy, thứ nhất, chắc chắn sẽ trở mặt với lão gia tử Khương; thứ hai, trong lòng Yên Yên sẽ mãi có một nút thắt không gỡ được.

 

Nên như vậy là tốt rồi.

 

Việc lớn đầu tiên sau khi Khương Tinh Dã tỉnh dậy tất nhiên là ăn cơm.

 

Bữa tối hôm nay vô cùng thịnh soạn, trên bàn ngoài đầy món ăn còn chất đầy rượu.

 

“Con bé Ninh, tối nay chúng ta nhất định phải say mới về. Đây là cháu tự hứa với chú đấy, đừng có nói chú già này bắt nạt cháu.”

 

Hòa Ninh không để bụng: “Cháu còn lo người ta nói cháu bắt nạt chú cơ.”

 

Hai người đều là kẻ hiếu thắng, chẳng ai chịu phục ai.

 

Ban đầu còn niềm nở, người kính ta một chén, ta kính người một chén.

 

Dần dần, không biết từ lúc nào, cái chén trong tay đã biến thành chai. Bộ dạng của một già một trẻ cứ như thứ trong chai không phải rượu mà là nước.

 

Thấy Hòa Ninh có chút loạng choạng, Khương Hải cười nói: “Ninh... ợ... con bé Ninh, không xong thì mau nhận thua đi.”

 

Hòa Ninh giữ vững thân mình, lại cầm một chai rượu trên bàn, bật nắp tu luôn vào miệng, hai ba hơi đã cạn đáy chai.

 

Màn này trực tiếp làm CPU của Khương Hải gần như cháy khô.

 

Đếm ra, hai người mỗi người đã uống một tá bia Wusu cùng một cân rưỡi Lão Bạch Can, vậy mà mặt con bé này chẳng hề ửng chút nào!

 

Không được, trên chiếu rượu, ông Khương Hải này tuyệt đối không thể thua!

 

Khi bữa cơm sắp tàn, đám thuộc hạ của Khương Hải nhìn thấy một cảnh tượng thế này:

 

Trên bàn dưới đất chất đầy chai rượu rỗng không. Người đẹp tóc ngắn kia và Hải gia vốn chẳng hay cười của họ đang vừa chơi đoán số vừa uống rượu cả chai.

 

Mà rõ ràng cả hai đều uống nhiều rượu như nhau, vì sao bụng của Hải gia lại to hơn bình thường mấy vòng, còn vòng eo của người đẹp kia vẫn thon gọn chỉ một gang tay?

 

Thật không hiểu nổi.

 

Còn thiếu gia nhà họ cũng rất kỳ lạ, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn đại minh tinh từng lên tivi kia. Đại minh tinh không thèm để ý, anh ta cứ chăm chăm nhìn chằm chằm vào miệng người ta.

 

Đại minh tinh vẫn thản nhiên, ngược lại đôi tai thiếu gia đỏ như đít khỉ.

 

Đại ma vương làm loạn thế gian trước kia, giờ sao lại giống một tiểu nương tử thẹn thùng vậy?

 

Không hiểu nổi, thật sự không hiểu nổi.

 

Có lẽ người duy nhất bình thường, chính là mỹ nhân băng giá đang ngồi đó yên lặng ăn cơm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi