Chương 74: Dẫn em đi cùng
Từ Lâm đẩy cửa phòng, phát hiện trong phòng tối om, chỉ có vài tia sáng lọt qua khe rèm. Căn phòng nhỏ đặt một chiếc giường lớn, ở giữa giường có một cục chăn phồng lên, Lăng Kiều chui cả người trong chăn.
Từ Lâm bật cười: Người lớn thế rồi mà ngủ vẫn như con nít, chẳng trách Lăng Chí lúc nào cũng lo lắng cho cô, lúc nào cũng muốn để cô ở ngay trước mắt. Nhưng giờ cô đã gả cho mình, vậy thì mình phải là người che chở cho cô. Từ Lâm chỉ có thể thầm xin lỗi vị nhạc phụ đại nhân trong lòng.
Anh đến bên giường, bật một chiếc đèn hình thỏ trên tủ đầu giường. Căn phòng tối lập tức sáng lên ánh đèn dịu nhẹ. Từ Lâm nhẹ nhàng kéo chiếc chăn đang trùm kín đầu Lăng Kiều, để lộ một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần. Không trang điểm nhưng đã tựa như hoa đào.
Lăng Kiều mơ màng lẩm bẩm một tiếng, trở mình định ngủ tiếp. Nhìn dáng vẻ của cô, Từ Lâm bất giác mềm lòng, cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên má cô, rồi khẽ cười thỏa mãn.
Lăng Kiều bị động tĩnh của Từ Lâm đánh thức, không tình nguyện mở mắt, đôi mắt còn ngái ngủ nhìn về phía Từ Lâm, giọng nói mềm mại vang bên tai anh: “Sao anh đến sớm thế? Tối qua không về nhà à?”
Từ Lâm yêu thích dáng vẻ này của cô: trông mơ màng, giọng lại ngọt ngào. Anh không kìm được, tìm đến đôi môi thơm mà anh thèm muốn từ lâu, khám phá hương thơm trong miệng cô.
Đến khi cả hai bình tĩnh lại, Lăng Kiều đã hoàn toàn tỉnh táo. Từ Lâm ôm cô nói: “Kiều Kiều, anh có chuyện muốn bàn với em.”
“Vâng, anh nói đi.”
“Ngày mai anh dẫn đội làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ lần này là bảo vệ năm dược sư ra khỏi khu an toàn để tìm thứ mà cấp trên cần. Hiện tại vẫn chưa báo cụ thể, nhưng yêu cầu tinh thần lực của dược sư không quá cấp hai. Vậy nên, Kiều Kiều, anh muốn dẫn em đi cùng. Em thấy thế nào?” Từ Lâm nói xong, chăm chú nhìn nét mặt cô, thấy cô trợn mắt sửng sốt, miệng há to, cả người cứng đờ như tượng.
Một lát sau cô mới phản ứng lại, hai tay ôm chặt cổ Từ Lâm, hét to vào tai anh: “A, Từ Lâm! Anh vừa nói gì? Anh nói dẫn em ra khỏi khu an toàn thật sao?”
Sự phấn khích của Lăng Kiều lúc này đã tràn ra ngoài. Từ Lâm nhìn dáng vẻ này của cô, gật đầu cười nhẹ, cũng không uổng công anh vừa trải qua một phen ở dưới nhà.
“Cha biết chưa?” Lăng Kiều chợt nhớ ra, cô muốn ra khỏi khu an toàn, cửa Lăng Chí chắc chắn không dễ vượt qua. Nhưng nếu Từ Lâm dẫn cô ra, cô có cách để Lăng Chí đồng ý. Lăng Kiều thầm tính toán lát nữa xuống nhà sẽ nói với Lăng Chí thế nào.
“Cha đã đồng ý rồi nên anh mới lên tìm em.” Từ Lâm bật cười, quả là cha con, Lăng Kiều hiểu Lăng Chí thật.
“Thật sao? Anh thuyết phục cha kiểu gì thế? Cha em cực kỳ cố chấp chuyện không cho em ra khỏi khu an toàn. Từ nhỏ đến lớn, hễ em nhắc tới là ông mắng.” Lăng Kiều nói xong bĩu môi. Từ Lâm thấy thấy rất buồn cười, liền nói: “Bởi vì cha không thể đảm bảo an toàn cho em. Nhưng lần này khác, một đội tinh nhuệ sẽ bảo vệ mọi người.”
Nói xong, anh kể lại tỉ mỉ cho cô nghe, bao gồm cả việc Tần Lãng cũng đi cùng.
“Vậy chúng ta đi đâu?” Thực ra, toàn bộ hiểu biết của Lăng Kiều về thế giới bên ngoài đều đến từ sách, từ mạng tinh vân, từ cha và anh trai, và bây giờ thêm cả Từ Lâm. Chỗ một ít, chỗ một ít, lắp ghép lại, hoàn toàn không có hệ thống, nên cô không biết thế giới bên ngoài khu an toàn thực sự ra sao.
“Chưa biết, cấp trên nói tối nay mới thông báo, bảo anh chuẩn bị trước. Em cũng dậy đi, về nhà thu dọn quần áo, đồ dùng cá nhân. Em chưa từng ra ngoài bao giờ, chắc đồ phải sắp xếp không ít đâu.”
“Vâng, em dậy ngay. Anh xuống nhà trước đi, em vệ sinh xong sẽ xuống. Chắc cha đang chờ chúng ta ăn sáng ở dưới. Mọi người ăn trước đi, không cần đợi em.” Nghe Từ Lâm nói vậy, Lăng Kiều lập tức xuống giường, xỏ dép, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.
Phía sau, Từ Lâm bất lực lắc đầu, rồi tự mình xuống nhà trước.
Thấy Từ Lâm đi xuống, Lăng Chí hỏi: “Nó mừng lắm hả?”
Bọn họ ở dưới nhà đã nghe thấy tiếng Lăng Kiều hét, hiển nhiên cô nàng cực kỳ vui mừng. Cũng phải, lần đầu ra khỏi khu an toàn, chính ông hồi đó cũng rất hưng phấn, dù lúc ấy còn là trẻ con, nhưng bây giờ Lăng Kiều chẳng phải cũng như trẻ con sao.
“Vâng, rất vui. Nghe xong sững người mãi mới phản ứng lại.”
Mọi người nghe Từ Lâm nói cũng cười, rồi ngồi lên ghế sofa đợi Lăng Kiều xuống ăn sáng.
Vài phút sau, Lăng Kiều nhảy chân sáo từ trên lầu xuống, miệng còn ngân nga một điệu nhạc mà mọi người không hiểu.
“Bao lớn rồi mà vẫn không đứng đắn, đi kiểu ấy mà vấp ngã thì tự chịu.”
Lăng Chí nhìn hành động của Lăng Kiều, không khỏi nghiêm mặt mắng. Lăng Kiều nghe vậy không bận tâm, ngược lại còn cười với ông, nói:
“Cha chào buổi sáng.”
