Chương 32: Mặc cả
“Em muốn cái này à?” Lục Nhã thấy vậy liền nhướn mày bước tới hỏi.
Lăng Kiều nhẹ nhàng vuốt ve lớp khiên bảo vệ trong tay, cô cảm nhận được viên Trân Châu Ngọc Tủy trên cổ nóng lên rõ rệt. Trong lòng mừng thầm, cô không trả lời câu hỏi của Lục Nhã, nhưng ánh mắt khao khát đã bán đứng suy nghĩ của cô.
Lục Nhã thấy cô như vậy thì còn gì không hiểu, xoay người hỏi thẳng: “Mạnh Đồng, cái khiên bảo vệ này bao nhiêu tinh tệ?”
“Ba mươi lăm vạn tinh tệ.” Mạnh Đồng không chớp mắt đáp.
Lục Nhã nghe vậy, mí mắt giật giật, cau đôi mày xinh đẹp nói: “Mạnh Đồng, cô định mở giá ảo với tôi đấy à?”
Mạnh Đồng nghe thế liền sờ mũi, cười gượng: “Nếu Lăng tiểu thư thực sự ưng ý, có thể giảm thêm một chút.”
Lục Nhã bật cười: “Có tôi ở đây mà cô cũng định chém khách à? Mạnh Đồng, cô cũng không sợ kiếm nhiều tinh tệ quá chết ngạt à?”
“Lục Nhã tiểu thư nói gì thế, tuy khiên bảo vệ này khi mở ra chỉ chiếm chưa tới bốn mẫu, nhưng khác với cái cô chọn đấy nhé. Cô chọn là khiên bảo vệ trung cấp, còn cái này là khiên bảo vệ cao cấp, cho nên giá này không phải giá ảo đâu. Tiệm chúng tôi làm ăn nhỏ, giá cả cũng thực tế, đâu dám báo giá ảo để mất lòng khách hàng.” Mạnh Đồng khom người cười nịnh.
Lăng Kiều nhìn Mạnh Đồng, chỉ thấy người phụ nữ này thực sự khéo léo, lời nào cũng đỡ được. Trong lòng thấy buồn cười, cô ta nghĩ chắc mình nhất định phải mua cái khiên này rồi.
“Nói giá thấp nhất đi, tôi thấy hợp lý thì mua, không hợp thì thôi. Tôi không phải Chuyên gia trồng trọt, thứ này với tôi có cũng được không cũng chẳng sao.” Lăng Kiều thản nhiên nói.
Lục Nhã và Mạnh Đồng nghe xong đều ngẩn ra, vừa rồi ánh mắt vui mừng của Lăng Kiều đã lọt vào mắt họ, rõ ràng là rất hài lòng với khiên bảo vệ này, sao lại đổi giọng ngay thế?
Hai người quan sát kỹ Lăng Kiều, cô giả vờ không biết, chỉ tùy ý lật qua lật lại cái khiên bảo vệ nhỏ trong tay, vẻ vui mừng trong mắt đã tan biến không còn dấu vết. Cô thích cái khiên này thật, nhưng cô phải để Mạnh Đồng biết rằng cô không phải không có nó không được.
Trước khi Từ Lâm đi làm nhiệm vụ, anh đã chuyển cho cô thêm hai trăm vạn tinh tệ. Ba mươi lăm vạn tinh tệ cô trả nổi, nhưng cô có phải kẻ ngốc đâu. Bao năm sống tằn tiện đã rèn cho cô kỹ năng mặc cả tuyệt vời, chỉ là lần đầu thấy khí cụ trận cao cấp nên không tránh khỏi kích động, để nhân viên này bắt được, tưởng gặp được con cừu béo.
Trong lòng Lăng Kiều cũng rất khâm phục khả năng quan sát tỉ mỉ của Mạnh Đồng, xem ra ngành nào cũng có đặc trưng riêng, người bán hàng phải có bản lĩnh nhìn thấu biểu cảm của khách.
Mạnh Đồng thấy Lăng Kiều như vậy thì hơi do dự, Lục Nhã bên cạnh nhân cơ hội cười nói: “Thế nào, Mạnh Đồng? Nói giá thật đi, chúng tôi thấy hợp thì mua, không hợp thì đi. Chúng tôi còn phải đi chỗ khác, không có thời gian tán gẫu ở đây.”
Mạnh Đồng nghe Lục Nhã hỏi, lại nhìn Lăng Kiều, thấy cô nhìn mình với vẻ như cười như không, liền thu liễm tinh thần, lịch sự nói: “Hay là thế này, Lăng tiểu thư hãy nói mức giá trong lòng của mình, nếu bán được, tôi sẽ bán cho cô.”
