Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trân Châu Ngọc Tủy Con Đường Quật Khởi Của Dược Thần Tinh Tế - Lăng Kiều > Chương 29

Chương 29

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 29 có bản audio.

Chương 29: Chuẩn bị

 

“Vậy tại sao nhà họ Ninh lại giúp Trương Minh? Nhà họ Ninh chắc hẳn có rất nhiều chiến sĩ cấp bốn, tài nguyên gia tộc không cho người nhà mình mà lại cho một chàng rể không có chút thế lực nào, chuyện này khó có khả năng lắm?” Không hiểu thì phải hỏi, Lăng Nhiên hiểu rõ đạo lý này.

 

“Đó là vì huyết mạch của ông nội Ninh Lệ chỉ còn lại mình cô ta là cháu gái, cha và bác của cô ta đều đã hy sinh rồi.” Từ Lâm nói.

 

“Vậy nên ông nội cô ấy vì cô ấy mà chiều theo Trương Minh?” Lăng Kiều ngạc nhiên nói.

 

“Trước khi kết hôn, Ninh Lệ đã có thai rồi.”

 

“Cho nên là vì đứa bé?”

 

“Ừ, con ngốc Ninh Lệ đó nói không cho cô ta gả cho Trương Minh thì cô ta sẽ không sinh đứa bé. Nghe nói cô ta làm ầm ĩ dữ dội lắm, thậm chí trên người lúc nào cũng mang theo thuốc, nếu không đồng ý thì cô ta sẽ uống thuốc phá thai. Cuối cùng ồn ào đến mức ai cũng biết, ông nội cô ta chỉ có thể đồng ý cho cô ta gả cho Trương Minh, và như một điều kiện trao đổi, nhà họ Ninh sẽ hỗ trợ Trương Minh, nhưng sau khi đứa bé được sinh ra phải giao cho ông nội Ninh Lệ nuôi dưỡng.” Từ Lâm nhàn nhạt nói, vẻ chán ghét hiện rõ trên mặt.

 

Lăng Kiều hiểu ra, không trách được nhà họ Ninh có thể giúp hắn, điều này có thể hiểu được. Tỷ lệ sinh của người thường ở thời đại Tinh Tế đã thấp hơn một nửa so với Trái Đất, mà tỷ lệ sinh của các chiến sĩ Tinh Tế lại càng thấp hơn, vì vậy tầm quan trọng của con cái có thể tưởng tượng được.

 

“Sau khi Ninh Lệ sinh con được ba tháng, ông nội cô ta đã bế đứa bé đi. Cha mẹ tự nguyện từ bỏ quyền nuôi dưỡng, thế là Trương Minh cũng có được thứ hắn muốn. Nhưng Trương Minh nhiều lắm cũng chỉ đến thế thôi, mà hắn có thể làm phó đội trưởng được mấy ngày còn chưa biết chừng.” Từ Lâm cười khẩy, Ninh Lệ ầm ĩ như vậy, nhà họ Ninh nếu không ngốc thì làm sao không biết là Trương Minh đứng sau xúi giục chứ?

 

Lăng Kiều hơi sửng sốt, lòng dạ Trương Minh không phải thường tàn nhẫn, dùng con ruột của mình làm con bài để đổi lấy quyền lực, hổ dữ còn không ăn thịt con. Lăng Kiều nghĩ thầm mà thấy sợ, xem ra sau này phải tránh xa gia đình này ra, đàn bà thì ngu ngốc, đàn ông thì độc ác.

 

Từ Lâm rõ ràng là rất khinh thường Trương Minh, hắn không muốn nói thêm về chuyện này nữa, liền chuyển chủ đề: “Anh đã nói với Tần Lãng rồi, ngày kia sẽ ra khỏi khu an toàn, đến rìa tinh cầu. Lúc đó em về nhà mẹ đẻ ở cùng mẹ em đi, khỏi phải một mình buồn chán.”

