Chương 26: Đội trưởng Từ không nuôi cô à?
Hôm sau, Từ Lâm ăn cơm xong liền vào thư phòng xử lý quân vụ. Lăng Kiều đi ra vườn trồng trọt ở sân sau, định xem mấy cây giống đã trồng trước đó.
Cô chưa kịp đến gần chỗ cây thì đã thấy lá của một số cây con đã vàng úa. Đến khi lại gần quan sát kỹ mới xác định được là mấy cây con đó đã héo úa. Lăng Kiều đếm thử, số cây chết khoảng năm mươi cây, số cây còn sống sót chiếm hai phần ba số cây con, con số này cao hơn dự tính của cô một chút.
Lăng Kiều nhìn mấy cây ăn quả này, so với mấy cây trong không gian thì thực sự khác xa.
Cô do dự một lúc, rồi lấy từ trong ao đen trong không gian ra một thùng nước suối, đổ vào cái thùng lớn dùng để tưới cây, rồi vặn vòi nước cho đầy thùng, như vậy là đã pha loãng nước suối. Cô muốn thử xem nước suối đã pha loãng có ảnh hưởng gì đến tốc độ sinh trưởng của cây không.
Lăng Kiều dùng cái xô nhỏ, như kiến tha mồi, chậm rãi tưới nước cho những cây ăn quả còn sống, tiện tay nhổ luôn đám cỏ dại bên cạnh. Sau khi làm xong mọi việc, cô mới phát hiện đã gần trưa. Cô xoa xoa cái lưng hơi mỏi, thu dọn dụng cụ.
“Cô chính là tân hôn thê tử của đội trưởng Từ hả? Cô đang làm gì thế? Mấy hôm trước tôi đến nhà cô bấm chuông mãi không thấy ai trả lời, cô đi đâu vậy?”
Ngay khi Lăng Kiều định rời khỏi vườn trồng trọt thì trên bức tường đá của khu vườn ló ra cái đầu của một người phụ nữ. Lăng Kiều không quen biết, nhưng đối phương lại tỏ ra rất thân thiết, hỏi một tràng dài.
Lăng Kiều không biết trả lời thế nào. Cô cau mày, giọng có phần gay gắt: “Cô là ai?”
Người phụ nữ kia dường như không nghe ra sự bất mãn trong giọng nói của cô, cười nói: “Tôi tên Ninh Lệ, trước đây vẫn ở khu nhà gia thuộc phía trước. Chồng tôi là Trương Minh, mới vừa thăng chức Phó đội trưởng Đội tác chiến số 5. Mấy hôm trước chúng tôi mới chuyển đến, nhà mới ở cái nhà nhỏ phía sau kia, vườn trồng trọt nhà tôi giáp với vườn nhà cô đấy.”
“Ồ.” Lăng Kiều gật đầu.
“Lúc nãy cô làm gì thế? Sao lại mang cái thùng to vậy, Đội trưởng Từ không nuôi cô à?”
Người phụ nữ trèo lên bức tường đá, nửa người nhoài sang vườn trồng trọt nhà Lăng Kiều. Ánh mắt cô ta lấp lánh, như phát hiện ra tin tức gì đó lớn, nhìn Lăng Kiều với vẻ không có ý tốt.
Lăng Kiều chỉ cảm thấy Ninh Lệ là một người phụ nữ thiếu suy nghĩ. Cô lần đầu tiên thấy có người còn làm cô phiền hơn cả Lăng San San. Lăng Kiều nhíu mày, vung vẩy cánh tay, nói qua loa: “Tôi rảnh rỗi nên trồng chơi thôi, không được à? Cô còn việc gì không? Nếu không thì tôi về trước đây.”
Chưa dứt lời, Lăng Kiều đã xách thùng nước đi về phía nhà mình.
Ninh Lệ thấy vậy, bĩu môi, vẻ mặt khinh miệt.
