Chương 94: Ong vò vẽ đầu hổ vành vàng
“Đúng vậy, nó trong suốt.”
Mọi người nghe câu khẳng định của Lăng Kiều, đều kinh hãi biến sắc.
“Nhanh, nhanh, tất cả lui lại, lui lại hết.”
Từ Lâm vội vàng ra lệnh rút lui, rồi bế thốc Lăng Kiều lên chạy thục mạng.
Thế nhưng phản ứng của họ vẫn chậm một bước, chưa chạy được bao xa thì phía sau đã vọng tới tiếng ù ù ong ong. Lăng Kiều nằm trong lòng Từ Lâm ngẩng đầu nhìn lại, thấy trên không một đám ong bắp cày dày đặc đang đuổi theo đội ngũ của họ.
“Ong đầu hổ! Là ong đầu hổ vành vàng! Chạy nhanh, nhanh lên!”
Các chiến sĩ phía sau hét to, cả đội lập tức hoảng loạn tháo chạy. Dù sao phía sau là ong đầu hổ vành vàng khiến người người khiếp sợ, ai mà không sợ chứ? Trong khu rừng rậm này, bị chích vài phát là mất mạng bất cứ lúc nào.
Tất cả đều nhận ra loài đang tấn công – chính là ong đầu hổ vành vàng trong truyền thuyết. Sau khi biến dị, ong đầu hổ vành vàng có chiều dài cơ thể lên tới 80 mm, là loài ong vò vẽ biến dị lớn nhất từng được phát hiện.
Đầu của loài ong này tương đối rộng, phần giữa mép trước của đốt lưng ngực trước nhô lên, bị chóp đốt lưng ngực giữa chia tách, góc vai rõ rệt, hai bên mép trước màu nâu vàng, phần còn lại màu nâu đen sẫm. Các đốt lưng bụng xen kẽ màu vàng nâu và nâu đen, hai cánh trong suốt.
Eo của nó thon nhỏ, cuối bụng có ngòi chích nối với tuyến nọc độc. Nọc độc của nó là mạnh nhất trong tất cả các loài ong, khi bị chích có thể nhanh chóng phá hủy cơ tim, ống thận, cầu thận và các cơ quan hay mô khác của con người. Nếu không được điều trị kịp thời, sẽ dẫn đến tử vong.
Đàn ong đầu hổ vành vàng còn có thể tạo ra một lớp chắn tinh thần lực, dùng để ngăn chặn tinh thần lực của kẻ địch và bảo vệ lãnh thổ của mình. Khi phát hiện cấp tinh thần lực của kẻ địch thấp hơn chúng, chúng sẽ chủ động tấn công. Vừa rồi Lăng Kiều chính là bị chúng tấn công.
Nhưng tốc độ chạy trốn của họ hoàn toàn không thể so sánh với đàn ong bay nhanh nhẹn này. Lăng Kiều đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ phía sau.
“A…”
“A…”
Lăng Kiều lại ngẩng đầu khỏi lòng Từ Lâm nhìn về sau, thấy vài chiến sĩ đã ngã xuống. Ong đầu hổ ăn hiếp kẻ yếu, chúng tụ tập thành đàn tấn công dồn dập vào một người. Chiến sĩ còn chưa kịp sử dụng dị năng đã bị chích mấy phát, nọc độc nhanh chóng xâm nhập cơ thể, họ gục xuống bất tỉnh ngay sau đó.
Những người chạy sau cùng đều ngã cả, nhưng ong đầu hổ vành vàng vẫn không ngừng tấn công, tiếp tục đuổi theo đội ngũ. Lăng Kiều nhìn cảnh tượng thảm khốc trước mắt, lửa giận trong lòng không kìm nén được.
Thế nhưng ngoài giận dữ, hình như cô cũng không còn cách nào khác. Tinh thần lực của cô vừa bị công kích, hiện tại sức lực vẫn chưa hồi phục, hoàn toàn nhờ Từ Lâm bế cô chạy trốn. Cô thấy trên mặt Từ Lâm gân xanh nổi lên, bước chân càng lúc càng nhanh, nhưng ong đầu hổ lại càng lúc càng gần đám người họ. Liễu Na chậm hơn họ một bước, bị Tần Lãng vừa kéo vừa lôi đi, trông hết sức thảm hại.
Lăng Kiều thấy ong đầu hổ vành vàng sắp đuổi kịp họ, bỗng lóe lên một tia sáng. Cô nhanh tay lấy từ không gian ra cái đĩa tròn nhỏ mua từ Mạnh Đồng, tay trái đỡ phần đáy, tay phải úp lên nửa trên, dùng lực xoay. Đột nhiên trên không trung lóe lên từng tia sáng xanh, những tia sáng này nhanh chóng tụ lại, tạo thành một lớp phòng ngự.
Lăng Kiều nhìn đàn ong đầu hổ vành vàng lao vun vút tới, đâm đầu vào vòng sáng xanh. Cô nghe thấy tiếng “bụp bụp bụp” khi ong va vào lớp phòng ngự. Màu xanh lập tức đậm lên ngay khi ong chạm vào, ánh sáng trở nên chói mắt, dao động năng lượng khiến ong đâm vào lớp sáng xanh không thể xuyên qua.
“Có tác dụng! Từ Lâm, lá chắn năng lượng này dùng tốt lắm. Nhanh, mau thả em xuống, anh ra ngoài kéo những người còn lại vào đây, nhanh lên!”
Từ Lâm tuy vẫn đang bế Lăng Kiều chạy, nhưng anh đã sớm nhận ra quá trình cô mở lá chắn năng lượng. Trong lòng anh cũng hy vọng chiếc lá chắn trong tay Lăng Kiều có thể ngăn cản được đàn ong đầu hổ vành vàng truy đuổi. Giờ thấy nó có hiệu quả, anh thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đặt Lăng Kiều xuống, không nói một lời liền quay người cùng Tần Lãng đi tiếp ứng những chiến sĩ rớt lại phía sau.
Lăng Kiều và mấy người năng lực như Liễu Na ngồi nghỉ trên một thân cây khô bên đường. Suốt chặng chạy trốn, tuy Lăng Kiều không phải tự đi, nhưng tâm trạng căng thẳng vẫn chưa nguôi ngoai, hơi thở còn gấp gáp, có lẽ do hoảng sợ.
Lăng Kiều nhìn bốn người Liễu Na, tuy họ trông thảm hại nhưng may không ai bị thương, có vẻ nghỉ một lát sẽ hồi phục. Trong lòng cô cũng vui lên một chút.
Từ Lâm đi ra ngoài chưa tới năm phút đã đưa hết số chiến sĩ còn ở ngoài vào trong. Mọi người ngồi trong lớp bảo vệ, nhìn nó mà không khỏi băn khoăn.
“Đây là lá chắn năng lượng à?” Vệ Hoa hỏi đầu tiên.
“Ừm.” Từ Lâm không muốn nói nhiều, chỉ ừ một tiếng rồi im lặng.
“Lần này tổn thất bao nhiêu người?” Từ Lâm hỏi Vệ Hoa, anh vừa kiểm tra quân số trong đội.
“Có năm chiến sĩ vẫn còn ở ngoài. Bầy ong ngoài đó quá nhiều, chúng ta không thể ra ngoài tìm họ, chỉ e lành ít dữ nhiều.” Vệ Hoa trầm giọng nói.
