Mặc dù trong lòng Lăng Kiều vẫn đang thầm chửi Từ Lâm, nhưng lần này cô đã rút kinh nghiệm, cố giữ vẻ mặt bình thản vừa mới lấy lại được, không để lộ ra ngoài.
Cô lặng lẽ lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách giữa mình và Từ Lâm một chút, rồi mở to mắt, cố gắng để người đàn ông trước mặt đọc được tâm trạng của cô lúc này qua ánh mắt. Đôi mắt cô không hề nao núng đối diện với đôi mắt đen của Từ Lâm, không chút né tránh.
Từ Lâm đã sớm phát hiện ra động tác của cô, dường như cũng đoán được suy nghĩ của cô lúc này. Đôi mắt phượng sắc bén của anh nhìn chằm chằm vào mắt Lăng Kiều, thấy cô bình thản đối diện với sự quan sát tỉ mỉ của anh, đôi mắt trong sáng lúc này tràn đầy sự chân thành. Từ Lâm cảm thấy chút gợn sóng cuối cùng trong lòng mình cũng tan biến.
Anh kéo người phụ nữ trước mặt vào lòng, vùi đầu vào vai cô, hơi thở nặng nhọc phả ra hơi nóng bên tai Lăng Kiều, rồi đột nhiên cười khẩy: “Kiều Kiều, đừng tưởng em nhìn anh với vẻ vô tội thế này là có thể mê hoặc anh. Nếu em còn dám nghĩ về anh như vậy nữa, thì chờ xem anh có dạy dỗ em không.”
Dù cái gai trong lòng Từ Lâm đã mềm đi, nhưng miệng anh vẫn không dễ dàng buông tha cô, ít nhất phải cho cô một lời cảnh cáo, kẻo cô không biết điều, ngày nào đó lại làm anh khó chịu mà cô chẳng biết mình sai ở đâu.
Nghe những lời này, Lăng Kiều biết chuyện hôm nay coi như đã qua. Nhưng cô vẫn mấp máy môi, nhìn gương mặt đã giãn ra của Từ Lâm, lấy hết can đảm nói: “Từ Lâm, anh phải tin em, như em tin anh vậy.”
Lăng Kiều thực sự tin tưởng anh, nếu không cô đã không thể nói ra bí mật của mình cho Từ Lâm biết. Chính vì trong lòng cô xác định Từ Lâm là người đáng tin, nên mới nói hết mọi chuyện.
Từ Lâm nghe xong, trong lòng cũng đồng ý, nhưng ngoài miệng chỉ hừ một tiếng. Thân hình cao lớn của anh đột nhiên lùi lại, cánh tay đặt trên vai cô hạ xuống, một tay đặt dưới xương bả vai cô, tay kia luồn xuống dưới khuỵu chân cô, eo anh dùng lực, hai tay bế bổng cô lên. Lăng Kiều hoảng quá, vội vòng tay ôm chặt lấy cổ Từ Lâm, đầu vô thức dựa vào vai anh, miệng la lên một tiếng.
Nghe tiếng la hoảng sợ của cô, Từ Lâm không khỏi cười vang, bế cô nhanh chóng đi vào trong nhà…
Trong khi Lăng Kiều và Từ Lâm đang quấn quýt với nhau trong khu gia đình quân đội, thì Lăng San San, kẻ đã từng từ chối hôn sự này vì để mắt tới thiếu gia Âu gia của Đông Thánh tinh, lúc này đang ngồi trong phòng khách nhà Lăng Kiều.
“Chú hai, lúc đầu Lăng Kiều có thể gả cho đội trưởng Từ của Đội tác chiến số 1, cũng là vì cháu thấy nó đáng thương, mới cầu xin ông nội nhường lại hôn sự này cho nó. Nếu không, với tư chất phế vật của nó, e rằng nó phải làm gái già cả đời, có ai thèm cưới nó đâu. Bây giờ ai cũng biết chiến lực của đội trưởng Từ đã tăng lên, Lăng Kiều coi như lấy đúng người rồi. Cháu nghĩ trong chuyện này, cháu có ơn với nó. Thế mà nó không những không đến cảm ơn cháu, còn không thèm nghe máy của cháu. Nó có ý gì? Đời sống khá hơn rồi, qua cầu rút ván à? Chị em chúng cháu muốn hẹn nó ra gặp mặt, đi dạo một chút, cũng không tìm được người. Suốt ngày chỉ biết thu mình trong khu gia đình quân đội, nó không dám gặp người ta hay sao? Hay là tự nó cũng thấy cướp hôn sự của chị họ là quá mất mặt?”
Lăng San San ngồi trên ghế sofa trong phòng khách nhà Lăng Kiều, nói với Lăng Chí một tràng giọng mỉa mai, không hề nhắc đến việc lúc đầu chính cô ta muốn leo cao, sau khi biết Từ Lâm không thể tấn cấp nữa liền lập tức từ chối hôn sự, quay sang câu dẫn thiếu gia Âu gia.
Giờ lại nói ra những lời rác rưởi như vì tốt cho Lăng Kiều mà nhường hôn sự. Lúc đầu Lăng San san có nói vậy đâu? Cái vẻ hả hê của cô ta khi thấy Lăng Kiều gả cho Từ Lâm, cả nhà Lăng Kiều vẫn chưa quên.
Nghe xong những lời đảo lộn trắng đen của Lăng San San, Lăng Chí tức đến đỏ mặt. Ông không thể chịu được ai nói một câu không phải về con gái mình, huống chi là những lời ma quỷ xuyên tạc sự thật đó. Tay ông run lên vì giận, suýt thì xông lên tát cho Lăng San San một cái để dạy nó biết làm người.
Nếu không vì là bề trên, cần phải kiềm chế, thì lúc này Lăng San San đã không thể ngồi yên ở đó. Mà nếu ông động thủ với cháu gái, chuyện lọt ra ngoài, chắc chắn sẽ thành đề tài bàn tán. Ông hiểu đạo lý đó.
Nhưng để ông nhịn nhục, không nói một lời cũng không thực tế, vì Lăng San San bôi nhọ con gái ông như vậy thực sự quá đáng. Thế là Lăng Chí mặt mày đen thui, trừng mắt nhìn Lăng San San, quát lớn: “Lăng San San, cháu im ngay đi! Cháu còn biết ta là chú hai của cháu không? Có đứa cháu nào lại đi bôi nhọ chị em mình như thế không? Nếu cha cháu không biết dạy cháu, ta là bề trên không ngại tự mình dạy cháu đâu.”