Lăng Kiều không ngoảnh đầu lại, đi thẳng vào phòng dụng cụ. Từ Lâm từ trong nhà đi ra tìm cô, thấy cô xách thùng nước, chân đi giày mưa màu xanh, người mặc bộ đồ tác chiến liền mạch, liền cau mày.
“Em ra vườn trồng trọt à?”
“Ừm, em đã nhờ cha và anh trai trồng giúp em mấy cây ăn quả. Lúc nãy em đi kiểm tra tỷ lệ sống sót, chết hơn năm mươi cây rồi.”
Lăng Kiều nói với giọng có chút thất vọng. Cô đặt thùng nước xuống, rồi đờ đẫn cởi giày mưa, trong lòng vẫn còn đau tiếc mấy cây anh đào giống.
Từ Lâm nhìn Lăng Kiều, hỏi với vẻ không chắc chắn: “Kiều Kiều, có phải anh đưa tiền sinh hoạt cho em quá ít không?”
“Đâu có, mấy tinh tệ lần trước anh chuyển cho em, em còn chưa tiêu được bao nhiêu, sao anh lại nghĩ…”
Chưa nói hết câu, Lăng Kiều chợt ngẩng phắt đầu lên nhìn Từ Lâm. Cô nhớ ra rồi, cái người tên Ninh Lệ vừa nói gì ấy nhỉ?
“Đội trưởng Từ không nuôi cô à?”
Chẳng lẽ cô gả cho Từ Lâm rồi thì không được phép trồng trọt nữa, sau này chỉ ở nhà chờ anh nuôi thôi sao?
Từ Lâm nhíu mày, anh đang nghĩ có phải mình đưa tiền sinh hoạt ít quá đến nỗi cô phải ra vườn làm việc vất vả không. Công việc trồng trọt rất cực nhọc.
Nhà Lăng Kiều điều kiện không tốt, cô tự trồng cây dinh dưỡng để phụ giúp sinh hoạt, anh có thể hiểu. Nhưng bây giờ cô đã gả cho anh rồi, với năng lực của anh, nuôi một mình Lăng Kiều là dư dả, và anh cũng không muốn cô vất vả.
“Chẳng lẽ em gả cho anh thì không được trồng trọt nữa sao?”
Giọng Lăng Kiều có chút buồn buồn. Cô nhớ lại thái độ của Ninh Lệ và Từ Lâm, cảm thấy việc mình trồng trọt có thể khiến Từ Lâm mất mặt. Nhưng ở nhà cô cũng chẳng có việc gì làm cả.
“Có thể trồng, chỉ là quá mệt, em cũng không phải Chuyên gia trồng trọt, không cần vất vả quá. Anh hoàn toàn có thể nuôi em.” Từ Lâm nắm tay Lăng Kiều nói.
“Từ Lâm, em trồng trọt có làm anh mất mặt không?”
“Không đâu, chỉ là ở khu nhà gia thuộc này, đãi ngộ của các sĩ quan đều tốt hơn quân sĩ bình thường, nên vợ của họ rất ít khi tự mình trồng trọt, trừ phi bản thân họ là Chuyên gia trồng trọt, vì muốn duy trì độ thân thiết với cây dinh dưỡng mới phải tự tay làm.”
“Nhưng em ở nhà rất buồn chán. Trước đây ở nhà mẹ đẻ, em đã quen trồng trọt rồi, mà em cũng thích trồng trọt nữa.”
Lăng Kiều nắm chặt tay Từ Lâm, cẩn thận nhìn anh, ánh mắt lộ vẻ nịnh nọt.
Từ Lâm thấy có chút buồn cười: “Em thích trồng trọt đến vậy sao? Không sợ khổ à?”
“Em không sợ, em chỉ lo sẽ khiến anh mất mặt. Lúc nãy người phụ nữ ở nhà phía sau đã nhoài người trên tường đá cười nhạo em, nói anh không nuôi em, có lẽ tối nay cả Xích Vân quân đoàn đều biết anh không nuôi em rồi.”
