Chương 80: Đêm trước khi lên đường
Buổi chiều, Hòa Ninh dẫn mấy người chị em và đám nhóc tập luyện như thường lệ. Trần Văn và Trần Võ không muốn trễ nải, bèn gia nhập vào cùng. Kết thúc buổi tập, hai anh em họ Trần nằm bẹp xuống đất thở hổn hển. Cường độ này, đúng là còn khủng khiếp hơn cả lính đặc chủng.
Khi mặt trời dần khuất bóng, Khương Hải sai người sang mời Hòa Ninh và mọi người đến Thanh U Trúc Ảnh ăn tối. Người đến nhấn mạnh rằng Hải gia đặc biệt dặn phải dẫn theo hai đứa nhỏ.
Hòa Ninh vốn không muốn đi, nhưng nghĩ mai mình sẽ rời khỏi đây một thời gian, cảm thấy vẫn nên chào ông cụ một tiếng.
Trên bàn ăn, Khương Hải cười tủm tỉm đặt một miếng bánh bí ngô trước mặt Lăng Tử Nghiên: “Tử Nghiên, ông cố ý bảo đầu bếp làm, cháu xem có hợp khẩu vị không?”
Trong ấn tượng của Khương Hải, con nít thường thích mấy món hơi ngọt thế này. Lăng Tử Nghiên cũng vậy, nhìn món tráng miệng trên đĩa mà mặt mày hớn hở.
“Cháu cảm ơn ông, cháu rất thích!”
Giọng con bé ngọt lịm, Khương Hải cảm thấy cả trái tim như muốn tan chảy.
“Với ông không cần khách sáo. Nếu Tử Nghiên thích, ông bảo đầu bếp làm cho cháu mỗi ngày.”
Khương Tinh Dã có chút không nhìn nổi: “Bố, con nít ngày nào cũng ăn mấy thứ này không tốt đâu.”
“Mày biết cái gì! Bố tự mình đứng xem Khương Bình làm, vừa không cho đường, lại chẳng cho dầu, sao lại không tốt?”
Bí ngô được tìm thấy dưới hầm trữ rau củ, số lượng không ít, lại còn có nhà kho trong khu nghỉ dưỡng, bên trong giống hệt một siêu thị nhỏ, thứ gì cũng có. Lúc Khương Bình làm bánh bí ngô, Khương Hải đúng là ngồi xem từ đầu đến cuối: yến mạch lót đáy, bí ngô hấp chín rồi nghiền nhuyễn, thêm trứng, sữa và bột mì vào, ngoài ra chẳng bỏ thêm thứ gì. Nói cho cùng thì cũng chỉ là bí ngô vị sữa, chỉ là cảm giác khi ăn phong phú hơn thôi.
“Tử Nghiên còn thích ăn gì nữa? Ông sẽ chuẩn bị hết cho cháu.”
Lăng Tử Nghiên mỉm cười nhẹ: “Cháu cảm ơn ông, nhưng không cần phiền vậy đâu ạ. Ngày mai chúng cháu không ở đây nữa.”
Khương Hải sững người, còn chưa kịp nói gì thì Khương Tinh Dã đã chen vào.
“Mọi người định đi à?”
Câu này nói với Hòa Ninh, nhưng mắt lại nhìn Ngải Yên Yên.
Hòa Ninh đặt đũa xuống: “Vâng.”
“Đi đâu?”
“Đi đâu thì tôi nghĩ không cần phải báo cáo với anh chứ?”
Khương Tinh Dã nghẹn họng, không nói thêm.
Khương Hải liếc Khương Tinh Dã một cái đầy khinh bỉ. Đúng là làm gì cũng hỏng, vẫn phải để bố mày ra tay.
Ông cụ nhìn Hòa Ninh, vẻ mặt tủi thân: “Con bé Hòa Ninh à, cháu đang chê ông già này hả?”
Hòa Ninh: ...
“Nếu vậy thì ông đây dẫn người của mình rời đi, làm gì có chuyện bắt các cháu đi?”
Khương Hải vừa nói vừa thật sự làm mắt mình hơi đỏ lên. Khương Tinh Dã nhìn cảnh này chỉ có thể thầm cảm thán: đúng là đỉnh cao, đỉnh đến mức chẳng còn gì để chê. Trước đây sao không phát hiện ông già có tài diễn xuất đến thế nhỉ?
Hòa Ninh ôm trán: “Không phải, cháu không có ý đó.”
“Đã không có ý đó thì cứ yên tâm ổn định lại đây. Ông đã nói rồi, Tuyết Vận Tùng Hương vĩnh viễn là của các cháu.”
“Cháu không nghĩ cho bản thân thì cũng nghĩ cho đám nhỏ chứ. Còn nhỏ mà cứ bôn ba mãi, làm sao chịu nổi?”
Lăng Tử Nghiên – người có thể hít đất liền một trăm cái không hụt hơi: ...
Lăng Tử Dịch – kẻ chiều nay khi đối luyện đã đè Trần Văn xuống đất đánh tơi bời: ??
Hòa Ninh tức đến bật cười: “Chú Khương, bọn cháu định đi, nhưng không nói là không quay lại. Chú cứ ăn nhiều cơm ít nói thôi, thật đấy.”