 

Khi quân đội không có nhiệm vụ, quân nhân có thể tự tổ chức đội xuất thành. Nếu ra khỏi thành ngoài thời gian nghỉ phép thì phải nộp cho quân đội hai phần mười thu hoạch. Tài nguyên bên ngoài thành rất phong phú nhưng cũng đầy nguy hiểm, dù phải nộp hai phần mười cho quân đội, nhiều người vẫn sẵn sàng tổ chức đội đi mạo hiểm, vì giàu sang từ trong hiểm nguy mà ra.

 

Lần trước Từ Lâm đã nói với Lăng Kiều là sẽ đưa cha và anh trai cô đi làm nhiệm vụ, Lăng Kiều tưởng còn phải vài ngày nữa, vì lúc đó Từ Lâm bảo cần một thời gian để củng cố chiến lực của mình. Giờ thấy Từ Lâm chủ động nhắc tới, cô rất vui.

 

“Các anh đi bao lâu?”

 

“Khoảng một tháng. Nếu em muốn ở nhà, cũng có thể gọi Lăng Nhiên đến chơi cùng.” Từ Lâm suy nghĩ một lát, rồi nói với Lăng Kiều.

 

“Vậy để em xem đã, nếu muốn về ở thì em sẽ về, anh không cần lo cho em.”

 

Lăng Kiều còn đang nghĩ sau khi Từ Lâm đi, cô sẽ tự mình ra vườn trồng trọt một phen. Cô đã tính toán rồi, đợi Từ Lâm và mọi người đi, cô sẽ bắt đầu trồng rau, rồi dùng nước suối trong không gian tưới. Cô muốn thử xem, dùng nước suối không gian tưới thì tốc độ sinh trưởng của cây cối sẽ thế nào, chỉ nghĩ thôi Lăng Kiều đã thấy hứng thú vô cùng.

 

Ngày hôm sau, Từ Lâm bận rộn chuẩn bị tài nguyên cho chuyến đi. Bên ngoài khu an toàn nguy hiểm trùng trùng, đội ngũ xuất thành đều sẽ chuẩn bị đầy đủ, ví dụ như linh dược, lá chắn, vũ khí, đá năng lượng, dịch năng lượng cũng như chọn nơi hạ cánh của phi thuyền v.v., những thứ này đều vô cùng quan trọng, chỉ sơ sẩy một chút là có thể vĩnh viễn ở lại bên ngoài khu an toàn.

 

Lăng Kiều thấy Từ Lâm bận rộn ra vào, cô cũng không giúp được gì, chỉ có thể lặng lẽ chuẩn bị quần áo và một số vật dụng cá nhân cho anh. Trước đây cô thường xuyên chuẩn bị cho cha mình, nên cũng coi như quen tay.

 

Cô dùng thịt dị thú làm rất nhiều thịt khô, có vị nguyên bản, vị cay, vị tê, vị ngũ hương, làm nhiều vị vì sợ bọn họ ở ngoài không có thời gian nấu nướng thì có thể lấy ra ăn ngay. Mấy hũ dưa muối trước đó cũng đóng thành mấy hộp lớn, cùng một ít đồ ăn vặt, tất cả đồ ăn đều để riêng trong một thiết bị lưu trữ nhỏ, tiện cho Từ Lâm lấy.

 

Sau bữa tối, Từ Lâm vẫn chưa xong việc, Lăng Kiều không ngại phiền phức vào bếp loay hoay. Cô chọn phần thịt mềm nhất của dị thú cấp bốn Phong Viêm Ngưu, băm nhỏ bằng máy xay thịt, thêm các loại gia vị trộn thành nhân thịt. Bột mì đã ủ sẵn được chia thành từng viên nhỏ, dùng cán cán thành từng miếng vỏ bánh, rồi cho nhân vào gói lại. Mỗi cái bánh bao to bằng nắm tay cô, trên đỉnh có 20 nếp gấp, trông như một nụ hoa. Gói xong, Lăng Kiều lần lượt xếp từng cái vào hộp có ngăn, rồi cho vào tủ lạnh cấp đông, cô định để Từ Lâm mang những cái bánh bao này đặt trong tủ đông trên phi thuyền.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi