Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trân Châu Ngọc Tủy Con Đường Quật Khởi Của Dược Thần Tinh Tế - Lăng Kiều > Chương 97

Chương 97

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 97 có bản audio.

Chương 97: Liễu Na không mang thuốc xua rắn?

 

Mọi người nhanh chóng băng qua khu vực vừa có hàng rào chắn. Cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều kinh ngạc thích thú: từng mảng linh thực linh thảo tỏa ra khí tức linh lực.

 

“Mọi người cố gắng hái những cây linh thực có niên đại cao. Liễu Na, mấy người chú ý xem trong đám linh thảo rộng lớn này có thể tìm được một gốc Hồi Linh Thảo không.”

 

Từ Lâm thấy mọi người vui vẻ, chỉ nhắc nhở mọi người chú ý an toàn, còn anh ta dẫn các chiến sĩ hệ hỏa tiến về phía cây lớn có tổ ong.

 

Lăng Kiều cũng tham gia vào đội hái linh thực linh thảo. Cô lấy từ thiết bị lưu trữ ra cái cuốc nhỏ của mình, từng động tác đào đều hết sức cẩn thận, sợ chẳng may làm tổn thương đến rễ cây.

 

Khác với mọi người, cô định đem những linh thực linh thảo này về trồng lại trong không gian của mình, vì vậy cô cố gắng đảm bảo mỗi cây đều nguyên vẹn, và cô còn cố tình chọn những cây có niên đại thấp.

 

Ngay lúc mọi người đang hăng hái hái linh thực linh thảo, Liễu Na ở đằng xa bỗng nhiên hét lên một tiếng. Tần Lãng vừa đứng cạnh Lăng Kiều, lập tức bước một bước dài thành ba bước, chớp mắt đã đến bên Liễu Na, kéo cô lại phía trước mình, hai tay nắm lấy vai cô, có phần lo lắng hỏi: “Có chuyện gì thế?”

 

Liễu Na thấy là Tần Lãng, hai má bất giác đỏ lên, nói giọng không tự nhiên: “Vừa rồi tôi thấy một con rắn bò ngang qua chân tôi.”

 

Tần Lãng còn chưa kịp phản ứng, Lăng Kiều vừa nghe có rắn, lập tức sợ hãi đến nỗi da đầu tê dại. Cô cũng nhanh chóng đi về phía hai người họ. Lúc này cô chẳng kịp nghĩ nhiều, chỉ có thể đành có lỗi với Tần Lãng vậy.

 

“Liễu Na, rắn ở đâu?”

 

Liễu Na thấy Lăng Kiều lại gần, cô ta bất giác bĩu môi, giọng bơ phờ: “Chạy mất rồi.”

 

Lăng Kiều thấy dáng vẻ này của cô, còn gì không hiểu nữa. Cô nháy mắt với Liễu Na một hồi, rồi đi về hướng khác – vừa nãy cô đã làm phiền cuộc hội thoại riêng của họ mất rồi.

 

Tần Lãng vẫn chưa hiểu chuyện gì, lo lắng nhìn Liễu Na, hỏi: “Cô có mang bột xua rắn không?”

 

“……Không có.” Liễu Na hơi bất lực, do dự một lát mới trả lời.

 

Tần Lãng nghe Liễu Na nói không có, anh ta lập tức quay người đi về phía Lăng Kiều và hỏi cô: “Kiều Kiều, em có bột xua rắn không?”

 

“Có ạ, sao thế?” Lăng Kiều hơi thắc mắc hỏi. Tần Lãng là một chiến sĩ cấp tám, lẽ nào còn cần bột xua rắn? Cô nghĩ không ra.

 

“Liễu Na nói cô ấy không mang, em xem có thể chia cho cô ấy một ít không.” Tần Lãng hỏi Lăng Kiều.

 

Nghe Tần Lãng nói vậy, Lăng Kiều nhướng đôi lông mày xinh đẹp của mình lên. Cô vừa buồn cười vừa không thể tưởng nổi nhìn Tần Lãng – không biết cái anh trai này của mình từ khi nào lại trở nên ngốc nghếch thế này? Bột xua rắn trong tay cô, đúng là Liễu Na đã đưa cho cô trước khi vào Mê Hồn Lĩnh cơ mà. Sao bây giờ Liễu Na lại bảo cô ta không mang theo bột xua rắn?

 

“Anh nói ai? Ai không mang bột xua rắn?” Lăng Kiều cố ý cao giọng hỏi Tần Lãng.

 

“Liễu Na, cô ấy nói không mang. Em có thể chia cho cô ấy hai gói không?” Tần Lãng tiếp tục hỏi Lăng Kiều.

 

Lăng Kiều moi ra hai gói bột xua rắn, đưa cho Tần Lãng, mắt lại nhìn về phía Liễu Na, nhấn mạnh từng chữ: “Anh ơi, loại bột xua rắn này rất hữu dụng. Dù gặp loại rắn nào, chỉ cần rảy nhẹ một chút, mùi hương lập tức đuổi được rắn đi.”

 

Lăng Kiều nhớ lúc đó Liễu Na nói với cô y như vậy, bây giờ cô lại trả lại những lời đó cho Liễu Na.

 

Tần Lãng nhận hai gói bột, nhanh chóng đến bên Liễu Na, đặt thuốc vào tay cô: “Liễu Na, Kiều Kiều nói bột xua rắn này dùng tốt lắm, cô cứ giữ lấy. Lần sau gặp rắn, cô cứ rải lên người nó, là đuổi được chúng, cô sẽ không sợ nữa.”

 

Liễu Na nhìn bột xua rắn trong tay, tuy có chút bực mình vì sự vụng về của Tần Lãng, nhưng trong lòng cô lại có chút ngọt ngào.

 

“Cảm ơn anh, Tần Lãng.”

 

Liễu Na mỉm cười rạng rỡ nhìn Tần Lãng, khiến anh ta có chút thất thần. Khi lấy lại tinh thần, vội vàng đi về phía Lăng Kiều vài bước, miệng còn giả vờ không để ý nói: “Không có gì, không có gì.”

 

Lăng Kiều ở một bên thấy cảnh này, không nhịn được ‘phụt’ cười. Tần Lãng nghe thấy tiếng cười của em gái mình, mặt nổi lên một tầng hồng đáng nghi, còn Liễu Na thì trừng thẳng mắt nhìn Lăng Kiều, dùng ánh mắt cảnh cáo cô đừng quậy.

 

Lăng Kiều lúc này mới biết chuyện gì, hóa ra Liễu Na định theo đuổi anh trai mình. Lăng Kiều chẳng biết đây là chuyện tốt hay xấu, nhưng nhìn dáng vẻ Liễu Na, có vẻ như cô ấy thực sự không để ý đến khoảng cách thân phận giữa cô ấy với anh trai mình. Vả lại chuyện này, Lăng Kiều chỉ là người ngoài cuộc, không thể nói gì, chỉ có thể thuận theo tự nhiên thôi.

 

Lăng Kiều nghĩ ngợi một lát, quyết định đi về phía Liễu Na, vừa hái linh thảo cạnh cô vừa nhỏ giọng hỏi: “Chị muốn làm chị dâu em à?”

 

Liễu Na nghe vậy, nhướng mày nhìn Lăng Kiều hỏi: “Sao? Tôi không xứng làm chị dâu cô sao?”

 

Lăng Kiều không ngờ cô ấy lại thừa nhận nhanh như vậy, không chút ngượng ngùng. Trong lòng Lăng Kiều lại càng thêm quý mến Liễu Na.

 

“Gần đây cứ chăm sóc em như vậy, chẳng lẽ đã tính toán từ lâu?” Lăng Kiều nhớ lại những lời dạy bảo của Liễu Na thời gian gần đây, có thể nói còn tận tâm hơn bất kỳ giáo viên nào, không khỏi hỏi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi