Chương 11: Khí Vận Chi Nữ
“Cô nói vậy là khách sáo rồi. Dì Lý già rồi, vốn cũng chẳng ngủ được bao nhiêu.” Dì Lý hơi không vui, nói: “Nhưng cô còn trẻ, đừng có liều mạng như thế.”
Đứa trẻ này mình nhìn nó lớn lên từ nhỏ. Người trước mắt vừa là chủ nhà, vừa là con cháu của mình.
“Dì ơi, con cũng muốn lắm, nhưng bây giờ không phải lúc thả lỏng.” Lâm Hạ tựa vào lòng dì Lý, “Cố thêm một thời gian nữa là con có thể thảnh thơi rồi.”
Dì Lý trìu mến xoa đầu cô.
Lâm Hạ làm nũng chưa đầy một phút đã trở lại bình thường. Vừa ăn sáng vừa hỏi chuyện khác:
“Mấy người đó làm xét nghiệm ADN chưa ạ?”
“Làm rồi.” Dì Lý vỗ ngực bảo đảm: “Chuyện dì làm tuyệt đối đáng tin cậy. Dì đưa xét nghiệm đó sang bệnh viện khác làm, bên đó nói khoảng mười giờ hôm nay sẽ có kết quả.”
“Có dì lo, con yên tâm. Khi nào có kết quả, dì gửi ngay cho con nhé.” Lâm Hạ nói với dì Lý vài câu rồi tập trung ăn sáng.
Dì Lý đợi Lâm Hạ ăn xong mới đẩy xe thức ăn xuống lầu. Trước khi ra khỏi phòng, bà còn đặc biệt nhìn qua camera giám sát, xác nhận ngoài cửa không có ai mới mở cửa.
Lâm Hạ ăn no xong liền bắt đầu xử lý số tài sản trong tay.
Gần chín giờ, toàn bộ cổ phiếu có thể bán ra hết.
Lúc này chẳng thể quan tâm lỗ hay lãi, cứ bán hết, thu hồi được đồng nào hay đồng nấy.
Số dư trong tài khoản không ngừng tăng lên, Lâm Hạ càng lúc càng tập trung.
Dưới lầu.
Lâm Kiến Tu và mấy người ăn uống no say rồi kéo ra ghế sofa ở sảnh, ngồi đợi Lâm Hạ xuống.
Đợi mãi không thấy bóng dáng cô ta, cả đám bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Dì Lý, qua đây.” Lâm Kiến Tu thấy dì Lý liền gọi ngay.
Trong lòng dì Lý khó chịu, nhưng vẻ ngoài vẫn cung kính như thường: “Ông có dặn dò gì không ạ?”
Lâm Kiến Tu đưa tay ra: “Đưa điện thoại của cô đây, tôi gọi một cuộc điện thoại.”
Giọng ra lệnh không hề che giấu.
“Ông không có điện thoại của mình à?” Dì Lý nghi hoặc nhìn ông ta.
Lâm Kiến Tu không vui: “Bảo cô mượn thì cứ mượn, lắm lời thế làm gì?”
“Ồ.” Dì Lý rút điện thoại ra rồi lại nhét vào túi: “Tôi không cho mượn đâu, ông ạ.”
Lâm Kiến Tu: “... Cô muốn lật trời à? Mau đưa đây, không thì chờ bị đuổi việc đi!”
Dì Lý không sợ, giọng vẫn cung kính y như thường: “Ông muốn đuổi thì cứ đuổi. Dì Lý làm ở nhà họ Lâm bấy nhiêu năm rồi, ông đuổi thì tôi cầm tiền bồi thường về quê dưỡng già.”
Người làm ở nhà họ Lâm đều được đóng bảo hiểm đầy đủ, làm càng lâu, bị đuổi thì tiền bồi thường càng cao. Dì Lý còn mong bị đuổi ấy chứ.
Tất nhiên, quan trọng nhất để bà không sợ bị đuổi là, người thuê mình không phải Lâm Kiến Tu, ông ta không có quyền đuổi người.
“Cô...”
Lâm Kiến Tu tức giận bất lực, đành đi hỏi mượn điện thoại của người làm khác trong nhà.
Người làm trong nhà họ Lâm đều là người già, bọn Lâm Kiến Tu là loại người gì, họ hiểu rõ như lòng bàn tay.
Hỏi một vòng, thế mà không một ai chịu cho ông ta mượn.
“Làm sao đây? Con đã hứa với người ta hôm nay phải trả nốt tiền xe rồi.” Lâm Diệc Nặc sốt ruột, đứng ngồi không yên.
Chiếc xe bay đời mới nhất, cậu ta xếp hàng rất lâu vẫn không tới lượt, phải thêm tiền mới có suất mua.
Nếu chiều nay không có tiền trả phần cuối, số tiền đã đặt trước đó coi như mất trắng.
“Mày có cả đống xe rồi, không mua được xe mới thì thôi.” Lâm Diệc Thần mới là người bực bội nhất. Trước đó hắn kẹt tiền nên vay một khoản tín dụng đen, chiều nay là hạn trả.
Nếu bên Lâm Hạ không có tiền giúp hắn xoay vòng, số tiền đầu tư ban đầu cho công ty mới thành lập sẽ mất trắng thật sự.