Khương Hải cũng chẳng giận: “Đã quay lại thì mấy đứa lớn cứ đi, mấy đứa nhỏ cứ ở lại đây. Cháu yên tâm, ông nhất định sẽ chăm sóc chúng nó cho tốt.” Nói rồi còn chỉ vào miếng bánh bí ngô trên bàn: “Thấy không? Ngày nào cũng được đối đãi thế này, tiêu chuẩn chỉ cao chứ không thấp.”
“Bố!”
“Bố nói gì mà ‘lớn đi’? Bố có thể để tâm đến con trai bố một chút được không?”
Khương Hải hoàn toàn không thèm để ý đến Khương Tinh Dã, chỉ chờ Hòa Ninh trả lời.
Hòa Ninh cười gượng: “Cháu không ý kiến gì. Chú tự hỏi hai đứa nó vậy.”
Kết quả là Khương Hải còn chưa kịp hỏi, hai đứa nhỏ đã tự mở lời từ chối. Thằng bé nói muốn đi theo chị, con bé nói muốn đi theo thằng bé.
Thôi, kẹt cứng rồi.
Khương Hải thấy không thể thuyết phục, đành lùi một bước hỏi: “Khi nào về?”
Hòa Ninh nghĩ một lát: “Chắc khoảng bảy tám ngày.”
Cô và hai đứa nhỏ lên cấp bốn tổng cộng cần bảy nghìn năm trăm viên tinh hạch, cộng với một nghìn viên trước đó mượn của Hạ Yến Chu, lại thêm số tinh hạch để hai anh em họ Trần lên cấp ba, tối thiểu phải thu thập khoảng mười nghìn viên. Bảy tám ngày là vừa đủ.
Khương Hải nghe xong liền nhẹ nhõm. Đúng là ông còn tưởng bao lâu, hóa ra chỉ khoảng một tuần.
“Được, đi đi. Tự mà chú ý an toàn.”
Khương Tinh Dã: ... Bái phục bố luôn.
Sau bữa tối, mấy người đi dạo quanh khu nghỉ dưỡng một lúc rồi trở về Tuyết Vận Tùng Hương.
Mấy người không hề biết rằng, sau khi họ rời đi, Khương Tinh Dã đã đề nghị Khương Hải cho phép anh đi cùng.
Khương Hải giận dữ nói: “Mày vừa mới về, có thể yên ổn được không?”
Đúng là thằng ranh không để người ta yên lòng. Lão còn chưa kịp hoàn hồn sau chuyện suýt mất nó, vậy mà nó lại sắp sửa đi.
Khương Tinh Dã: “Yên không nổi.”
“Bố không đồng ý. Mày ngoan ngoãn ở yên đây cho bố.”
Khương Tinh Dã: “Ở không nổi.”
“Mày tưởng bố không nhìn ra à? Mày thích bạn của con bé Hòa Ninh, là con bé tên Ngải Yên Yên đúng không?”
Khương Tinh Dã: “Đến chuyện này bố cũng phát hiện ra? Bố đúng là thông minh ghê ta.”
“Mày có phải muốn tức chết bố để bố sớm đi gặp mẹ mày không?”
“Không cần cảm ơn.”
“Đệt mẹ mày...!”
Khương Hải tuy đã lớn tuổi nhưng thân thủ quả thật không thua năm xưa. Khương Tinh Dã lại nể ông già nên không dùng dị năng. Kết quả là bị ông già đuổi đánh đến mặt mũi thâm tím.
“Đồ ông già thối, ông còn ra tay nữa là tôi liều với ông đấy!”
Khương Hải đuổi mệt, bèn ngồi bệt xuống đất. Ngồi xuống rồi, ông nhìn Khương Tinh Dã với vẻ nửa cười nửa không: “Mày thật sự để ý con bé đó rồi à?”
Khương Tinh Dã nhíu mày: “Bố, bố đừng nói bông đùa vậy. Cái gì mà ‘để ý’? Con là yêu cô ấy, không phải cô ấy thì không được.”
Khương Hải cười ha hả: “Được được, vậy mày có bản lĩnh thì cưới con bé đó về. Dù sao cửa ải của bố nó đã qua. Phía mẹ mày mày cũng khỏi lo, bà ấy từng bảo muốn có một đứa con dâu xinh xắn đáng yêu.”
Khương Tinh Dã nhỏ giọng: “Đâu có dễ dàng như vậy...”
Khương Hải đứng dậy, phủi phủi quần: “Thôi, mày cũng đừng có lẩm bẩm ở đó nữa. Muốn đi thì đi. Bố chỉ có một yêu cầu, làm việc đừng bốc đồng như trước nữa. Mày không thể nghĩ đến bố mày được sao? Nhất định phải để bố tóc bạc tiễn con tóc xanh mày mới vừa lòng à?”
Khương Tinh Dã bĩu môi: “Cái này con thật không thể hứa chắc với bố. Nếu cô ấy còn gặp nguy hiểm, thân thể con nhất định sẽ nhanh hơn đầu óc. Đó là bản năng, con cũng chịu.”
Khương Hải nghẹn lời, cuối cùng bất lực xua tay: “Tùy mày. Cút nhanh lên, thấy mày là thấy phiền.”
Sau khi Khương Tinh Dã rời đi, Khương Hải không còn vẻ phóng khoáng như lúc nãy, lẩm bẩm một mình: “Cái dáng si tình này đúng là giống hệt lão đây.”
Nói xong, nét mặt ông chỉ còn lại nỗi lo vô tận.