Lăng Kiều nhướn mày, không khỏi đánh giá cao nhân viên tên Mạnh Đồng này. Thao tác này tưởng trao quyền chủ động cho cô, nhưng thực ra vẫn nằm trong tay cô ta. Nếu là người thường, chắc cũng khó mở miệng ép giá quá thấp. Nhưng Lăng Kiều đâu phải người thường, hai kiếp cô lăn lộn trong đủ loại chợ búa, cò kè với đủ loại tiểu thương không biết bao nhiêu lần, khi dò giá sàn của đối phương, cô biết rõ phải dày mặt, chỉ cần chủ tiệm dám hô một nghìn, cô dám hô một trăm.
“Năm vạn tinh tệ.” Lăng Kiều hơi trầm ngâm rồi hô lên. Vừa dứt lời, cô thấy mặt Mạnh Đồng đen thui, Lục Nhã bên cạnh sợ há hốc mồm. Mãi một lúc sau hai người mới phản ứng lại.
“Lăng tiểu thư, chỗ chúng tôi là phường thị chính quy, mức giá này nhập hàng cũng không vào nổi.” Mạnh Đồng nhịn giận nói.
“Vậy chị Mạnh hãy ra một mức giá chị có thể bán, tôi thấy hợp lý thì mua.” Lăng Kiều nhìn vẻ mặt của Mạnh Đồng đã biết giá sàn cao hơn mức này. Cô không sợ Mạnh Đồng giận, cô chỉ sợ cô ta nói một tiếng ‘được’ rồi bán, chắc về nhà cô phải hối hận cắt ruột mất.
Mạnh Đồng không ngờ rằng, vòng đi vòng lại, vấn đề lại quay về mình. Cô ta đã làm việc ở cửa hàng này hơn mười năm, chưa từng gặp người phụ nữ nào như Lăng Kiều. Người khác đến đây mua đồ, dù trả giá cũng chỉ kêu cô ta bỏ phần lẻ, Lăng Kiều trả giá thẳng tay chỉ chừa lại cho cô ta phần lẻ không thôi.
“Lăng tiểu thư, cô muốn mua, tôi muốn bán, tôi cũng không nâng giá cao nữa, cô thấy hai mươi vạn tinh tệ thế nào?” Lăng Kiều chưa kịp trả lời, Lục Nhã bên cạnh đã kinh ngạc “A” lên một tiếng, Lăng Kiều liếc cô ấy một cái, cô ấy vội vàng bụm miệng.
“Chị Mạnh, cái khiên bảo vệ này bụi bám nhiều ghê, chắc để ở đây lâu rồi nhỉ? Tuy nó là khí cụ trận cao cấp, nhưng chỉ là khiên bảo vệ thực vật thôi, trung cấp là đủ xài, căn bản không cần mua cao cấp, mà nó còn nhỏ như vậy, cũng không thực tế. Mức giá chị đưa ra chỉ làm cho nó tiếp tục nằm kệ hứng bụi mà thôi.” Lăng Kiều lấy khăn giấy từ vật chứa, giả vờ xoa nhẹ lớp bụi một cách thờ ơ.
Mạnh Đồng sững lại, nhìn Lăng Kiều rất ấm ức. Cái khiên bảo vệ này đúng là để lâu rồi, như Lăng Kiều nói hiệu quả không cao, cô ta chào hàng mãi mà không bán được: “Lăng tiểu thư, cô nói giá cuối đi, tôi xem nếu hợp lý thì bán cho cô.”
“Một giá chót: mười vạn tinh tệ. Chị chấp nhận thì tôi mua, không chấp nhận thì chúng tôi đi ngay, không làm lỡ việc buôn bán của chị.” Lăng Kiều dứt khoát nói.
Mạnh Đồng rất bất lực, khí cụ trận này khi thu vào hết tám vạn tinh tệ, vốn nghĩ là khí cụ trận cao cấp chắc dễ bán, ai ngờ sau lại thành món gà chết, không thực tế, nên cứ nằm trên kệ chẳng ai ngó ngàng.
“Thôi bỏ đi, Lăng tiểu thư trả giá cũng dữ quá. Hơn nữa Lục Nhã tiểu thư là khách quen của chúng tôi, hôm nay cô ấy dẫn cô đến, nể mặt Lục Nhã tiểu thư thế nào cũng phải làm mối này. Vậy tôi không lời nữa, mười vạn tinh tệ nhường cho Lăng tiểu thư, coi như kết bạn, hy vọng sau này hai vị thường xuyên ghé tiệm Khí Phường của chúng tôi ủng hộ.” Mạnh Đồng làm bộ đau lòng nói.
