Chương 94: Thưởng trà (Phần 1)
Nói đến đây, Hạ Yến Chu dừng lại một chút: “Sau này hai người có dự định gì?”
Uất Phi đáp: “Cách đây hơn mười cây số có một khu nghỉ dưỡng, khoảng thời gian này chắc bọn em sẽ ở đó.”
Hạ Yến Chu khựng lại, rồi khẽ cười: “Nếu nhớ em, anh đến tìm em được không?”
“Vâng.”
Tiếng nhỏ như muỗi kêu, nhưng rơi vào tai Hạ Yến Chu lại vô cùng rõ ràng.
Một lát sau, anh nhận lấy bát không trong tay Uất Phi: “Ăn no chưa? Anh đưa em ra ngoài đi dạo tiêu cơm.”
“Hôm nay không cần thúc chín cây trồng à?”
“Sáng nay anh thúc chín rồi, thúc chín có giới hạn.”
Nghe vậy, Uất Phi đứng dậy: “Vậy chúng ta đi thôi, tiện thể đi thăm sư phụ.”
...
Chợ giao dịch
Người xưa có câu, đời người chuyện không như ý mười phần thì hết tám chín, nên việc không tìm được tin tức gì về Hồng Ngọc cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng của Hòa Ninh.
Lại có câu, đời người chỗ nào cũng có bất ngờ, cô đúng là lùng được không ít đồ tốt trên các sạp hàng.
Chẳng hạn như một chiếc máy ảnh có hiệu năng rất tốt. Trước ngày tận thế, nó trị giá mười mấy vạn tệ, vậy mà Hòa Ninh chỉ tốn 50 tinh hạch là mua được. Theo cô, dù sao cũng đã tận thế rồi, sau này cứ đi hết những nơi chưa từng đến, đi chơi thì tất nhiên phải chụp ảnh làm kỷ niệm, nên chiếc máy ảnh này coi như khoản đầu tư không lỗ.
Chủ sạp là một người mê nhiếp ảnh cuồng nhiệt, nếu không phải đến đường cùng thì tuyệt đối không nỡ đem bán. Thấy Hòa Ninh mua nhanh gọn không mặc cả, ông còn đặc biệt hướng dẫn cô cách sử dụng.
Lại chẳng hạn như một quyển sách công thức bí truyền. Trần Văn vừa nhìn đã nhận ra chủ sạp chính là ông chủ một nhà hàng tư nhân cực nổi tiếng trước ngày tận thế. Quyển công thức này từ khi được nghiên cứu ra đến giờ chưa từng truyền ra ngoài, Hòa Ninh chỉ tốn 10 tinh hạch là mua được, nhận lấy rồi ném thẳng cho Trần Văn.
Còn có một thanh đường đao. Thanh đao này từng được Tung Của đưa vào Bảng Đường Đao, hơn nữa còn đứng đầu bảng. Chủ sạp trực tiếp thử luôn: thổi lông cũng đứt, chém sắt như chém bùn. Nếu trong căn cứ không có zombie, chắc ông ta còn muốn trình diễn luôn khái niệm “giết người không dính máu”.
Vũ khí thì đắt hơn nhiều, nhất là vũ khí vừa tay. Thanh đường đao này ghi giá 500 tinh hạch, không mặc cả.
Hòa Ninh mua luôn không chớp mắt. Cô vốn đặc biệt yêu thích đường đao từ trước ngày tận thế, giờ đã gặp thì chứng tỏ cô với thanh đao này có duyên, không có lý gì không mua.
Chuyện Hòa Ninh động một cái là chi ra mấy trăm tinh hạch khiến Đội Đột Kích Ám Dạ vừa lặng lẽ chép miệng, vừa không khỏi khâm phục sự quả quyết của cô.
“Đi thôi, về căn hộ.”
Đúng lúc Hòa Ninh định quay lại tìm Uất Phi thì Breen bước lên giơ tay ngăn cô lại.
“Trước khi về, phiền cô gặp một người.”
Hòa Ninh nửa cười nửa không: “Anh canh ở đây chờ tôi à?”
Breen vẫn giữ nguyên vẻ mặt: “Coi như nể chúng tôi đã làm hướng dẫn viên suốt nửa ngày, cô yên tâm, sẽ không làm chậm trễ lâu đâu.”
“Được thôi, anh nói trước xem, ai muốn gặp tôi?”
Vừa mua được thanh đường đao ưng ý, Hòa Ninh đang rất vui, cũng do Breen đến đúng lúc, nếu là lúc khác thì có khi cô đã quay đầu bỏ đi luôn.
“Tham mưu trưởng muốn gặp cô, ông ấy dặn tôi nhất định phải mời cô đến một chuyến.”
Nhắc đến vị lãnh đạo này, lưng Breen thẳng hơn hẳn, lời nói cũng đầy kính trọng.
“Xe đã trả lại cho các anh rồi.”
Breen thấy Hòa Ninh hiểu lầm, vội xua tay: “Cô hiểu lầm rồi, Tham mưu trưởng không phải muốn tính sổ với cô đâu.”
Hòa Ninh trầm ngâm một lát: “Được, dẫn đường đi.”
“Chỉ mời một mình cô đến thôi.”
Hòa Ninh chớp chớp mắt, quay đầu nhìn Ngải Yên Yên và những người khác: “Vậy các cậu đi dạo tiếp đi? Mình đi một lúc rồi quay lại.”
Thật ra cô cũng hơi tò mò, vị Tham mưu trưởng này chắc hẳn là đại diện quân đội, không biết là người thế nào.
Ngải Yên Yên nói: “Được, cậu yên tâm đi đi.”
Từ chợ giao dịch đến thư viện phải đi mười phút, mọi người vừa đến cửa thì đúng lúc gặp Lâm Miểu từ bên trong đi ra.
Lâm Miểu thấy họ thì sững lại hai giây: “Cô Hòa, tôi đang định đi tìm cô.”
Hòa Ninh: “?”
“Là thế này, Cục trưởng Quan muốn mời cô uống trà, ông ấy đang ở trên tầng.”
Hòa Ninh: “...”
Chưa để Hòa Ninh kịp mở lời, Breen đã bước lên một bước: “Chuyện gì cũng phải đến trước được trước, Tham mưu trưởng của chúng tôi đã mời cô Hòa trước.”
Lâm Miểu cười: “Ai mời trước không quan trọng. Văn phòng Cục trưởng Quan ngay cạnh cầu thang, văn phòng Tham mưu trưởng của các anh ở cuối hành lang, nguyên tắc ai gần thì được ưu tiên trước, anh chưa nghe qua à?”
Hai người trừng mắt nhìn nhau, ai cũng không chịu nhường.
Hòa Ninh ngại phiền: “Gặp cả hai cùng lúc đi, tôi đang vội.”
Breen: “...”
Lâm Miểu: “...”
Cuối cùng hai người vẫn phải báo lên trên. Không ngờ, hai vị lãnh đạo thường ngày như nước với lửa lại nhất trí đồng ý.
Chuyện này trong giới quân đội và cảnh sát cũng không phải bí mật gì. Hai vị lãnh đạo xuất thân từ cùng một khu tập thể, hồi nhỏ tình cảm thân thiết như anh em ruột.
Càng lớn, hai người vốn xuất sắc trên mọi phương diện lại bắt đầu tranh nhau.
Tranh gì?
Tranh hơn thua.
Trong khu tập thể kiểu này, những người cùng lứa với nhau thì một núi không thể có hai hổ. Con trai mà, ai chẳng muốn giữ thể diện, đã có bản lĩnh thì ai lại không muốn tranh vị trí số một? Cứ tranh qua tranh lại, thấm thoắt đã mấy chục năm mà đến giờ vẫn chưa phân thắng bại.
Bình thường ai gặp ai cũng không chịu cúi đầu, không ngờ họ lại vì một cô gái mới ngoài đôi mươi mà phá lệ.
Đã gặp cùng lúc thì đến văn phòng của ai cũng không tiện. Lâm Miểu khá biết cách xử lý, nhanh chóng thu xếp một phòng họp nhỏ, trên bàn còn bày sẵn một bộ ấm trà, trà và bình nước nóng.
Breen đưa Hòa Ninh đến trước cửa rồi rời đi.
Cửa đang đóng. Vì lịch sự, Hòa Ninh giơ tay gõ trước.
Cốc cốc cốc.
Không có tiếng trả lời.
Cô lại gõ lần nữa.
“Vào đi!”
Giọng nói đầy uy lực, nghe có hơi thô ráp, nếu phải dùng hai chữ để miêu tả ấn tượng đầu tiên thì đó là “uy nghiêm”.