“Mày lại đi vay tiền nữa à?” Nhìn ra vẻ sốt ruột trên mặt con trai cả, Lâm Kiến Tu có linh cảm chẳng lành.
Lâm Diệc Thần là con trai cả, Lâm Kiến Tu đặt kỳ vọng lớn, từ nhỏ đã đặc biệt bồi dưỡng.
Nhưng năng lực của Lâm Diệc Thần kém một bậc, cuối cùng người thừa kế nhà họ Lâm không phải hắn, mà là con gái nhỏ của ông.
Lâm Kiến Tu không vì thế mà nản chí, ngược lại còn nhiều lần đưa tiền cho con trai cả lập nghiệp.
Ông tin vào năng lực của con trai cả, tin rằng vợ trước của mình bị mù nên chọn sai người thừa kế.
Thấy con trai cắn môi không nói, Lâm Kiến Tu hận rèn sắt không thành thép: “Mày thiếu tiền sao không nói với bố mày? Lẽ nào bố mày lại nỡ để mày thiếu tiền chắc?”
“Bố, bố không thiếu tiền, hay là chuyển cho con hai triệu trước đi, con đang thiếu tiền!” Lâm Diệc Nặc bước lên bám lấy tay bố.
Lâm Kiến Tu đẩy cậu ta ra, mắt dán chặt vào con trai cả, hồi lâu mới nói: “Nợ bao nhiêu, bố chuyển cho trước.”
Lâm Diệc Thần né tránh ánh mắt, nhưng dưới ánh mắt như muốn ăn thịt người của bố, hắn không dám giấu: “Hai... hai mươi triệu.”
“Tốt!”
“Tốt lắm!”
Lâm Kiến Tu hận không thể tát cho con trai cả một cái.
Lâm Diệc Thần càng sợ, vô thức lùi lại hai bước.
Hành động này càng khiến Lâm Kiến Tu nổi giận: thằng con này càng nuôi càng phế, rụt rè như vậy, sao có thể so với Lâm Hạ được.
Nhưng quay đầu nhìn, bên trái là thằng con út nhảy nhót đòi hai triệu, chẳng biết nhìn sắc mặt; bên phải là thằng con thứ hai im lặng như người vô hình. So ra, đứa con cả chỉ biết sợ hãi vẫn còn coi được.
Ông hít một hơi thật sâu, đè nén cơn đau nơi lồng ngực, lấy điện thoại chuyển tiền cho con trai cả.
Từ sau khi vợ trước qua đời, số tiền ông tích góp bao năm càng ngày càng vơi. Cứ theo cái cách tiêu tiền của mấy đứa con này, gia sản rất nhanh sẽ bị moi sạch.
Không được, hôm nay dù thế nào cũng phải đợi Lâm Hạ ra lấp cái hố này.
Lâm Diệc Thần nghe tiếng báo chuyển tiền, mặt liền rạng rỡ, vẻ rụt rè lúc nãy biến sạch, kích động gọi mấy lần “Cảm ơn bố”.
“Bố, bố không được thiên vị. Anh cả được chuyển hai mươi triệu, con chỉ cần hai triệu, bố không thể không chuyển.” Lâm Diệc Nặc cũng nghe thấy, lập tức không chịu, gào toáng lên.
“Bố, con cũng cần một triệu.” Lâm Diệc An nhỏ giọng chen vào.
“Cút! Cút! Cút!” Lâm Kiến Tu lại hất thằng con út ra, đứa nào cũng cả ngày chỉ biết tiền, tiền, tiền.
Lâm Diệc Nặc bị đẩy ra lại bám tiếp: “Bố, bố không thể thiên vị thế được. Con chỉ cần hai triệu, chứ có phải hai mươi triệu đâu.”
Cơn giận của Lâm Kiến Tu sắp đạt đến giới hạn. Thằng con út này chẳng biết nhìn sắc mặt gì cả, không thấy bố đang tức à?
“Bố ơi, con còn hai mươi nghìn tệ, vốn định để dành mua lễ phục. Nếu bố cần tiền tiêu, con chuyển cho bố nhé.” Giọng Lâm Tiêu Tiêu rụt rè, mang chút bất an: “Con chỉ có chừng đó thôi, bố đừng chê nhé.”
Vừa rồi sắc mặt Lâm Kiến Tu không ổn, Lâm Tiêu Tiêu không dám lại gần, nhưng hệ thống trong đầu cứ thúc giục cô lên cày điểm hảo cảm, nên cô mới đành phải tiến lên.
Hai mươi nghìn tệ là khoản nhỏ, Lâm Tiêu Tiêu chẳng hề tiếc.
Cô xuyên không đến tiểu thế giới này, nhập vai một nhân vật, là để cướp lấy tất cả những gì thuộc về Khí Vận Chi Nữ của thế giới này. Điểm hảo cảm của mấy người đàn ông trước mắt chính là mấu chốt.
Chỉ có lấy được điểm hảo cảm từ những người xung quanh Khí Vận Chi Nữ, mới có thể giảm bớt sự cảnh giác của Thiên Đạo thế giới này với mình.
